Chương 121: [Hạt Xâm]
Vài giây trôi qua.
Tách~ rắc ~ rắc ~
Theo mảnh đất cuối cùng rớt xuống.
Lúc này tong tay Nguyễn Thái đã không còn viên kia đen xì bóng đất.
Thay vào đó là một cục nâu xám, bất quy tắc tròn méo đồ vật, nhìn vô cùng giống… Hạt giống?
Nhìn thấy đồ vật trong tay, hô hấp của Nguyễn Thái không tự chủ được mà dồn dập, gấp rút lên, cười to:
“Haha~ Quả nhiên là nó!”
Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ thấy hắn vui vẻ như vậy, trong lòng tò mò không thôi, vội vàng hỏi hắn:
Laa~? (Đây là cái gì a?)
“Chẳng lẽ là sinh vật nào đó?”
Nguyễn Thái chậm rãi quan sát đồ vật trên tay, hướng hai nàng nở nụ cười, nói:
“Hắc hắc~ Đây chính là đồ tốt a, hơn nữa ăn rất ngon, không đúng, phải là làm nước uống rất ngon mới đúng, không chỉ như vậy…”
—
[Hạt Xâm]
Phẩm chất: Trắng ~ Lam (Trắng)
Cấp bậc: 1 ⋆
Giới thiệu: Một loại đặc thù quả thực, có thể tụ tập trong đất phong phú dinh dưỡng tạo thành ‘trứng’ mà trưởng thành.
Công dụng: Có thể uống (Phương pháp) sau khi uống có thể nhỏ nhẹ tăng lên sức mạnh, đồng thời tăng lên chút ít Thổ nguyên tố thân hòa (Lam Phẩm).
—
Nghe được Nguyễn Thái giải thích xong viên này đen xì, sần sùi hạt giống công dụng.
Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ không hẹn mà kinh hỉ kêu lên:
“Oa~! Nghe thật lợi hại!”
Laa~! Laa~ !(Đúng vậy a! Không chỉ hương vị ngon, lại còn có thể tăng cường lực lượng nữa!”
Nói xong, hai cái nhóc con liền nhịn không được hưng phấn, kêu gọi hắn nhanh chóng tiếp tục đào đất a.
Nhìn thấy hai nàng vui vẻ hắn, cũng không đánh nhiễu.
Chỉ cười nhẹ, gật đầu một cái liền kéo lên hai người, bắt đầu một vòng mới tầm bảo.
Ầy, trước khi đứng lên, Nguyễn Thái cũng không quên đem đã bị mình bóp nát thành vụn đất bóng đất thu thập một chút.
Đây chính là chất lượng cao đất trồng a!
Không thể lãng phí được.
—–
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Hơn một tiếng sau.
Có được rõ ràng thông tin, chỉ trải qua mấy lần xa lạ đào bới, Nguyễn Thái rất nhanh liền quen thuộc, hiểu rõ nên như thế nào, làm sao nhanh chóng đào được bóng đất.
Nguyên bản phải loay hoay, hao tốn hơn chục phút mới đào được [Hạt Xâm] chớp mắt một cái liền bị hắn rút ngắn hơn phân nữa thời gian.
Chỉ dùng 5-6 phút liền có mỹ mỹ vào tay một viên bóng đất.
Cùng rắn nhỏ hai người chậm rãi đào ra đi đống đất cuối cùng, lần nữa thu hoạch một viên [Hạt Xâm].
Nhìn xem nhô lên gò đất đều bị đào hết, không có bỏ sót.
Ba người mãn nguyện cười lên.
Nguyễn Thái nhẹ nhõm thở ra một hơi, nói:
“Hô~ Thu hoạch hôm nay thật phong phú, chí ít cũng gần 10 viên [Hạt Xâm] a!”
Nghe được Nguyễn Thái cảm thán, rắn nhỏ không khỏi tiếc nuối kêu:
Laa~! (Đáng tiếc chỉ có 2 viên là Lục Phẩm, một viên Lam cũng không có!)
Khả Lỵ ngược lại nhìn thoáng hơn một chút, đưa tay chạm lấy rắn nhỏ, cười nhẹ an ủi:
“Hihi~ Dù sao cũng hơn không có thu hoạch ~)
Laa~ (Ngươi nói đúng Khả Lỵ, có còn hơn không.)
…
Nhìn xem hai người mang lấy lấm lem khuôn mặt vui vẻ cười nói, khoé miệng của hắn hơi hơi kéo lên, cười nhạt.
Chà xát quần vài cái, Nguyễn Thái ôn nhu đưa tay lên, lau đi bụi cát trên mặt các nàng, nhẹ nói:
“Thời gian cũng không sớm, lại đi tới bãi cát tìm xem một hồi, coi có bảo bối gì không, không có liền về trung tâm tắm rửa xong về a.”
“Tốt!”
Laa~! (Đi thôi!)
—–
Chớp mắt một cái đã là buổi chiều.
Đạp lên mềm mại bãi cát, Nguyễn Thái ba người mang lấy nón lá, chậm rãi hưởng thụ mát mẻ gió biển thổi tới.
Đưa mắt nhìn xem phía xa rì rào mặt nước, trong lòng Nguyễn Thái không khỏi cảm khái:
“Chà~ Thật không nghĩ tới chỉ dùng mấy ngày khám phá hoàn tất tòa đảo nhỏ này a~”
Phía trước hắn ước tính phải hơn một tháng thời gian mới hoàn thành kế hoạch, bây giờ chỉ dùng không tới một tuần liền kết thúc.
Không thể không cảm thán thế sự vô thường a.
Lắc lắc đầu, Nguyễn Thái không nghĩ nữa, lẩm bẩm:
“Xem ra vận may hôm nay đã dùng hết rồi, nên trở về.”
Hạ xong quyết định, Nguyễn Thái cũng không dài dòng gì nữa.
Nhìn xem cách đó không xa, một rắn một loli đang vui vẻ nặn lấy lâu đài cát.
Hai cái yêu kiều, cùng với giống như chuông bạc tiếng cười không ngừng vang lên, để cho hắn không khỏi ngây người nhìn xem vài phút.
Hơi lấy lại tính thần, Nguyễn Thái hô nhẹ một tiếng:
“Sopia, Khả Lỵ, các ngươi lại chơi một hồi a~ Ta đi xung quanh xem một chút!”
Nguyên bản hắn dự định mang theo hai người đi tới trung tâm tắm rửa một cái liền trở về, dù sao thời gian cũng không còn sớm.
Cũng hơn hai giờ rồi thì phải.
Nhưng… Các nàng chơi vui vẻ như vậy liền để các nàng chơi a.
Dù sao ba bọn hắn cũng không có ai mắc bệnh sạch sẽ, mỗi ngày không tắm liền toàn thân khó chịu.
Chỉ cần rửa tay, vệ sinh thân thể một chút là được rồi, ngày mai lại tắm cũng không muộn.
Hơn nữa, hắn còn phát hiện một cái chỗ thú vị, chuẩn bị mở mang tầm mắt một chút.
Mà nghe được Nguyễn Thái tiếng hô, Sopia cùng Khả Lỵ ngẩng lên đầu nhỏ, nhoẻn miệng cười lên, phất phất tay:
Laa~? (Ala~ Ngươi muốn đi đâu? Chờ một chút a~ Chúng ta sắp xong rồi.)
“Ah~ Đúng vậy đó, chỉ còn vài góc nữa liền xong rồi, nếu không thì ngươi cũng giúp một tay a.”
Nhìn xem hai người manh manh bộ dáng, Nguyễn Thái cũng không nhịn được nữa, tiếng lên bóp lấy các nàng mềm mại khuôn mặt vài cái, cười nói:
“Được rồi, ta liền cùng các ngươi chơi một chút, chờ xây xong liền dẫn các ngươi đi xem một thứ.”
Nghe tới đây, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ không khỏi tò mò, vội vàng hỏi hắn.
“Vật gì a?”
Nguyễn Thái thần thần bí cười lên:
“Hắc hắc~ Một hồi các ngươi liền biết.”
Không chiếm được trả lời, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ tức giận hừ nhẹ một tiếng:
Laa~! (Hừ! Không nói thì thôi, hẹp hòi.)
“Ân! Nguyễn Thái là quỷ hẹp hòi!”
Gãi gãi đầu vài cái, luân phiên bị rắn nhỏ cùng Khả Lỵ công kích, Nguyễn Thái chỉ có thể cười xòa nhận sai:
“Ầy, lỗi ta, lỗi ta, nhưng nếu như ta nói ra liền không còn cảm giác chờ mong, kinh hỉ a~”
Laa~! (Tính ngươi thức thời!)
“Ân! Ân!”
Mà rắn nhỏ cùng Khả Lỵ nghe hắn giảng giải cũng không tiếp tục làm khó hắn nữa, vui vẻ kéo lấy tay hắn gia nhập vào nặn lâu đài cát.
Rất nhanh, một toà cao 2-30 cm, nho nhỏ lâu đài liền bị ba người tạo ra.
Nhìn xem thành quả trước mặt, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ không khỏi tự hào một chút.
Đây chính là bọn hắn tốn hơn chục phút thời gian mới xây xong lâu đài a!
Nghĩ tới đây, hai nàng liền bắt trước Nguyễn Thái, đưa tay, đuôi lên, lau trán vài cái, vui vẻ hô lên:
Laa~! (Xong!)
“Xong!”
Nhìn thấy động tác quen thuộc của mình bị sử dụng mà không xin phép bản quyền, Nguyễn Thái khó chịu chậc lưỡi một cái.
“Chậc~ ”
Không nói hai lời liền đưa tay xoa mạnh đầu các nàng, giương lên khoé miệng, nói:
“Đây chính là thu phí.”
Laa!!!
Ahhh!!
Đáp lại hắn chính là hai tiếng, tức giận âm thanh.
—–
Sau khi trải qua một phen hỗn chiến, Nguyễn Thái chung quy hai quyền khó địch bốn tay.
Chỉ có thể run rẩy lẩy bẩy giơ tay đầu hàng.
“Khụ khụ… Đừng, các ngươi lại bẹp nữa ta liền không sạch sẽ~ ”
Nhìn thấy Nguyễn Thái bộ dáng đáng thương, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ đưa mắt nhìn nhau, hai lòng lau đi khoé miệng nước, cười lên.
Mà Nguyễn Thái chỉ có thể bất lực, run rẩy lau đi trên mặt dịch thể.
Đến nỗi trong lòng hắn đang nghĩ gì, chỉ nhìn hắn kéo lên khoé miệng thôi cũng rõ.
Khụ khụ… Kéo xa, trở lại mạch truyện.
Lại cùng hai người dính dính, đùa giỡn một hồi, Nguyễn Thái mới thu thập cảm xúc, nhu hòa nói:
“Ầy~ Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi xem một chỗ thú vị a~”