Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tam-quoc-chi-uu-hoa-he-thong.jpg

Tam Quốc Chi Ưu Hóa Hệ Thống

Tháng 2 16, 2025
Chương 265. Thiên hạ đại đồng Chương 264. Phí hoài tháng năm cố nhân cách
vo-han-sieu-thoat-tu-gia-thien-ma-khoi-dau

Vô Hạn Siêu Thoát Từ Già Thiên Mà Khởi Đầu

Tháng 10 4, 2025
Chương 454: Đại kết cục (2) Chương 454: Đại kết cục (1)
thuan-duong-kiem-ton

Thuần Dương Kiếm Tôn

Tháng 10 27, 2025
Chương 1781: Kim kiều định hỗn độn công đức về viên mãn (hết trọn bộ) Chương 1780: Hỗn độn đại ma hỗn độn nói thề
nhan-giao-giao-su-ta-giao-thu-lien-co-the-manh-len.jpg

Nhẫn Giáo Giáo Sư, Ta Giáo Thư Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 3 23, 2025
Chương 10. Ngươi là Obito Chương 9. Ta mới là Obito
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Lão Tử Là Cóc Ghẻ

Tháng 1 16, 2025
Chương 60. Năm đó ngày ấy, năm này giá thiên Chương 59. Tam quốc diễn nghĩa
leo-ra-cho-minh-tu-bai-minh-doa-khoc-tang-ton-nu

Leo Ra Cho Mình Tu Bài Minh, Dọa Khóc Tằng Tôn Nữ

Tháng mười một 20, 2025
Chương 246: Ta thành Thiên Đế, làm trấn áp Luân hồi, gây dựng lại thiên đình Chương 245: Luân hồi giáng lâm, diệt thế bắt đầu!
dau-pha-thuong-khung-thanh-duong-tien-ton.jpg

Đấu Phá Thương Khung: Thánh Dương Tiên Tôn

Tháng 2 9, 2025
Chương 343. Đại thiên thế giới! Chương 342. Vô địch thiên hạ! Bầu trời địch đến?!
bat-dau-tu-sang-tao-hap-cong-dai-phap-ta-lay-chung-sinh-lam-luong.jpg

Bắt Đầu Tự Sáng Tạo Hấp Công Đại Pháp, Ta Lấy Chúng Sinh Làm Lương

Tháng 12 26, 2025
Chương 522: Chi Nương trận pháp! Lý Phi Vân thánh khí! Chương 521: Để Chi Nương xuất chiến!
  1. Biển Vô Tận: Toàn Chức Vua Câu Cá
  2. Chương 145: Mộng đẹp?
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 145: Mộng đẹp?

Nghe được Khả Lỵ đột phá, rắn nhỏ cùng Nguyễn Thái vui vẻ chúc mừng một phen.

Ngươi một lời, ta một lời nói ra thu hoạch của mình.

Nghề nghiệp của Khả Lỵ là [Thực Vật Sư] cho nên giống như rắn nhỏ vậy, tự nhiên liền có được chính mình đặc hữu năng lượng thuộc.

Bây giờ mượn nhờ [Sinh Trúc Cá Diệp] quả cá hiệu ứng, nhẹ nhõm liền đem thanh năng lượng này thăng cấp một cái.

Có thể nói là chuyện vô cùng hiển nhiên.

Mà hắn đây?

Lục giác chiến sĩ, tìm hiểu một chút?

Khác với rắn nhỏ cùng Khả Lỵ.

Nếu như nói nghề nghiệp của hai người chỉ có thể có được một thanh năng lượng duy nhất thì hắn có thể có được ba, bốn, thậm chí là bảy là mười!

Kinh khủng cỡ nào!

Đương nhiên muốn đạt tới tình trạng như ở trên vô cùng khó khăn

Dù sao [Thám Hiểm Gia] toàn diện là toàn diện, có thể đề thăng hết toàn bộ thuộc tính, nhưng tốc độ tăng trưởng lại vô cùng kéo hông.

Nếu như không phải hiệu quả của con quả cá này đủ mạnh, tăng lên đủ nhiều.

Chỉ sợ hắn muốn thu được năng lượng “Mộc” còn cần phải tìm thêm vài cái siêu phàm tài nguyên.

Vấn đề của hắn cùng Khả Lỵ đã nói xong.

Bây giờ liền nói rắn nhỏ a.

Không giống với hai người bọn hắn có thể lợi dụng, hấp thu quả cá công hiệu.

Trực tiếp tăng cường chính mình “Mộc” thân hòa độ.

Rắn nhỏ chỉ có thể tiếc nuối tiêu hóa hết toàn bộ năng lượng trong cơ thể, rèn luyện chính mình.

Bất quá thu hoạch của nàng cũng không so với hai người kém hơn bao nhiêu.

Có thể nói là thu hoạch tràn đầy a.

Đương nhiên nói không tiếc nuối là không thể nào, nhưng nàng biết vấn đề này không thể cưỡng cầu được.

Rắn nhỏ lắc đầu, than nhẹ:

Laa~ (Haizz~ Thật đáng tiếc, đây chính là một thanh năng lượng a.)

Nguyễn Thái gõ gõ Sopia đầu nhỏ, uốn nắn:

“Cho dù ngươi có thanh năng lượng mới thì sao? Ngươi học được kỹ năng liên quan tới “Mộc” thuộc tính không? Biết đủ a!”

Đưa lên đuôi nhỏ xoa xoa trán đau, rắn nhỏ buồn bực gật đầu:

Laa~ (Biết rồi~ Đau quá a~)

Nhìn xem rắn nhỏ bị Nguyễn Thái bắt nạt, Khả Lỵ làm sao có thể đứng nhìn?

Phồng má lên, vì rắn nhỏ đòi lại công bình:

“Nguyễn Thái thật là, chỉ biết ức hiếp bọn ta mà thôi.”

“Tới ngươi nữa.”

Phốc~

Đáp lại nàng là vài cái thân yêu búng trán.

Cứ thế ba người dính nhau đùa giỡn một hồi.

Chỉ có điều không khí vui sướng lúc nào trôi qua cũng vô cùng nhanh.

Sau khi thu thập cảm xúc một chút, Nguyễn Thái liền mang theo hai cái nhóc con trở lại boong thuyền.

Cúi đầu nhìn xem dưới chân rì rào sóng nước, ngẩng đầu nhìn xem đã dần lặng mặt trời.

Nguyễn Thái thở dài một hơi, lẩm bẩm:

“Chà~ Nhanh như vậy đã tới buổi chiều rồi sao?”

Nghĩ tới chỉ ăn một viên quả cá thôi mà chính mình phải dùng đến vài tiếng mới tiêu hóa xong năng lượng, Nguyễn Thái không khỏi chậc lưỡi cảm thán:

“Chậc~ Không hổ là 3 tinh siêu phàm tài nguyên, quả nhiên là cường đại!”

Thán phục một phen, Nguyễn Thái chậm rãi suy nghĩ kế tiếp nên làm gì?

“Tiếp tục câu cá?”

Không, không cần.

Coi như hắn muốn lần nữa câu được mấy con cá nhỏ này, chỉ sợ độ khó sẽ tăng gấp mấy lần.

“Sinh vật” này cũng không ngu ngốc, phạm phải sai lần mà không cảnh giác.

Cho nên ý nghĩ này vừa dâng lên liền bị hắn dập tắt hoàn toàn.

Ngoại trừ lãng phí thời gian thì còn thể làm gì nữa?

Pass.

Đến nỗi tự mình xuống nước tự tay đem còn lại mười mấy con cá nhỏ bắt lại, Nguyễn Thái chỉ hơi nghĩ nghĩ liền lắc đầu pass bỏ.

Cũng không phải hắn không thèm đống này phẩm chất cao siêu phàm tài nguyên.

Ngược lại hắn vô cùng thèm thuồng, nếu như có cơ hội một mẻ hốt gọn, Nguyễn Thái sẽ không chút do dự mà động thủ.

Nhưng vấn đề là, cái này siêu phàm tài nguyên đã đối với bọn hắn vô dụng, bắt nhiều thì có ít lợi gì chứ?

Không, cũng không phải không có, đó chính là cùng hải ly thương nhân giao dịch, trao đổi hàng hóa.

Nhưng Nguyễn Thái nghĩ đi nghĩ lại một hồi cũng đem ý nghĩ này dập tắt nốt.

Quá phiền toái.

Huống chi hắn cảm thấy chính mình thu hoạch được bốn viên quả cá đã vô cùng phong phú rồi.

Không cần thiết bị tham lam của mình điều khiển.

Cho nên bây giờ không câu cá thì làm gì?

Nhìn xem bên cạnh hai cái nhóc con đang nhìn mình, chờ mình hành động.

Nguyễn Thái cười xòa, gãi gãi đầu, nói:

“Thời gian kế tiếp liền tự do a, ta trước tiên hạ neo dừng thuyền ở đây cái đã, các ngươi muốn làm gì thì làm đi.”

Nghe vậy, Khả Lỵ nhu thuận gật đầu, nhoẻn miệng cười, nói:

“Ân, vậy ta đi trồng một chút quả thực đây.”

Tiếp đó liền vui vẻ, hí hứng chạy chậm về khu vườn trồng trọt.

Mà rắn nhỏ lúc này?

Đầu nhỏ xoay trái xoay phải một hồi, chờ đợi Nguyễn Thái bận rộn xong xuôi mới di chuyển thân nhỏ leo lên người hắn.

Nhuyễn nhuyễn, mị kêu:

Laa~ (Ala~ Ta đói ~)

Cảm nhận bên tai truyền đến nhàn nhạt tê ngứa, Nguyễn Thái khó khăn nhấp nhô yết hầu một cái.

Ực~

Bị rắn nhỏ nói như vậy, hắn lúc này cũng cảm thấy chính mình hơi đói một chút.

Thế là liền mang theo rắn nhỏ, trở vào buồng thuyền, bắt đầu ăn uống…

Hắn không biết là, chính mình mang theo rắn nhỏ ăn vụng đã bị một đóa phấn hồng bông hoa phát hiện.

Có lẽ…

—–

Nhìn thấy rắn nhỏ một mặt thỏa mãn bị mình đút ăn no bụng, Nguyễn Thái mới hài lòng rời đi.

Hắc hắc~ Xem ra trù nghệ của ta lại tiến thêm một bước.

Đắc ý cười nhạt vài tiếng, Nguyễn Thái lần nữa trở lại boong thuyền.

Cảm nhận được từng đợt mát mẻ mằn mặn gió biển không ngừng thổi qua.

Nguyễn Thái vui thích híp mắt lại, hưởng thụ một chút.

“Ha~ Cũng đã ăn uống no nê rồi, kế tiếp liền bắt đầu rèn luyện a.”

Đưa mắt nhìn xem phía xa mặt trời chậm rãi lặn xuống, Nguyễn Thái thì thào:

“Hi vọng buổi tối sẽ không xảy ra chuyện gì a.”

Tại sao hắn không tiếp tục điều khiển thuyền nhỏ đi tới?

Mà phải hạ neo tạm dừng một đêm?

Thời gian không đủ là một chuyện.

Nhưng quan trọng là, chẳng phải hắn đang lo sợ [Rừng Tảo Hải Vực] quá nguy hiểm sao?

Cho nên buổi trưa đắn đo suy nghĩ một hồi, Nguyễn Thái liền quyết định tạm dừng ở đây quan sát một đêm, coi coi có nguy hiểm gì không.

Dù sao bọn hắn cũng không có tiến sâu vào bên trong, vị trí vẫn còn là ở ngoài biên giới hải vực.

Cho dù có gặp phải nguy hiểm gì, Nguyễn Thái vẫn còn có thể điều khiển thuyền nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài.

Ổn một tay, thuyền chạy vạn năm a.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chớp mắt một cái đã là giữa khuya.

Cẩn thận chăm chú nhìn xem phát ra nhàn nhạt ánh sáng mặt nước một hồi, nội tâm của hắn hơi hơi buông lỏng, thở dài một hơi:

“Hô~Bây giờ đã giữa khuya rồi, xem ra đêm nay không có nguy hiểm gì rồi, oáp~ nên đi ngủ.”

Lẩm bẩm một hồi Nguyễn Thái liền hé miệng ngáp dài một hơi, cũng không dây dưa nữa, quay người đi vào buồng ngủ.

Nhìn xem trên giường hai cái tinh xảo giống như búp bê xứ nhóc con, Nguyễn Thái nhếch miệng cười nhạt, nhẹ nói:

“Ngủ ngon.”

Tiếp đó hắn liền thuần thục tiến lên đem hai người ôm vào ngực, nhắm mắt lại, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Chỉ có điều, ở đâu ra hương hoa?

Thật thơm…

Không chờ Nguyễn Thái suy nghĩ rõ ràng, hai mắt nặnng nề thiếp lại, thật sâu chìm xuống.

Không biết qua bao lâu.

Nguyễn Thái mơ tới mình đi lạc vào một cánh đồng hoa.

Đủ loại màu sắc tươi đẹp đoá hoa để cho hắn buông lỏng tâm thần một phen.

Thoải mái hưởng thụ loại cảm giác tươi đẹp này.

Chỉ là… Con đường này làm sao lại chật hẹp như vậy?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-hoang-de-ta-ngu-tien-vao-hoang-hau-tam-cung-khong-co-sao-chu.jpg
Giả Hoàng Đế, Ta Ngủ Tiến Vào Hoàng Hậu Tẩm Cung Không Có Sao Chứ?
Tháng 1 21, 2025
tu-van-rui-chi-dia-bat-dau-quat-khoi.jpg
Từ Vận Rủi Chi Địa Bắt Đầu Quật Khởi
Tháng 3 31, 2025
ta-mot-cai-minh-tinh-moi-ngay-vao-cuc-canh-sat-khong-nen-a.jpg
Ta Một Cái Minh Tinh, Mỗi Ngày Vào Cục Cảnh Sát Không Nên A
Tháng 2 24, 2025
uc-lan-cuong-hoa-cung-do-van-toc-thanh-than.jpg
Ức Lần Cường Hóa Cung, Đồ Vạn Tộc Thành Thần
Tháng 12 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved