Chương 146: [Thuật Sĩ Luyện Đồng]
Màn đêm chậm rãi trôi qua, nhường chỗ cho một ngày mới buông xuống.
Theo nhàn nhạt ấm áp ánh nắng chiếu rọi, Nguyễn Thái nhẹ nhàng mở mắt ra.
Hai mắt mông lung nhìn xem nóc phòng.
Hắn vừa mới nằm mơ tới cái gì thì phải.
Mặc dù không nhớ, nhưng giấc mộng này chắc chắn rất đẹp a.
Gãi gãi đầu vài cái, Nguyễn Thái mới từ trong mê ngủ tỉnh dậy, đang tại hắn dự định đứng dậy vệ sinh thời điểm.
Toàn thân đột nhiên truyền đến một cổ ý lạnh để cho hắn nhịn không được run rẩy một cái.
“Tê~ Làm sao lại lạnh như thế? Ân?? Không đúng!”
Lẩm bẩm vài câu, Nguyễn Thái mới cảm giác được quần áo trên người mình giống như biến mất, vội vàng giật mình cúi đầu xuống nhìn xem.
Hít~ Tê~~
Một đợt khí lạnh bất giác bị hắn hút mạnh một hơi, nhìn xem trên người treo lấy hai cái trắng nõn, mềm mại thân thể treo trên người mình.
Nguyễn Thái nội tâm nhịn không được kinh hoảng một chút.
Trên trán bất giác rịn ra vài giọt mồ hôi lạnh.
Cmn! Cmn! Cmn!
Nội tâm không ngừng gào thét lên.
Cmn, sự tình sẽ không phải giống như hắn nghĩ a?!
Cố nén xuống kinh động trái tim, Nguyễn Thái cẩn thận nhìn xem ôm chặt mình Khả Lỵ.
Óng ánh mà trắng nõn không tỳ vết làn da kết hợp với tinh xảo, bụ bẩm hơi hơi phấn hồng mặt nhỏ giống như một cái thánh khiết tiểu thiên sứ.
Để cho Nguyễn Thái nhịn không được nhìn thất thần phút chốc.
Bất quá rất nhanh hắn liền lấy lại tinh thần, lần nữa đưa mắt nhìn xuống.
Ực~
Khô nóng cảm xúc khiến cho yết hầu của hắn không tự chủ nhấp nhô một cái, hai mắt kinh ngạc trừng to lên.
Xong…
Trong đầu Nguyễn Thái lúc này giống như sấm sét đánh xuống, sóng lớn không ngừng cuộc trào, để cho hắn không biết nên làm gì tiếp theo.
Lồng ngực không ngừng chập chùng lên xuống, hô hấp bất giác nặng nề thêm vài phần, từng chút một diễn đạt cảm xúc của hắn lúc này.
Suy nghĩ không ngừng luân chuyển, trầm mặc một hồi, cuối cùng Nguyễn Thái mới bất đắc dĩ thờ dài một hơi:
“Haizz~ Không nghĩ tới chỉ qua một buổi tối, các ngươi liền đem kinh hỉ lớn như vậy cho ta…”
Nhìn xem hai người xinh xắn mặt nhỏ đang chìm vào giấc ngủ, khoé miệng lộ ra nhàn nhạt thỏa mãn nụ cười, Nguyễn Thái cười cười lắc đầu.
Chậc chậc, không nghĩ tới Nguyễn Thái hắn sẽ có ngày đi lên con đường thuật sĩ luyện đồng.
Hô, còn may ở đây cũng không có FBI, bằng không liền lớn chuyện rồi.
A đúng, nếu như nhớ không lầm thì Khả Lỵ cũng lớn hơn 18 tuổi rồi a?
Đến nỗi bao nhiêu haha, liên quan tới tuổi tác của phụ nữ thì không cần quá rõ ràng.
Cho nên… Chuyện này hoàn toàn hợp pháp???
Nguyễn Thái cứ thế mà không ngừng an ủi chính mình.
Lại nói chuyện đã thành như vậy, từ chối thì có ích gì đây.
Cho nên Nguyễn Thái rất nhanh liền nhận rõ hiện thực, hơn nữa, hắn giống như là kiếm lời được không?
Khoé miệng nhịn không được vui vẻ mà kéo lên, hắc hắc biến thái cười nhẹ vài tiếng… Khụ khụ, nhàn nhạt cười nhẹ vài tiếng.
Chậm rãi vuốt ve hai người mềm mại mặt nhỏ vài cái, Nguyễn Thái mới chậm rãi xê dịch thân thể, rời khỏi giường.
Buổi sáng trải qua kích thích như vậy khiến cho hắn cũng không còn một chút buồn ngủ, ngược lại tinh thần vô cùng phấn chấn.
Nhẹ nhàng ôn nhu đắp lại chăn cho hai người, Nguyễn Thái mới vội vàng mặc vào quần áo, nhanh chóng chạy ra bên ngoài bĩnh tĩnh lại cảm xúc.
Ào~ rào ~ ~
“Hô~ ”
Cảm nhận mát mẻ gió biển thổi qua thân thể, Nguyễn Thái hít một hơi thật sâu, cố gắng bình phục lại cuộn trào suy nghĩ.
Tươi mát không khí tràn ngập lòng ngực để cho Nguyễn Thái khô nóng cảm xúc hơi hơi hòa dịu một chút.
Lúc này hắn cũng đã suy nghĩ rõ toàn bộ đầu đuôi sự tình.
Tâm tình phức tạp chậc lưỡi cảm thán:
“Chậc~ Không nghĩ tới thường ngày nhu thuận Khả Lỵ lại to gan như vậy, bất quá như vậy cũng tốt…”
Nếu như nói hắn đối với Khả Lỵ không có một chút ý nghĩ nào mà nói, chắc chắn là nói điêu.
Khả ái như vậy, xinh đẹp như vậy, nhu thuận như vậy loli, ai không thích?
Nhưng hắn cũng tính toán dưỡng dưỡng, chờ dưa hấu chín mới hái a!
Bây giờ thì tốt rồi.
Đột ngột từ [Thám Hiểm Gia] chuyển chức thành [Thuật Sĩ Luyện Đồng].
Mặc dù hơi đột ngột tí nhưng nội tâm của hắn giống như đang tại mừng thầm?
Dù sao không có ai có thể tránh khỏi được định luật thật là hương, kể cả hắn!
Mặc dù tối qua hắn bị hai cái nhóc con hợp lực lại đánh lén, nhưng cảm giác trong mơ lại hoàn toàn là thật a.
“Ha~ Không nghĩ nữa, trước tiên nấu ăn, bồi bổ cho các nàng trước đã.”
Lắc lắc đầu, đem băng lãnh dòng nước tát lên mặt để cho mình thanh tỉnh một chút, Nguyễn Thái nhanh chóng thu hồi suy nghĩ, không còn xoắn xuýt nữa.
Nghĩ nhiều như vậy làm gì?
Về sau có thể quang minh chính đại… Khụ khụ, tội lỗi tội lỗi.
Chớp mắt một cái, một cái yên bình, nhộn nhạo buổi sáng trôi qua.
Sau khi trải qua một đêm ăn vụng.
Rắn nhỏ giống như thường ngày, sau khi tỉnh dậy liền bắt đầu quấn lấy Nguyễn Thái.
Khả Lỵ thì ngược lại hơi thẹn thùng một chút, mặt nhỏ hơi hơi phiếm hồng, ngượng ngùng không dám nhìn hắn.
Bất quá tại hắn ôn nhu an ủi một chút, cuối cùng mới giống như mọi ngày, ngọt ngào cười lên một tiếng
Đối với hắn càng là dính rời không buông.
Đối với tình trạng này, Nguyễn Thái chỉ cười cười không nói gì thêm.
Thật chờ mong thời gian kế tiếp a.
Xuất phát!
—–
Theo ý nghĩ chuyển động, thuyền nhỏ cũng bắt đầu di chuyển.
Chậm rãi tiến về phía trước.
Chớp mắt một cái, vài tiếng liền trôi qua.
“Thời gian cũng không kém nhiều lắm, có thể xuống nước rồi, Sopia, Khả Lỵ.”
Cảm nhận được trên đầu ánh nắng nhiệt độ càng ngày càng nóng bỏng, Nguyễn Thái mới kêu hai cái nhóc con ngừng lại tu luyện.
Hôm qua hắn từng nói với hai người, có cơ hội liền mang theo hai người xuống nước, nhìn xem cái này hải vực mỹ lệ cảnh tượng một chút.
Mà bây giờ chính là cơ hội đó.
Rắn nhỏ hưng phấn mêu lên:
Laa~? (Muốn xuống nước sao? Cũng không biết có thu được mỹ thực gì không?)
Khả Lỵ hai mắt lấp lánh, chờ mong nói:
“A~ Khắp nơi đều là tảo xanh, cảnh tượng chắc hẳn rất đẹp a?”
Tiếp đó ba người khởi động nóng người một hồi liền tuần tự tung người nhảy xuống.
Tủm!
Tủm!
Tủm!
Ba đạo cột theo thứ tự văng lên, để cho yên tĩnh mặt biển hơi hơi rung động một chút liền bĩnh tĩnh trở lại.
—–
Dưới nước.
Nhìn xem trước mặt bao la, rộng lớn rừng tảo.
Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ trong lòng không khỏi chấn động một trận.
Rung động nói không nên lời.
Thật lớn!
Thật đẹp!
…
Nhìn thấy hai cái nhóc con trừng lớn bảo thạch mắt to, Nguyễn Thái vui vẻ đưa tay xoa xoa các nàng vài.
Ánh mắt ra hiệu nói:
“Thế nào? Đúng như ta nói phải không, vô cùng rung động a!”
Hai người hung mãnh gật gật đầu:
“Ân, ân, đúng vậy a, khó mà tưởng tượng được tảo biển vậy mà có thể lớn như vậy, nhiều như vậy, thật sự quá rung động.”
Hắc hắc~
Nguyễn Thái cũng không gấp mang theo hai người trở về thuyền.
Ngược lại cũng không thiếu chút thời gian này.
Thế là hắn liền mang theo rắn nhỏ cùng Khả Lỵ du tẩu khắp xung quanh.
Thu thu thập một đống tài nguyên, thuận tiện cùng hai người đùa giỡn một chút.
Cứ thế, ba người liền trải qua một cái sung sướng buổi sáng.