Chương 127: Phản công
Theo lưỡi câu chìm xuống, Nguyễn Thái nhanh chóng kích hoạt kỹ năng của mình.
Nhìn xem xung quanh mồi câu không ngừng lướt qua hình bóng.
Khoé miệng Nguyễn Thái nhẹ giật lên, hà một hơi, lẩm bẩm:
“Ha~ Xem ra hôm nay sẽ không trắng tay mà về rồi.”
Đem kỹ năng đóng lại, Nguyễn Thái liếm liếm khô khốc bờ môi, nghiêm túc nhìn xem phía xa mặt biển.
Hai tay nắm chặt, chậm rãi chuyển động.
Tay trái nhè nhẹ động đậy cần câu điều khiển dưới nước mồi giả.
Tay phải không nhanh không chậm, từng chút một xoay tròn trục quay.
Từng chút một để cho mồi giả phô bày ra bản thân mỹ vị, không ngừng câu dẫn lấy tham lam, đói khát hải sinh.
—–
Giờ khắc này, Nguyễn Thái cảm giác mình giống như hóa thành một con giun biển, đang không ngừng ngoạ nguậy né tránh không ngừng sượt qua kẻ săn mồi khổng lồ.
Nho nhỏ nâu nâu thân thể nhịn không được sợ hãi mà run rẩy lẩy bẩy, khiếp đảm tiến lên, hi vọng đám này kinh khủng sinh vật đừng chú ý tới nó.
Nhưng nó đâu có biết rằng, nó lúc này giống như một cái tinh mỹ, thơm ngon báng kem, không ngừng thu hút xung quanh người đói khát.
Từng đôi ánh mắt nóng bỏng, tham lam không thời khắc nào mà không chú ý tới nó.
Tính toán chạy lên, một ngụm liền đem con này thơm ngon giun biển nuốt vào bụng.
Bất quá bản năng sinh tồn vẫn để bọn chúng dè dặt một chút, không có mạo hiểm tiến lên ăn hết cái này từ trên trời rơi xuống mỹ thực, trù trừ cẩn thận lấy.
Từng giây, từng giây tí tách trôi qua.
Trải qua một đoạn thời gian quan sát, một đám sinh vật đều phát hiện được mỹ thực trước mặt này không có nguy hiểm chút nào cả, thậm chí có vài con bạo gan tiến lên, mổ mổ vài cái thăm dò.
Mà giun biển lúc này giống như biết được số phận sắp tới của mình vậy, nho nhỏ thân thể run rẩy càng thêm lợi hại.
Vù~ Vụt~
Cuối cùng cũng có một con hải sinh nhịn không được dụ hoặc, vẫy mạnh thân thể, nhanh chóng lao tới, đem giun biển một ngụm nuốt xuống.
Nhìn thấy mỹ thực tới miệng cứ thế liền bay đi, xung quanh một đống ngốc trệ mặt cá đưa mắt nhìn chăm chú con này can đảm hải sinh một hồi, cũng không dây dưa gì nữa, quay người rời đi.
—–
Cảm nhận trên tay truyền đến lực kéo, khoé miệng Nguyễn Thái nhịn không được vui vẻ kéo lên, hô nhẹ một tiếng:
“Cắn câu! Hơn nữa còn là cá lớn!”
Bên cạnh rắn vừa cùng với Khả Lỵ vừa mới quăng ra lưỡi câu liền nghe được Nguyễn Thái âm thanh hưng phấn, không khỏi kinh ngạc kêu lên:
Ah~!?
Laa~!? (Nhanh như vậy!?)
Tiếp đó hai người liền vội vàng buông ra cần câu trong tay, hấp tấp chạy tới nhìn xem.
Mà Nguyễn Thái lúc này đã không rảnh trả lời các nàng.
Gương mặt hơi nhíu lại, dùng sức nắm chặt cần câu, chậm rãi kéo lên.
Mềm dẻo, bền bỉ thân can dưới hai cổ sức mạnh lôi kéo, chớp mắt một cái liền uốn cong thành một đạo vòng cung.
Mảnh mai dây câu lúc này giống như một sợi cứng rắn dây thừng, băng băng căng chặt, đem Nguyễn Thái sức mạnh cùng dưới nước cự vật lực lượng biến thành một trận kéo co.
Ngươi tới ta đi, không ngừng đọ sức lẫn nhau.
Lại qua hơn vài phút, cảm nhận lực kéo từ lưỡi câu không những không có yếu bớt, ngược lại đang nhanh chóng tăng thêm, trong lòng Nguyễn Thái không khỏi kinh, thán lên:
“Thật mạnh!”
Chính hắn đã dùng hết toàn bộ sức mạnh, nhưng không thể mải mai kéo động cự vật dưới nước, lại còn bị nó cuồng bạo lực lượng kéo trở về.
Nguyễn Thái không kinh không được a.
Lấy thuộc tính của hắn hiện tại, tay không tấc sắt đơn đấu một chút thấp kém 3 ⋆ sinh vật đều được.
Nhưng đó chính là đơn đấu, mà không phải là câu cá.
Bất quá, như vậy mới thú vị chứ.
Câu cá, chính là sử dụng một thanh nhỏ yếu cần câu, thông qua sử dụng kỹ xảo, sức lực cùng trí tuệ, từng chút một chinh phục dưới nước cá lớn.
Không phải sao?
Đã lâu không có cảm giác kích động lần nữa xuất hiện.
Máu đỏ trong người Nguyễn Thái nhịn không được bắt đầu ùng ục lao nhanh, bốc lên nóng bỏng nhiệt khí.
Nặng nè thở ra một hơi, Nguyễn Thái hưng phấn cười lên:
“Hô~ Haha~ Tới đi! Để ta xem xem, là ngươi mạnh hơn, hay là ta mạnh hơn!”
—–
(Thủy chữ, không hứng thú có thể lướt qua xuống dưới)
Có người đã từng nói với hắn, câu cá là tu tâm dưỡng tính.
Nhưng…
Đi cmn tu, cmn dưỡng, đồ chơi gì a?
Hắn thích câu cá chính là thích nhất cùng dưới nước sinh vật đấu trí đấu dũng, mà không phải ngồi ngây người cả một ngày như thằng ngốc rồi tay không mà về.
Nếu như ngươi không câu lên cá, đây không phải là do cá, mà là do ngươi.
Ngươi quá cùi bắp thì trách ai?
Đối với hắn mà nói, không có loài cá nào mà hắn không câu lên được, ân, ngoại trừ cá chết, thì toàn bộ hắn đều có câu lên, quan trọng là thời gian nhiều hay ít mà thôi.
Hắn câu cá, cũng không phải chỉ ngồi không một chỗ, thả mồi, vung can.
Quá trình có thể nói là vô cùng phức tạp, đầu tiên là tìm hiểu trong nước có bao nhiêu loại cá, tiếp đó lại học tập tập, thức ăn ưa thích, tập tính, phương thức sinh sôi… của chúng nó.
Từ đầu tới đuôi đều phải tìm hiểu một lượt.
Cuối cùng là chính mình tự tay chế tạo một cái mồi giả đến hoàn thành lần khiêu chiến này.
Đúng vậy, chính là khiêu chiến!
Có câu nói rất hay.
Đừng lấy yêu thích của ngươi, khiêu khích chuyên nghiệp của ta.
Thám hiểm, câu cá cùng mỹ thực, hắn toàn bộ đều yêu thích, cũng toàn tâm đều chuyên chú vào bên trong.
Nhiêu đây cũng có thể thấy rõ Nguyễn Thái đối với câu cá truy cầu cuồng nhiệt.
Khụ khụ, không thủy nữa, trở về mạch truyện.
(Đang kẹt ý một chút, nên thủy hơi nhiều)
—–
Theo Nguyễn Thái lần nữa chăm chú, hai cái cường tráng cánh tay cũng lần nữa bạo phát ra lực lượng to lớn.
Lần nữa đem đã căng thành vòng cung thân can cong xuống thêm một đoạn.
May mà thân can làm từ [Tre Trăm Tầng] tính bền dẻo có thể nói là đỉnh bên trong đỉnh.
Bằng không đổi thành thông thường thân can, hắn cũng không dám chơi như vậy a.
Mà dưới nước cự vật lần nữa cảm nhận lực kéo trong miệng lần nữa tăng lên.
Đau đớn kích thích để nó vùng vẫy càng thêm lợi hại, cũng không còn bất động đứng cùng hắn so đấu lực lượng nữa.
Nhanh chóng đung đưa thân thể lao nhanh lặn xuống.
Nhìn xem dây câu lần nữa kéo căng chặt hơn, Nguyễn Thái hơi nhíu mày một chút liền buông lỏng kéo chặt hai tay.
Vù~ vù~
Cong gập thân can theo Nguyễn Thái lui bước, cũng nhanh chóng khôi phục nguyên dạng, kèm theo đó là không ngừng xoay tròn trục quay.
Từng đoạn tinh tế dây câu lấy đang lấy tốc độ chóng mặt từ trong trục quay bay ra, kéo dài khoảng cách hai bên.
Ực~
Nhẹ nhấp nhô yết hầu một cái, Nguyễn Thái căng thẳng nhìn xem cần câu trên tay, không nói, không nghĩ, toàn bộ lực chú ý đều dồn vào trên trục xoay.
Bờ môi không ngừng mở lên, chập xuống, lẩm bẩm tính toán khoảng cách.
500… 580… 640…
Chớp mắt một cái, cự vật dưới nước đã bơi xa hơn nghìn mét.
Bất quá Nguyễn Thái lúc này cũng không lo lắng chút nào.
Tuy dây câu của cần câu mới không tinh xảo hayđặc thù bằng tơi cá.
Nhưng nó chắc chắn bền hơn cùng dài hơn dây câu tơi cá!
Không nói bền bỉ bao nhiêu, nhưng độ dài của dây cây mới ước tính chừng năm ngàn mét.
Chỉ mới 1/5 mà thôi, vấn đề không lớn.
Trong lòng Nguyễn Thái căng thẳng chủ yếu là cự vật dưới nước có thể cắn đứt chính mình chú tâm chế tạo dây câu.
Dù sao dây câu mới mặc dù bền bỉ, nhưng cũng không có khả năng so với một đống sắc bén hàm răng a?
Nếu như dây câu mới có thể giống như tơi cá thì tốt biết mấy, không cần lo lắng cự vật phát hiện dây câu.
Vài phút trôi qua.
Nhìn xem xoay nhanh trục quay đang chậm rãi dừng lại, trong lòng Nguyễn Thái nhẹ nhõm thở phào một hơi:
“Hô~ 4800 mét a, chậc, thể lực cùng tốc độ thật khủng khiếp, may mà dây câu đủ dài, bằng không liền hết chơi rồi.”
“Ha~ Một hồi trở về liền phải tăng thêm độ dài a, 5000 mét vẫn quá ngắn.”
Khoé miệng nhếch lên, Nguyễn Thái vội vàng thu hồi suy nghĩ, bắt đầu đánh lên phản công trống trận
Nhịp tim nhanh chóng gia tốc đập nhanh, bịch bịch vang lên.
Hưng phấn cười lên, thì thào:
“Bây giờ, tới lượt ta!”