Chương 82: Thảm họa tại dải Gaza
Cảm giác u ám và tâm lý tuyệt vọng lan tràn khắp dải Gaza.
Những tòa nhà tan hoang, đổ nát sau những cuộc không kích suốt ngày đêm của Israel. Mảng tường bê tông vụn vỡ trơ cốt thép đứng lay lắt giữa tiếng khóc thút thít như minh chứng cho số bom đạn khổng lồ đã được rải xuống nhiều như thế nào.
Xe cộ đã bị vứt bỏ từ sớm vì hệ thống cầu cống đường xá bị hủy hoại hoàn toàn. Người tị nạn phải dìu dắt nhau trốn chui trốn lủi, không dám trị thương ở bệnh viện. Những mục tiêu như hệ thống y tế, giáo dục là ưu tiên tấn công hàng đầu của quân đội Israel.
Ngay trong tầng hầm, một người đàn ông khóc thảm thiết ôm hôn đứa con mới sáu tuổi bị thương ở bụng, máu chảy thấm ướt đỏ cả quần.
– Đừng! Đừng chết! Con của bố!
Bởi vì thuốc men y tế đã bị Mỹ và Israel cấm vận vào dải Gaza nên những người bị đau chỉ có thể cầu xin sự thương xót của thần linh về khả năng tự lành. Nhưng vết rách của đứa bé nhìn không giống có thể qua được hôm nay.
Đang lúc người bố định cúi đầu cầu nguyện thêm lần nữa thì tiếng không kích của Israel cùng còi báo động vang lên:
– Lũ chó Israel, chúng mày muốn giết bao nhiêu người nữa.
Đôi mắt tràn đầy tơ máu của người bố ngập chìm trong sự giận dữ, sau đó lại phải bất đắc dĩ ôm con núp dưới một đoạn mương để trốn.
Bởi vì Mỹ và Israel mạnh hơn nên họ chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà không có cách nào đáp trả. Mọi lời chửi rủa nặng nề nhất ở trong mắt kẻ địch chỉ giống như con khỉ làm xiếc.
Ầm Ầm Ầm!
Tiếng nổ liên tục vang lên ở phía trại tị nạn, nơi tập trung những dân thường trốn tránh các đòn không kích của Israel những ngày qua.
Người bố núp trong mương nghe hướng nổ liền đại khái đoán ra vị trí. Các quả bom của Israel đã xuất hiện nhiều đến mức dù là dân thường cũng có thể tinh tường như những chuyên gia.
Ông ấy nắm chặt tay, móng đâm sâu vào da thịt, nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt. Bởi vì ông biết trong trại tị nạn tập trung rất nhiều trẻ em và phụ nữ tay không tấc sắt, việc không kích vào đó chẳng khác nào tàn sát dân thường.
Nhưng số phận của bản thân ông còn chưa lo xong, làm sao giúp đỡ được người khác. Một quả bom nổ trúng trường học gần đó, làm văng những mảng bê tông xuống mương, đè nặng trên lưng người đàn ông.
Bụi mù, cát đá xộc vào mũi, người đàn ông sặc liên tục, mắt nhắm tịt lại, hít thở khó khăn, ông không còn đủ sức để đứng thẳng lên được, nói gì tới việc nhấc bổng khối bê tông lên để ra ngoài.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đứa bé trên tay ông ấy trở nên lạnh dần đi, khuôn mặt rám đen nhăn nhó như vỏ cây khô thiếu nước.
– Thánh Allah, ngài hãy mở lòng từ bi thương xót chúng tôi.
Giống như nghe lời nguyện ước, Ông ta nghe thấy gần đó có tiếng hô hoán bằng tiếng anh:
– Ở đây có người, mau lại cứu!
Sau đó, người bố được hai thanh niên khỏe mạnh, mặc quân phục xanh lá cây cứu lên trên mặt đất, thấy đứa bé bị chảy máu, họ vội vàng dùng bông băng, thuốc để sơ cứu và chữa trị.
– Cảm ơn! Cảm ơn các anh!
Ông ấy chỉ biết liên tục cúi đầu đáp tạ, làm hai thanh niên cảm thấy ái ngại:
– Ông đừng làm thế, chúng tôi chỉ hành động như bao người khác.
– Cảm ơn các anh. Trong khi chiến tranh hủy diệt tàn phá thế này, tấm lòng tốt mới thực sự đáng quý.
– Ha ha! Người Lạc Việt chúng tôi luôn có truyền thống mỹ đức lá lành đùm lá rách.
Đúng vậy, hai thanh niên này là người Lạc Việt, thuộc tổ chức của Nguyễn Tuân chuyên cứu giúp những người bị nạn trong cuộc tấn công của Israel.
Họ đưa hai bố con về nơi an toàn rồi tiếp tục đi cứu những người khác. Vừa đi vừa bàn tán những gì nhìn thấy.
– Trận chiến này thật thảm thiết, hơn xa chiến tranh Nga – Ukraina.
– Đúng vậy, quân đội Nga không dám tấn công dân thường vì sợ truyền thông phương tây. Nhưng Israel thì khác, họ có thể thẳng tay đánh vào những mục tiêu dân sự mà chẳng cần lo ngại gây hại tới người thường.
– Cũng có thể vì rút kinh nghiệm sau thảm bại của Nga khi để lỡ nhịp tấn công vì các mục tiêu hòa bình. Bây giờ Israel đang tận dụng ưu thế áp đảo để tiêu diệt tối đa lực lượng đối thủ, tránh bị dây dưa làm mất thời giờ rồi lật kèo như Nga.
Chiến tranh Nga – Ukraina có một ví dụ điển hình cho việc vừa đánh vừa nhùng thì chỉ chịu thiệt.
Khi đó quân đội Nga tiến sát tới trước thủ đô của Ukraina, nhưng quân đội Ukraina lợi dụng việc người Nga e ngại truyền thông phương tây nên lừa gạt đồng ý đàm phán hòa bình, âm thầm thì tích cực triệu tập vũ khí được viện trợ và sau đó bất ngờ hủy bỏ đàm phán, tấn công ồ ạt quân Nga, tạo nên thắng lợi huy hoàng được nhiều người ca tụng.
Bởi thế nên cũng hiện tại mặc dù rất nhiều người kêu gọi hòa đàm nhưng Israel sẽ kiên quyết nói không, họ muốn tránh sai lầm mà Nga từng phạm phải.
– Nhưng như thế sẽ có rất nhiều người chết, đặc biệt là trẻ em.
Ở Sài Gòn, Nguyễn Tuân bình tĩnh đọc các báo cáo phản hồi từ những thành viên trong tổ chức.
Dựa theo thống kê có tới hơn 3000 trẻ em đã chết trong các cuộc tấn công của Israel. Điều này khiêu khích nghiêm trọng tới thế giới hồi giáo, đặc biệt khi họ còn tấn công vào những vị trí như bệnh viện, trại tị nạn.
– Chủ tịch! Họ thật sự không nương tay một chút nào, tình hình có vẻ căng thẳng.
Xuân đào ngồi ở đối diện Tuân, nghe anh nói vậy liền thở dài:
– Đây chính là sự khó kiểm soát của con người. Đôi khi họ có thể phát điên một cách bất chấp chẳng cần lý do.
Xuân Đào lo lắng sẽ có sự tham chiến bất chấp của phía các nước hồi giáo, mặc dù Mỹ đã tuyên bố đanh thép về việc bảo trợ cho Israel tấn công Gaza. Rằng bất kì nước nào dám ngăn cản Israel trả thù thì đều bị Mỹ tấn công.
Nhưng nếu trong trường hợp quá nhiều sự phẫn nộ trong dân chúng thì cũng chả ngăn được chiến tranh toàn diện xảy ra.
– Anh Tuân, hãy cho thêm người vào cứu trợ người dân Gaza, mang theo thuốc và “Người Bảo Vệ mini” đặt ở khu có nhiều trẻ em và phụ nữ, hạn chế làn sóng phẫn nộ của thế giới hồi giáo. Nếu chiến tranh thế giới nổ ra bây giờ thì tương lai làm sao hợp sức chống lại sinh vật ngoài giới hạn.
– Nhưng nếu phía Israel bất chấp tất cả thi hành chính sách diệt chủng như người Do Thái Hitler hồi trước thì sao? Người của chúng ta không nhiều, hơn nữa bị Mỹ hạn chế nên giúp đỡ có hạn. – Nguyễn Tuân hỏi.
– Mong rằng sẽ không tới mức đó. Dù sao bản thân người Do Thái cũng từng trải qua thảm cảnh tương tự rồi, hãy tin vậy đi.
Sau khi trao đổi với Nguyễn Tuân, Xuân Đào triệu tập trợ lý Hồng để hỏi:
– Trợ Lý Hồng, gần đây trên mạng có tin tức gì về chúng ta không.
– Thưa chủ tịch! Có nhiều trang mạng xã hội và người nổi tiếng nói rằng chúng ta đang nắm giữ nhiều thứ “không phù hợp” đáng lý phải nộp cho nhà nước. Cực đoan thậm chí cổ xúy hiến tặng cho Trung Quốc hoặc Liên Hợp Quốc vì Lạc Việt không đáng có được những vũ khí này.
– Đây là hậu quả của hơn chục năm hèn yếu đây mà.
Trước kia, Lạc Việt từng có một lãnh đạo tài giỏi, chỉ huy quân đội đại thắng trong cuộc tổng tiến công và thống nhất đất nước trước đế quốc Mỹ, sau đó giữ chức nguyên thủ, đưa Lạc Việt ra tầm thế giới, vinh dự làm thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc.
Dưới thời của ông, Lạc Việt xây dựng rầm rộ, tự chủ về nguồn năng lượng, thậm chí còn tiếp xúc đến nghiên cứu hạt nhân.
Nhưng việc vui chóng tàn, thế lực bên ngoài vì e ngại một Lạc Việt hùng mạnh nên thao túng truyền thông, mua chuộc quan chức cùng nhau tẩy chay, xua đuổi vị lãnh đạo tài ba ấy. Đến tận bây giờ vẫn còn nhiều người chửi rủa ông ấy vì một số sai lầm bị phóng đại lên.
Suốt quãng thời gian từ sau khi ông ấy bị đuổi ra nước ngoài, Lạc Việt hoàn toàn mất đi tự tin và tiếng nói trên trường quốc tế. Dẫn đến người dân tự ti, xe thường chính bản thân mình, không dám nắm giữ những công nghệ quan trọng mà chỉ biết sợ hãi.
– Chỉ thị cho YM, tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền niềm tự hào tổ quốc và tự tin dân tộc. Lạc Việt bây giờ đã đủ tiềm lực để trở thành siêu cường quốc, nhưng mọi người còn chưa thay đổi quán tính tâm lý để chấp nhận điều đó.
– Vâng! Chủ tịch! Đúng rồi, bố của chủ tịch, ông Ngô Đình Huệ đã tới trước cửa công ty.
– Ừ! Để em xuống đón.
Một lát sau, trong phòng của Xuân Đào.
Ông Huệ vui vẻ thưởng thức những chén trà ngon nhất đến từ Thái Nguyên, khẩu vị của ông rất hợp với món này.
– Con biết vì sao mà bố phải cất công đến tận Sài Gòn để gặp con không?
– Chắc là vì nhớ con nhỉ? – Xuân Đào lém lỉnh trêu đùa.
Ông Huệ bật cười, khuôn mặt hồng hào tỏa sáng do đang ở trong tâm trạng cực tốt.
Gần đây ai cũng nhìn ông với ánh mắt hâm mộ, làm ông nở mày nở mặt với bạn bè, chiến hữu. Hơn nữa đất nước cũng ngày càng giàu mạnh, trù phú, đó là điều làm ông mãn nguyện nhất.
– Thôi đừng đùa nữa cô nương! Con nghĩ sao lại đem xe tăng, vũ khí hiện đại viện trợ cho người ngoài trong khi bên mình vẫn chưa cập nhật xong?
– Vậy bố có thể thuyết phục được bộ máy quan liêu không?
Nghe có vẻ buồn cười, nhưng thực tế quân đội Lạc Việt vẫn biên chế theo kiểu cũ, chưa áp dụng công nghệ tiên tiến của Xuân Đào.
Lý do hay được đưa ra là “chưa kiểm chứng được mức độ hiệu quả”. Nhưng thực tế mọi người đều biết do những biến động lợi ích trong việc đổi mới chưa được dàn xếp ổn thỏa. Giống như sự kiện của Nguyễn Vương ngày xưa.
– Cái này không đơn giản như con nghĩ! Thử tính xem, bây giờ số quân nhân tại ngũ sẽ ra sao, làm gì để sống nếu nghỉ việc. Rồi các đơn vị xe tăng, máy bay, pháo, tên lửa truyền thống phải làm gì, không lẽ bán sắt vụn. Đấy là còn chưa kể tới ảnh hưởng dây chuyền tới toàn bộ nền công nghiệp vũ khí.
– Con cũng biết vấn đề, nên không vội thúc dục đổi mới trong nước mà đem mục tiêu ở nước ngoài để phát triển và hoàn thiện.
Xuân Đào cũng biết một đất nước hòa bình, ổn định đột nhiên muốn nâng cấp quân đội khó khăn như thế nào. Giống như các cường quốc phải kích động gây chiến để bán bớt vũ khí rồi mới có cớ nâng cấp công nghệ.
Lạc Việt vốn yêu chuộng hòa bình, không làm trò tàn ác như vậy được. Bởi thế nên cô đưa vũ khí mới vào trong tay phụ nữ và trẻ em ở Soloni, vừa thu thập dữ liệu thực chiến, vừa kiếm được tiền, lại giúp đỡ những người yếu thế.
– Nhưng sẽ có áp lực từ dư luận, nhiều người đã phê bình chúng ta vì trang bị vũ khí cho người khác, cực kì hiếu chiến đấy.
Xuân Đào bật cười:
– Trang bị cho phụ nữ và trẻ em cũng tính hiếu chiến? Vậy như nước nào đó chắc phải đưa cả chính phủ đi treo cổ vì bán vũ khí vào tay khủng bố nhỉ?