Chương 163: [Quả Lê Nước]
Chờ hắn dừng tay lại thời điểm, bên trong sọt lúc này cũng đã chứa đầy ắp lục mạ cành tảo.
Lại ngắt thêm một hồi, đem giỏ sọt chất đống không thể chất thêm được nữa, Nguyễn Thái mới hài lòng thu tay lại.
Chà chà tay, chờ mong cười lên:
“Hắc hắc~ Có đống này cành tảo non, tối nay có thể phong phú thực đơn một chút rồi.”
Lần nữa ngẩng đầu lên quan sát bầu trời, ohast hiện thời gian bây giờ vẫn còn rất sớm, cách trời tối vẫn còn vài tiếng nữa.
Hắn đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian tốt như vậy.
Đem mới thu thập được nguyên liệu nấu ăn sắp xếp, chỉnh lý một hồi, Nguyễn Thái liền tiếp tục lu bù bận rộn công việc
Hơn một trăm [Quả Mây Sắc] còn đang chờ đợi hắn xử lý đây.
Huống chi hắn còn vừa mới mua được một đống tài nguyên, nguyên liệu.
Nhân lúc bây giờ rảnh rỗi liền thuận tay xử lý hết sạch a.
May mắn vật phẩm cần xử lý cũng không nhiều.
Nguyễn Thái gấp rút đuổi kịp trước khi mặt trời chìm xuống mặt biển, đem toàn bộ công việc hoàn thành mỹ mãn.
Nhẹ nhõm thở ra một hơi, Nguyễn Thái phủi phủi tay đứng dậy:
“Hô~ Xong, thời gian cũng không còn sớm, nên đi nấu cơm.”
“Ân?”
Theo thói quen quan sát một vòng, Nguyễn Thái đột nhiên kinh ngạc kêu nhẹ một tiếng.
Tiếp đó hắn liền vội vàng nheo mắt lại, đem tầm mắt của mình thu hẹp lại, chăm chú nhìn xem phía xa, thành công nhìn đến hình ảnh ẩn núp phía sau dày đặc rừng tảo.
Nguyên bản một tòa to lớn, rậm rạp rừng tảo lúc này lại nhiễm thêm một chút màu sắc.
Một đống màu sắc sâu đậm thực vật bất thình lình mọc cùng với cao lớn rừng tảo, tạo thành một bộ mới lạ sinh thái.
Đáng tiếc cành tảo quá dày đặc, Nguyễn Thái chỉ mơ hồ nhìn thấy một góc cảnh tượng bên trong.
Chỉ riêng nhiêu đây thôi cũng đã để trái tim của hắn nhịn không được gia tốc đập nhanh, trên mặt biểu lộ hưng phấn không thôi.
Hô hấp không tự chủ được nhanh lên một chút, bất quá lý trí của hắn không ngừng nhắc nhở cho hắn, thời gian bây giờ đã trời tối, không thích hợp tiếp tục thám hiểm.
Cho nên Nguyễn Thái hít sâu một hơi, cưỡng ép đè xuống tâm tình kích đọng:
“Hô~ Thời gian cũng không còn sớm, ngày mai lại tiến tới cũng không muộn.”
Nói xong, hắn lưu luyến liếc mắt trước mặt rừng tảo một chút liền quay người rời đi, trở lại buồng thuyền nấu ăn.
Lại kêu lên hai cái nhóc con ăn uống no nê một trận, Nguyễn Thái liền mang theo hai người bắt đầu rèn luyện.
Rắn nhỏ thì vẫn như mọi ngày, sử dụng kỹ năng của mình, tiến hành rèn luyện, tiêu hóa năng lượng trong bụng.
Ngược lại sự tình rèn luyện của Khả Lỵ có hơi biến hóa một chút, ân, chi tiết ta liền không nói rõ.
Ngươi chỉ cần biết là nàng đem thuốc màu bôi khắp toàn thân, giống như lúc Nguyễn Thái sử dụng [Cỏ Thạch Lân] vậy.
Tại trong quá trình này, Nguyễn Thái liền đương nhiên đảm nhận việc giúp nàng thoa thuốc…
Hắc hắc~
Một đêm phong phú trôi qua.
Sáng hôm sau.
Nhìn xem phía xa trộn lẫn với rừng tảo, xum xuê thực vật, rắn nhỏ hai mắt mở to, kinh hỉ kêu lên:
Laa~! (Nhanh, nhanh, ta đã thấy mấy loại thực vật mới, oa, còn có trái cây nữa!)
Không giống như rắn nhỏ chỉ nghĩ tới ăn uống, Khả Lỵ giương lên mặt nhỏ, hưng phấn, tò mò nhìn xem xung quanh thảm thực vật.
Nhìn xem từng cái, từng cái mới lạ, cao lớn thực vạt xuyên qua mặt nước, chọc thẳng lên trời, Khả Lỵ nhịn không được kinh ngạc hé ra miệng nhỏ:
“A~! Thật lớn cây cối!”
Nghe được hai cái nhóc con không ngừng vang lên âm thanh kinh ngạc, Nguyễn Thái cũng không nhịn được nữa liền gia nhập vào.
Chậc lưỡi cảm thán:
“Chậc ~ Thật đúng là đặc sắc cảnh tượng sinh thái.”
Giống như hắn nói vậy, nếy như phía trước bọn hắn tiến vào tảo biển mọc đầy mặt nướcaf khu vực ngoại vi, thì bây giờ bọn hắn đã tiến vào khu vực nội bộ.
Không chỉ hoàn cảnh thay đổi, hệ sinh thái cũng đa dạng hơn, phong phú hơn.
Theo màn che chậm rãi bị kéo ra, từng cái cao tới mười mấy mét thân mềm thực vật bao phủ bọn hắn.
Nhìn xem xung quanh thuyền nhỏ cao lớn thực vật.
Nội tâm ba nguoief rung động không thôi.
Không có lục địa đặt chân, rễ cây chỉ có thể từ dưới thềm lục địa không ngừng trưởng thành, mọc lên, mãi cho đến xuyên qua mặt nước, đón lấy ấm áp ánh mặt trời.
Như vậy chiều dài của những cái cây này, dài đến bao nhiêu đây?
“Hô~ Thật sự quá eung động.”
Vuốt vuốt lồng ngực vài cái, ánh mắt Nguyễn Thái không ngừng lóe lên, nội tâm không khỏi chờ mong hành trình kế tiếp.
Rung động, mỹ lệ cảnh tượng.
Đặc sắc kỳ quan thiên nhiên.
Ngọt ngào, thơm ngon mỹ thực
Cùng với kỳ diệu gặp gỡ bất ngờ.
Khoé miệng nhẹ nhếch lên, Nguyễn Thái thản nhiên cười nhạt, thì thào:
“Chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến người thật chờ mong a.”
Laa~?
Rắn nhỏ treo tại trên vai nghe được Nguyễn Thái lẩm bẩm nói nhỏ, không khỏi nghi hoặc ngoẹo đầu một cái, manh manh nhìn hắn.
Bất quá lực chú ý của nàng rất nhanh liền bị trên đầu lít nhít trái quả thu hút nhìn xem, mượt mà mẳ nhỏ không khỏi kích động kêu lên:
Laa~! (Ala! Ngươi nhìn xem xem, mấy viên trái cây đó ăn được không? Nhìn ăn thật ngon a!)
“Ân đâu, ngoại hình tròn tròn, mọng nước, nhìn xem giống như ăn rất ngon a?”
Hai cái nhóc con âm thanh cũng thành công đem Nguyễn Thái tung bay suy nghĩ kéo về thực tại.
Nhẹ a một tiếng, nói:
“A? Quả gì?”
Tiếp đó hắn liền theo hai người chỉ chỉ phương hướng, ngẩng đầu nhìn lên.
—
[Quả Lê Nước]
Phẩm chất: Trắng
Cấp bậc: 1 ⋆
Giới thiệu: Một loại mọng nước, chua chát trái cây, ngoại trừ lượng nước hơi nhiều ra thì hương vị vô cùng kém.
Công dụng: Có thể ăn.
—
Nhìn thấy treo trên cao trong tròn, nhạt lục sắc trái cây, Nguyễn Thái giống như nghĩ tới cái gì, vui vẻ nhếch miệng lên.
Hướng hai cái nhóc con gật gật đầu:
“Ân, trái cây quả này gọi là [Quả Lê Nước] có thể ăn, hương vị vô cùng tốt, ngọt ngào ê ẩm, hơn nữa còn vô cùng mọng nước, ăn rất ngon.”
Laa~! (Có thật không?)
Rắn nhỏ kích động hỏi lại.
“Thật!”
Nguyễn Thái mặc không đổi sắc, lần nữa gật mạnh đầu.
Mà Khả Lỵ bên cạnh nhăn lại mặt nhỏ, nghi ngờ nhìn hắn một cái, nàng cảm nhận được Nguyễn Thái đang nói xạo, nhưng nàng không có chứng cứ.
Hai đôi vàng óng mắt đẹp hơi đảo, nàng rất nhanh liền nghĩ tới biện pháp.
Vội vàng ngăn lại rắn nhỏ:
“Trước tiên chờ chút đã, nếu như Nguyễn Thái nói ăn rất ngon, như vậy trước tiên liền để hắn ăn thử trước a.”
Rắn nhỏ hai mắt sáng lên, vội vàng gật đầu đồng ý.
Laa~! (Đúng nga! Trước tiên liền để Ala thử trước!)
Xong.
Nghe được Khả Lỵ lên tiếng, lại nhìn xem hai người manh động, hưng phấn mặt nhỏ, trong miệng Nguyễn Thái không khỏi đắng chát một chút.
Cái này gọi là cái gì?
Trộm gà không thành còn mất nắm thóc?
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng hắn vẫn bất động thanh sắc, ôn hòa xoa xoa hai người, cười nhẹ, nói:
“Có thể, không có vấn đề.”
Đến nỗi trong lòng hắn lúc này nghĩ như thế nào, chỉ có hắn biết mà thôi.
Haizz~
Phiền muộn thở dài một hơi, Nguyễn Thái rất nhanh liền nghĩ tới một phương pháp khác.
Hắc hắc~
Biết cái gì là tự tổn 800 giết địch 1000 không?
Hắc hắc~ Quyết định liền như vậy a.
Vài phút sau.
Phi~ phi!
Laa~ (Ala!!!)
“A~ Nguyễn Thái thật đáng ghẻ, chua như vậy còn bảo ăn rất ngon!”
Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ sau khi nhìn thấy Nguyễn Thái cắn một ngụm lớn [Quả Lê Nước] đầy đặn nước quả từ bên trong không ngừng chảy ra, xuôi dọc khoé miệng của hắn.
Để cho hai người nhịn không được nuốt nước bọt một cái, mọng nước, nhìn ăn thật ngon a.
Nghĩ như vậy, hai người không phòng bị chút nào, tiếp nhận Nguyễn Thái đưa tới [Quả Lê Nước] háo hức cắn một ngụm lớn.
Mà kết quả chính là như phía trên.