Chương 158: Câu đêm
Rất nhanh, trước mặt ba người liền xuất hiện một bàn đầy ắp, không ngừng tản ra thơm ngát hương khí mỹ thực.
Ực ~ (x3)
Ngào ngạt hương thơm tràn ngập khứu giác để cho ba người không hẹn mà nhấp nhô yết hầu một cái.
Rắn nhỏ hai mắt tỏa sáng, tò mò kêu lên:
“Đây là con [Rươi] sao? Nhìn thật giống con giun a!”
Khả Lỵ tán đồng gật đầu:
“Ân đâu, thân hình hẹp dài, nhìn chả khác gì một con giun bự cả, bất quá, nhìn ăn thật ngon!”
Nghe được hai cái nhóc con không ngừng bàn tán, Nguyễn Thái chỉ nhẹ nhếch môi cười cười cũng không nói gì.
Tiếp đó liền nhân lúc hai người không để ý, nhanh chóng gấp lên một đống [Rươi] kho bỏ vào miệng, hai hàm khẽ động.
!!!
Một loại mặn mà, tê cay hương vị theo mềm mại con [Rươi] bị cắn nát, chớp mắt liền bắt đầu xung kích đầu lưỡi của hắn của hắn.
Thịt [Rươi] sắn chắc ngọt ngào mà mềm mại cùng với bùng nổ the the vị cay, để cho hắn muốn dừng mà dừng không được.
Nhanh chóng sột sột vài cái, Nguyễn Thái liền tham lam đem toàn bộ bã thịt, nuốt xuống.
Cảm nhận được trong miệng tươi ngon cảm xúc, Nguyễn Thái liếm liếm khoé môi vài, chậc lưỡi cảm thán:
“Chậc~ Không hổ là cực phẩm nguyên liệu nấu ăn, chỉ riêng hương vị này thôi cũng đã là phần lớn 3 tinh nguyên liệu không cách nào sánh kịp rồi!”
Trên đầu lưỡi cực han vị giác không ngừng kích sự thèm ăn của hắn.
Khiến cho Nguyễn Thái chỉ kịp cảm thán một câu liền nhanh chóng ngậm miệng lại, hấp ta hấp tấp càn quét mỹ thực trước mặt.
Lúc này hai cái nhóc con mới phát hiện được Nguyễn Thái thế mà hèn hạ như vậy.
Không nói không rằng liền hạ thủ trước tiên.
Laa~! (A! Chừa cho ta một chút nữa!)
“Đáng giận!”
Hai người không khỏi gấp gáp kêu lên một tiếng liền gia nhập vào bên trong.
Chỉ có điều khi hai người nếm thử một ngụm đầu tiên liền bị thịt [Rươi] mỹ vị trùng kích đến ngây người một hồi.
Một loại cảm giác mềm dai nhưng lại vô cùng săn chắc tại trong giữa kẽ răng của các nàng không ngừng đàn hồi.
Ngọt ngào hương thịt cùng đậm đà gia vị khiến cho tươi non thịt [Rươi] mang theo một loại thuần túy mỹ thực, để cho hai cái nhóc con kinh ngạc lấp lánh, sáng lên hai mắt.
Rắn nhỏ chấn kinh, nhẹ hô:
Laa~! (Oa~ Ăn thật ngon!)
“Trong mềm, ngoài dai, tươi ngọt mà… mà… Ân, Mà ăn thật ngon!”
Khả Lỵ thì bắt trước Nguyễn Thái, hưng phấn lẩm bẩm bình phẩm hương vị, đáng tiếc hoả hầu còn kém một chút, lắp bắp một hồi nàng mới hài lòng gật mạnh đầu, nói.
Mà hai người sau khi lấy lại tinh thần, cũng giống như Nguyễn Thái, trên đầu lưỡi thèm thuồng để cho hai người nhẹ liếm khoé môi vài cái, nhanh chóng dời mắt sang mỹ thực bên cạnh.
Bát [Rươi] kho này đã ngon như vậy, như vậy món này lẩu [Rươi] thì sao?
Nghĩ như vậy, hai đôi bảo thạch mắt to lấp lóe một hồi, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ vô cùng ăn ý liền đạt tới chung nhận thức.
Ăn a!
Lại chậm trễ nữa liền muốn bị Nguyễn Thái ăn sạch!
“Ha~ Như vậy mới đúng chứ, bất quá, cái này của ta!”
Nhìn thấy hai người nguyên khí như vậy, Nguyễn Thái cũng không cần lưu thủ nữa, nhanh chóng đem đũa của mình bắt lấy Khả Lỵ vừa gấp được chả thịt.
Đột ngột bị Nguyễn Thái tập kích, Khả Lỵ ngẩn ngơ nhìn xem trống không đũa gỗ một hồi.
Tiếp đó khả ái phòng má, giận dữ kêu lên:
“A! Đáng giận Nguyễn Thái, vậy mà cướp thức ăn của ta, Sopia, chúng ta cũng cướp lại a!”
Laa~! (Đương nhiên, hôm nay chúng ta liền để cho hắn biết song quyền nan địch tứ thủ là gì!)
Hai người bắt đầu triển khai phản kích để cho Nguyễn Thái bận bịu túi bụi một hồi.
Nhìn xem trước mặt từng đạo, từng đạo thức ăn bị hai cái nhóc con cướp đi.
Trong lòng Nguyễn Thái hối hận không thôi.
Đáng chết, biết vậy liền không nên tay tiện, vậy mà tại trời đêm gió lớn giở thối ăn cướp a!
Bây giờ quả báo liền đến.
Khụ khụ, bất quá kết quả cuối cùng vẫn là Nguyễn Thái kỹ cao một bậc, sử dụng “đặc chiêu” tuyệt sát mới kết thúc hai cái nhóc con điên cuồng thế công.
…
Sung sướng mà vui vẻ buổi tối cứ thế trôi qua.
Lại bận rộn tu luyện cùng với “đút no” hai cái nhóc con một hồi, nhìn xem rắn nhỏ cùng Khả Lỵ thỏa mãn, mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Nguyễn Thái cuối cùng cũng dịch ra thời gian nghỉ ngơi.
Tối hôm nay hắn còn cần bận rộn một chút, cho nên hôm nay sẽ không ngủ sớm.
Dù sao, buổi sáng mua được nguyên liệu không dùng để chế tạo một chút, quá có lỗi với chúng nó a?
Mượn nhờ bên cạnh “bóng đèn” phát ra nhàn nhạt ánh sáng, Nguyễn Thái không nhanh không chậm, cẩn thận xử lý đồ vật trên tay.
Bận rộn một hồi, đồ vật trên tay hắn cũng chậm rãi thành hình, hoàn thiện từng một.
Vài thanh tinh xảo bản chải theo Nguyễn Thái chăm chú, trau truốt đem mềm mại lông tơ khóa lại trên đầu bàn chải, tuyên cáo hoàn mỹ chế tạo thành công.
Nhẹ nhõm thở ra một hơi, lau lau trên trán một hôi, Nguyễn Thái không nhịn được chậc lưỡi cảm thán:
“Hô~ Xong, chậc chậc~ Buổi sáng còn chê bàn chải quá cứng, chất lượng quá kém, bây giờ đảo mắt một cái liền có nguyên liệu chế tạo vài thanh bàn chải chất lượng cao rồi, haha, vận may thứ này, thật tuyệt!”
Hài lòng thu hồi dưới chân tạp nham đồ vật, Nguyễn Thái ngáp nhẹ một hơi, duỗi người, nói:
“Bất quá cũng nên làm chính sự rồi.”
Hắn hôm nay thức đêm là vì cái gì?
Đương nhiên là câu cá!
Bằng không chẳng lẽ là vì chế tạo một đống đồ vật sao?
Đương nhiên cũng có một phần, chỉ có điều là tiện tay mà thôi.
Về phần tại sao hắn lại lựa chọn buổi tối hôm nay câu đêm.
Cái này thì phải nói đến mấy ngày trước.
Chuyện cũng không phải đặc biệt gì, chẳng qua là khi tới giữa đêm, tại bên dưới [Rừng Tảo Hải Vực] lúc này sẽ xuất hiện một đống đặc thù loài cá cùng kẻ săn mồi.
Trong đó còn có vài loại có công dụng đặc biệt hơn nữa hương vị cũng là vô cùng tuyệt hảo, để cho hắn nhìn thèm không thôi.
Mà trải qua chuẩn bị mấy ngày thời gian, Nguyễn Thái lúc này cũng thành công chế tạo ra một cái mồi giả mới.
Tôm sát thủ bóng đêm!
Khụ khụ… Mặc dù hơi trung nhị một chút, nhưng ngoại hình của nó giống như tên của nó vậy.
Một con ám sắc làn ra phát ra dịu nhẹ ánh quang, không bắt mắt nhưng lại vô cùng thu hút các loại kẻ săn mồi tầm nhìn.
Chưa hết, trọng lượng của nó cũng vô cùng nặng, so mồi câu giun biển nặng gấp mấy lần.
Đây cũng không phải là tay nghề hắn không được, ngược lại chính là hắn cố ý
Hôm nay, hắn muốn thử thách độ sâu câu cá sâu hơn một chút!
Phía trước hắn chỉ du du câu lấy tầm trăm mét chiều dài, cho dù có cá cắn câu, vẫn còn ở trong phạm vi không chế của hắn.
Nhưng tối hôm nay, hắn muốn thử thách chính mình một chút.
Độ sâu 500 mét, thẳng tiến!
Nguyễn Thái cuối cùng cũng không nhịn được, hưng phấn cười lên, chờ mong nói:
“Haha~ Thật chờ mong thử thách kế tiếp a.”
Vút~ Tủm ~
Một đạo vòng cung nhẹ lướt qua, chỉ để lại chói tai tiếng rít cùng trầm lặng bọt nước vang lên.
Tôm sát thủ bóng đêm lúc này cũng đã bắt đầu thi hành nhiệm vụ của nó.
Nhỏ bé thân thể cấp tốc lòn lách qua rậm rạp cành tảo, nhanh chóng ẩn mình chìm sâu xuống dưới.