Chương 142: Câu cá
Vỗ vỗ hai người đầu nhỏ vài cái, Nguyễn Thái cười cười nói:
“Hắc~ Một hồi các ngươi liền rõ.”
“Ân.”
“Tốt, không nói nữa, xuất phát.”
Xác định phương hướng một hồi, Nguyễn Thái liền cẩn thận điều khiển thuyền nhỏ chậm rì rì tiến lên.
Cũng may khoảng cách của bọn hắn cách “sinh vật” kia không xa, chỉ vài trăm mét mat thôi.
Nếu như không phải thị lực của hắn vô cùng tốt, đừng nói ở dưới hoàn cảnh âm u như vậy nhìn xa như thế, chỉ quan sát xung quanh đã là chuyện vô cùng khó khăn rồi.
Nghĩ tới đây trong lòng Nguyễn Thái thầm may mắn một phen.
May mắn chính mình xuống nước cách “sinh vật” đó không xa, bằng không cho dù thị lực của hắn tốt đến bao nhiêu, cũng không có khả năng tại dưới hoàn cảnh như vậy liền nhìn xa vài km a.
Bất quá phát hiện là một chuyện nhưng làm thế nào để câu được nó lên lại là một chuyện khác.
Mặc dù “sinh vật” này nhìn vô cùng giống như thực vật nhưng bản chất của nó vẫn là một con…E hèm, một đống cá.
Hơn nữa còn là một đống không thể rời đi phạm vi “đàn cá” hắn hoàn toàn có thể tự mình xuống nước, một mẻ hốt gọn.
Chỉ có điều.
Chính mình tự tay đem chúng nó câu lên mới càng có tính khiêu chiến hơn, không phải sao?
Về phần nếu như hắn câu lên không được thì làm sao?
Đã như vậy thì hắn chỉ có thể áp dụng hạ sách.
Tự mình xuống nước sáp lá cà, tự tay đem “chúng nó” bắt được thôi.
Ngược lại hắn là một cái “ưu tú” [Thám Hiểm Gia] làm sao có thể bỏ qua đồ tốt như vậy được?
Bất quá cũng không cần phiền toái như vậy.
Hắn là ai?
Nhẹ miệng lên cười nhạt, Nguyễn Thái tự tin lẩm bẩm:
“Chỉ là một đám đặc thù cá nhỏ mà thôi, một buổi sáng liền giải quyết.”
Dứt lời, Nguyễn Thái điều khiển thuyền nhỏ dừng lại.
Hô nhẹ:
“Tới rồi.”
Nhìn xem dưới thuyền đâu đâu cũng có xanh lục tảo biển mặt nước, Khả Lỵ hiếu kì kêu lên:
Laa~? (Là chỗ này sao? Nhìn cũng không khác xung quanh bao nhiêu a?)
Nguyễn Thái gật đầu tán đồng:
“Giống như ngươi nói vậy, chỗ này mặt ngoài nhìn cùng xung quanh không cũng đặc biệt hơn chỗ nào cả, nếu như không phải ta vừa vừa lặn xuống quan sát một chút, khả năng cao liền bỏ lỡ nó rồi.”
Khả Lỵ nhu nhu cảm thán
“Thật may mắn a!”
“Tốt, không nói nữa, muốn câu được đống “cá nhỏ” này cũng không dễ, đợi ta chuẩn bị một chút.”
Nguyễn Thái cười cười khoát khoát tay liền nhanh chóng xoay người tìm kiếm nguyên liệu.
—-
Mà trong miệng Nguyễn Thái “cá nhỏ” lúc này đang tò mò nhìn xem đồ vật trên đầu bọn chúng.
Đây là cái gì a?
Đang yên đang lành, ánh nắng đâu mất tiêu rồi?
Mười mấy con toàn thân xanh lục, thân hình mảnh mai không ngừng xoay tròn nghi hoặc quan sát thuyền nhỏ.
Nếu như sơ lược nhìn qua một chút, thì có thể thấy đây chỉ là mười mấy con bình thường cá nhỏ mà thôi, không đáng để Nguyễn Thái kích động như vậy.
Nhưng…
Đây cũng không phải bình thường cá nhỏ a!
Nếu như nhìn kỹ thì ta có thể thấy phần đuôi của bọn chúng mọc ra một sợi tinh xảo dây leo, kết nối với cách đó không xa một cái không lớn cây trúc?
Ân, ngoại hình chỉ nhìn hơi giống cây trúc mà thôi.
Cứ như vậy, cây trúc cắm lấy trên thân to lớn tảo biển, ký sinh hút lấy dinh dưỡng trên người nó, tiếp đó chính mình sinh ra một đống cá, điều khiển bọn chúng săn bắt sinh vật xung quanh, bồi dưỡng chính mình.
Nhất định phải nói rõ, là “Sinh ra” mà không phải là “Ký sinh” mấy con cá nhỏ màu xanh lá này chính là một bộ phận trên của nó!
Về phần nó là động vật hay thực vật, Nguyễn Thái cũng không rõ nữa.
Nếu như nói nó thực vật, như vậy mấy con “cá nhỏ” này là gì?
Tuy nói bọn nó là từ cái cây trúc này sinh ra nhưng cấu tạo cùng loài cá thông thường cũng không có khác biệt quá nhiều.
Quan trọng nhất là bọn chúng mỗi con đều có tư duy độc lập suy nghĩ mà không phải một bộ vô hồn con rối!
Như vậy vấn đề liền đến.
Nếu như nói nói nó không phải là thực vật, chẳng lẽ nó là động vật sao?
Vấn đề này thì lại càng khôi hài, động vật nào lại có đặc tính giống như thực vật, còn có thể sử dụng chất diệp lục của mình đi quang hợp a.
Vấn đề phân chia này quá phức tạp, cho nên Nguyễn Thái liền đem nó quăng vào “Động thực vật” sinh vật liền không nghĩ nữa.
Bất quá nói thực, loại “Sinh vật” này vô cùng đặc biệt, để cho hắn mở mang tầm, tăng trưởng kho kiến thức một phen.
Phía trước khi hắn quan sát, phát hiện được “Sinh vật” này, trong lòng không khỏi sợ hãi thán phục một hồi.
Đương nhiên hắn kinh ngajc càng nhiều là thuộc tính của nó.
—
[Sinh Trúc Cá Diệp]
Phẩm chất: Lam
Cấp bậc: 3 ⋆
Giới thiệu: Một loại sinh vật đặc thù, vừa có thực vật đặc tính lại có động vật chức năng…
Công dụng: Có thể ăn (Quả cá) sau khi ăn quả cá có thể tăng cường mộc thuộc tính độ thân hòa.
—
Khác với mọi lần, lần này không chỉ giới thiệu dài hơn, tên của nó còn phức tạp hơn, đáng chú ý nhất chính là phẩm chất cùng cấl bậc của nó.
Lam phẩm 3 ⋆!
Mặc dù hắn cũng không phải chưa từng thu được phẩm chất cao tài nguyên.
Nhưng chất lượng cùng phẩm chất cao như vậy hắn vẫn là lần đầu gặp được.
Hơn nữa nó còn có công dụng đặc biệt, triệt để đem trình độ trân quý của nó tăng lên mấy lần gấp bội!
Chỉvnhiêu đây thôi cũng đã đủ hắn kích động mấy lần.
Chứ nói chi mấy con “cá nhỏ” kia còn là tinh hoa áp súc của [Sinh Trúc Cá Diệp] chỉ nghĩ thôi cũng có thể tưởng tượng được nó ngon đến mức nào!
Mà lúc này Nguyễn Thái cũng đã chuẩn bị hoàn tất, nhẹ nhõm thở ra, hô:
“Hô~ xong!”
Hắn cũng không dài dòng nữa, nén xuống kích động tâm tình, vội vàng đem trúc can quăng ra, phi lao.
Vút~
Nguyên bản mồi giả lưỡi câu lúc này đã biết thành một viên xanh đậm viên cầu, rít lên một tiếng.
Tủm
Kéo lấy đã bị Nguyễn Thái mài càng thêm sắc bén lưỡi câu, xé rách không khí, xuyên qua mặt nước.
Chậm rãi chìm xuống.