Chương 85: Đại chiến đồi Sirent (2)
– Ầm! Ầm! Ầm!
Trong khi quân kháng chiến của hội phụ nữ tấn công các cứ điểm quan trọng thì quân đội Soloni lại thỏa thích oanh tạc xe tăng giả lúc nhúc ở vị trí sau đồi Sirent.
Bom và tên lửa được dội xuống như mưa, bao trùm toàn bộ khu vực bãi xe tăng rộng cả ki lô mét vuông theo hình thức rải thảm. Nhìn từ xa, giống như lò nướng thiêu đốt tan tành tất cả, khói bốc thành mảng lớn cao cả ngàn mét.
Những chiếc xe tăng ở dưới giống như một lũ đụt, đứng trơ ra làm bia cho không quân chính phủ Soloni bắn phá. Vài phát đạn phản kháng bắn lên trời thậm chí còn không với tới độ cao của máy bay.
Ở trong căn cứ “Củ Chi 2”. Mặc dù biết chỉ là mồi dụ nhưng Thùy vẫn sợ hãi sau khi nhìn thấy cảnh tượng thảm liệt qua camera và sự hủy diệt nhanh chóng của xe tăng bên mình. Cô cảm thấy may mắn vì có Hazar đưa ra kế hoạch này trước, nếu ngây ngốc lao vào trận địa thì bị nổ thành bắp rang bơ rồi.
– Đây là lợi thế của việc sử dụng vũ khí không người lái. Bởi vì chúng ta có thể hi sinh khí tài mà không phải lo về vấn đề nhân đạo.
– Hãy nghĩ thử xem, nếu đẩy bạn vào thế phải làm vật hi sinh, mồi nhử, bạn muốn đi không?
Hazar cười nói với Thùy. Đây là một điểm mạnh của vũ khí điều khiển từ xa, không người lái. Chẳng ngần ngại hi sinh để đạt thành mục tiêu chiến lược quân sự. Giống dân Trung Quốc hay dùng “tốt thí”.
– Chắc bên chính phủ Soloni đang sướng lắm đây, nhưng Lạc Việt hay có câu, ba mươi chưa phải là tết.
Đúng như Hazar dự đoán, không khí trong phòng chỉ huy của quân chính phủ Soloni đang rất náo nhiệt. Mọi người cười nói thoải mái về sự ưu việt của bản thân và chê bai quân đội máy móc của hội phụ nữ:
– Tưởng thế nào, muỗi!
– Không có gì mà hỏa lực không giải quyết được, nếu có, bổ sung thêm hỏa lực.
– Cứ tưởng vũ khí Lạc Việt thế nào, hóa ra cũng cùi bắp như ai.
– Vũ khí của Mỹ mạnh nhất thế giới.
– Với cả sự anh dũng của quân đội Soloni chúng ta nữa.
Ferion cũng thả lỏng cười vui vẻ theo đám người.
Ban đầu, trong lòng ông ta có một chút gì đó bất an, nhưng may thay, mọi thứ trở nên hoàn hảo với kết quả không thể tốt hơn từ vụ oanh tạc. Toàn bộ xe tăng của địch đều đã bị phá hủy trong khi bên ta chẳng tổn thất gì.
Bỗng thay đổi khi có một sĩ quan liên lạc hớt hải chạy vào trong phòng, báo:
– Báo! Căn cứ sân bay số 4 bị tấn công, xin trợ giúp.
Biến cố bất ngờ này khiến đám người sững sờ, không hiểu vì sao sân bay ở hậu phương lại bị tập kích. Nhưng ngay sau đó, liên tục là các sĩ quan báo cáo về các vụ tấn công:
– Báo! Hệ thống tên lửa số 2 xin trợ giúp.
– Báo hệ thống tên lửa số 4 bị tấn công.
– v.v
Ferion chạy lại túm tay một sĩ quan liên lạc và hỏi:
– Có chuyện gì! Nói cụ thể! Nhanh!
– Báo cáo! Các căn cứ sân bay và hệ thống phóng tên lửa đều bị UAV tấn công, sợ rằng không trụ nổi!
Khuôn mặt của Ferion lập tức tái đi. Một chỉ huy dày dạn kinh nghiệm như ông ta ngay lập tức ngửi thấy mùi không tốt.
– Lập tức điều xe tăng tới hỗ trợ. Vớt vát được chút nào hay chút đó. Đồng thời, truyền lệnh tất cả sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu, cố thủ không được manh động.
– Chỉ huy! Có chuyện gì vậy! Lực lượng địch đã bị tiêu diệt rồi mà.
Một người sĩ quan thắc mắc hỏi Ferion, nhưng không cần ông ấy trả lời, tiếng còi báo động vang vọng khắp doanh trại lập tức nói cho vị sĩ quan đó biết vấn đề là gì.
– Có địch tập kích!
Bên ngoài doanh trại.
Toàn bộ chủ lực của quân đoàn máy móc lũ lượt kéo ra ngập tràn đồi núi. Cảnh tượng quân đich lít nha lít nhít trải dài như kiểu vô cùng vô tận làm đám lính Soloni sợ đến phát run.
– Tỉnh táo, tỉnh táo!
Một binh sĩ pháo binh cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, xoay nòng ngắm chuẩn vào UAV trên trời để bắn.
Tạch tạch tạch tạch!!
Khói thuốc súng bốc lên nồng nặng cùng những tia đạn như mưa bay ngược về phía bầu trời. Nhưng UAV nhỏ gọn và linh hoạt dễ dàng né tránh hầu hết dựa vào bộ cảm biến.
Chúng xả xuống tên lửa nhằm vào các đơn vị hạng nặng, lô cốt đang chống trả dữ dội trên mặt đất. Số khác quay sang đuổi bắt với máy bay của phe quân chính phủ Soloni.
Bởi vì số lượng và chất lượng áp đảo hoàn toàn nên máy bay của quân chính phủ Soloni rụng như sung, cả bầu trời nhanh chóng nằm trong tầm kiểm soát của quân kháng chiến thuộc hội phụ nữ.
Hệ quả của việc mất kiểm soát bầu trời là mưa bom bão đạn trút lên đầu khiến lực lượng phòng thủ trận địa dưới đất, họ phải cúi rạp người ẩn nấp, trốn tránh.
Chẳng ai dám đứng dậy cản bước đoàn xe tăng của quân kháng chiến đang hì hục vượt qua trận địa.
Đáng lẽ những chiếc xe tăng đó phải đối mặt với hỏa lực mạnh mẽ từ bộ binh nhưng nhờ ưu thế bầu trời nên có thể thong thả vượt chướng ngại vật như đi thi đường lên đỉnh Australia.
– Ầm!
Một xe tăng của quân chính phủ nã trúng vào xe tăng của quân kháng chiến, xuyên qua lớp giáp và đánh trúng kho đạn, phát nổ.
Đây là chuyện bình thường vì loại xe tăng mini mà quân kháng chiến dùng không có khả năng chống đạn tốt, thay vào đó là giá rẻ, số lượng lớn với hỏa lực mạnh mẽ.
Chưa kịp để phía quân chính phủ vui mừng, chục chiếc xe tăng khác nã đạn pháo đánh cháy xe tăng của họ.
Sự yếu kéo trong chiến đấu trực diện của quân đội Soloni khiến Ferion tức giận ra lệnh:
– Tập trung xe tăng, chúng ta phải cho bọn họ biết thế nào là dòng lũ sắt thép.
Tính ra tổng số xe thiết giáp của quân chính phủ tương đương với quân kháng chiến. Nếu có một cuộc đối chọi trực tiếp giữa xe tăng thì quân chính phủ Soloni sẽ có lợi hơn. Nhưng Ferion vì thiếu hụt tình báo mà không biết đến sự tồn tại của Nhện Điện Tử. Bỏ sót những khí tài tí hon dưới mặt đất.
Nhện Điện Tử ngoài công năng chính là tự sát diệt tăng ra còn có nhiệm vụ đi trước gỡ mìn.
Bởi thế nên trong sự kinh ngạc của chỉ huy quân đội chính phủ, xe tăng của bên Lạc Việt vượt mọi chướng ngại như chốn không người. Trong khi xe tăng phe họ đột nhiên bốc cháy mà không rõ lý do.
Mãi đến khi lượng xe tăng của quân chính phủ tổn thất quá nửa thì họ mới phát hiện được sự tồn tại của Nhện Điện Tử:
– Mau nhìn! Chính thứ quỷ kia đã phá hủy xe tăng của chúng ta.
– Đúng vậy, chúng ẩn nấp dưới sát mặt đất nên rất dễ bị bỏ qua. Ra lệnh cho binh lính phá hủy những thứ này.
Ferion muốn ra lệnh cho quân đội phản công, tiêu diệt Nhện Điện Tử nhưng trợ lý của ông nhắc nhở:
– Binh lính phe ta bị UAV bắn phá nghiêm trọng, đã không còn bao nhiêu khả năng chiến đấu. Xe tăng cũng đã tổn thất quá nửa, nếu cố chấp đánh tiếp thì chúng ta khó lòng mà giành chiến thắng. Vả lại, bọn họ còn có lực lượng UAV đang tới tiếp viện sau khi hủy diệt toàn bộ căn cứ sân bay, tên lửa.
Đã có báo cáo gửi về xác nhận toàn bộ căn cứ sân bay, tên lửa bị hủy diệt hoàn toàn. UAV của quân kháng chiến đang trên đường tới chiến trường chính.
Ferion biết mình bây giờ nên rút lui. Nhưng một thất bại thảm hại như thế này đủ để sự nghiệp của ông chấm dứt ngay khi đặt chân về nước Mỹ.
Ông ta cứ Nấn ná chần chừ mãi chưa quyết định được. Và rồi một tin khác ập tới khiến quyền quyết định đã rời khỏi tay ông.
– Chỉ huy! Các con đường rút lui đều đã bị chặn! Kho hậu cần chứa nhiên liệu và đạn dược bị chiếm đóng.
Ở hậu phương.
Ầm Ầm!
Mặt đất rung chuyển tách ra, để lộ con hầm dài đâm xuyên qua núi. Từ bên trong, quân đoàn máy móc lần lượt đi ra ngoài và lao tới chiếm giữ kho hậu cần cách đó không xa.
Bởi vì nằm sâu trong hậu phương, không được bố trí vũ khí hạng nặng nên quân chính phủ nhanh chóng bị đánh bại. Lá cờ chính phủ Soloni treo cùng với cờ Mỹ bị tháo xuống và thay thế bằng cờ lực lượng kháng chiến.
Đây là một chiến thuật đặc thù khác có thể áp dụng của quân đoàn máy móc vì có trọng tải nhẹ và khả năng cơ động cao nên có thể xuyên qua những con hầm tạm nhỏ hẹp để đột kích hậu phương quân địch.
Bên chính phủ Soloni chưa kịp phản ứng gì thì đã bị bao vây bởi thế gọng kìm và đánh chặn mọi hướng rút lui.
Không những chặn đường lui, lực lượng kháng chiến Soloni do Hinu lãnh đạo cũng bắt đầu kế hoạch, dẫn dắt dân chúng nổi dậy tấn công chiếm lấy văn phòng chính phủ và quyền kiểm soát hành chính khi quân đội chủ lực của chính phủ bị bao vây, giam giữ.
Một thị trấn của Soloni.
Người dân kéo nhau diễu hành khắp đường phố chống lại những chính sách tàn bạo của chính phủ. Trên tay họ kéo băng rôn với nội dung:
– Bãi bỏ nghĩa vụ quân sự!
– Bải bỏ thuế đầu người!
– Trẻ em phải được đi học!
– Người có cơm ăn, kẻ có áo mặc!
– Đánh đuổi tư bản nước ngoài!
– v.v
Ở Soloni, diễu hành thường sẽ bị đàn áp bằng các lực lượng vũ trang nên khi xuống đường biểu tình, người dân đều chuẩn bị sẵn hơi cay, gậy gộc, vũ khí tự chế v.v Mặc dù vẫn không thể chống lại cảnh sát được trang bị tới tận răng nhưng giúp tăng thêm can đảm.
Riêng lần này, lực lượng kháng chiến chơi lớn, cấp vũ khí cho người phe mình đi theo yểm trợ cho đoàn người diễu hành, vì họ biết rằng quân đội chính phủ sẽ không thể xuất hiện để thanh trừng như trước.
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã đến trước cửa của tòa nhà chính phủ. Đối mặt với cảnh sát chống bạo động của Soloni với súng đạn lên nòng sẵn.
– Dừng lại, nếu không sẽ bị bắn!
– Chúng tôi yêu cầu tự do, yêu cầu quyền được sống! – Đám đông hô hào yêu cầu của mình.
Ở trong tòa nhà, lãnh đạo thị trấn vuốt râu tính toán một hồi, sau đó quyết định:
– Đám dân đen này, vài ngày không đánh là muốn trèo lên đầu ngồi. Không tăng thuế thì lấy tiền đâu ăn chơi. Ra lệnh cho cảnh sát bắn chết vài tên đe đọa rồi đuổi đi, tùy tiện lấy lý do khủng bố đưa cho truyền thông.
Đây là cách làm phổ biến ở Soloni. Trên cơ bản, không ai rảnh để xem người dân có yêu cầu gì mà chỉ muốn giải quyết nhanh gọn bằng phương pháp bạo lực.
Sau đó, trong tiếng chửi rủa thậm tệ của người dân, cảnh sát đổi súng trường bắt đầu bắn tỉa giết ngẫu nhiên những người diễu hành.
Mặc dù cách làm tàn bạo nhưng hiệu quả rõ ràng, chỉ sau vài phút đả đẩy lùi đoàn người biểu tình.
Việc này họ làm đã quen tay nên chẳng mấy ngần ngại, cho dù là con nít cũng sẽ không buông tha. Nhưng bao lần khác yên tâm thoải mái không có nghĩa hiện tại cũng vậy.
– Anh em! Tấn công!
Hiệu lệnh này giống như ngòi nổ phá tan mọi phòng tuyến. Một người đi đầu cầm cờ kháng chiến phất trên tay, dẫn khoảng hai trăm người cầm vũ khí nã súng về phía cảnh sát chính phủ, ngay lập tức giết chết vài tên.
Trên thực tế, cảnh sát Soloni không có nhiều sức chiến đấu, thói quen lạm quyền ăn chơi, bắt nạt người dân đã ăn mòn tinh thần của họ. Dẫn tới khi đối mặt với quân kháng chiến của Hinu, họ lập tức bỏ chạy tứ tán và phản kháng yếu ớt như kiểu có lệ.
Còn lão sếp ở trong văn phòng, ai thèm quan tâm tới chết sống của lão ở lúc này.
Đám cảnh sát nghĩ chỉ cần chờ quân đội chính quy tới là giành chiến thắng, không nhất thiết phải đôi co làm gì.
Nhưng quân chính quy có tới được không?