Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
giang-ho-noi-chuyen-nguoi.jpg

Giang Hồ Nói Chuyện Người

Tháng 1 4, 2026
Chương 606: Cầm vũ khí, báo thù! Chương 605: Tìm ngươi mượn cá nhân
than-cap-he-thong-van-gioi-dai-diem-dai

Thần Cấp Hệ Thống Vạn Giới Đại Điếm Trưởng

Tháng mười một 7, 2025
Chương 3297: Tương lai đường (đại kết cục) Chương 3296: Hệ Thống lựa chọn
vo-han-cuong-hoa-bat-dau-cuc-dao-de-binh.jpg

Vô Hạn Cường Hóa, Bắt Đầu Cực Đạo Đế Binh!

Tháng 1 2, 2026
Chương 205:Ngược sát! (2) Chương 205:Ngược sát! (1)
ta-thien-tai-nhu-vay-vi-sao-con-muon-thu-do-de.jpg

Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ

Tháng 1 24, 2025
Chương 506. Không hoàn mỹ kết cục Chương 505. Sáng Thế thần buông xuống! Thì sợ gì cũng có?
tien-de-truyen-thua-ta-dung-luu-luong-download.jpg

Tiên Đế Truyền Thừa, Ta Dùng Lưu Lượng Download!

Tháng 1 25, 2025
Chương 122. Phi thăng mà đi Chương 121. Sát thần Lục Cảnh Thanh, nửa bước Nguyên Hải cảnh!
tram-tuoi-nam-vao-quan-tai-ben-trong-de-cho-ta-cong-luoc-nu-de

Trăm Tuổi Nằm Vào Quan Tài Bên Trong, Để Cho Ta Công Lược Nữ Đế

Tháng 10 8, 2025
Chương 585: Thịnh thế hôn lễ (đại kết cục) Chương 584: Thành tựu chí cao tu vi
sau-khi-chia-tay-ta-thanh-toan-cau-chu-no.jpg

Sau Khi Chia Tay, Ta Thành Toàn Cầu Chủ Nợ

Tháng 1 21, 2025
Chương 278. Nhân sinh bên thắng Chương 277. Bị nguyền rủa địa phương?
vo-tan-han-dong-doanh-dia-cua-ta-vo-han-thang-cap

Vô Tận Hàn Đông: Doanh Địa Của Ta Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 1 12, 2026
Chương 1131: Trở về cùng chiến cơ, quyết nghị (2) Chương 1131: Trở về cùng chiến cơ, quyết nghị (1)
  1. Biến Thiên
  2. Chương 8: Chỉ cần xây lầu thật cao, đâu cần để ý tới ngập úng khắp đường.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8: Chỉ cần xây lầu thật cao, đâu cần để ý tới ngập úng khắp đường.

Nói thật, bỏ qua những vấn đề mâu thuẫn về lập trường. Đào phải công nhận người Trung Quốc cực kỳ giỏi, sắp xếp bố cục tất cả mọi thứ không một sơ hở.

Thi công là liên danh Thổ – Việt, nhà nước Lạc Việt đầu tư, tư vấn Nhật Bản, mặc dù người Trung Quốc trải rộng khắp công trường nhưng về bề nổi không liên quan gì tới dự án.

Một chiêu giấu trời qua biển ở trình thách đấu trong khi Lạc Việt như thể đồng đoàn. Các lãnh đạo Lạc Việt bị xỏ mũi dẫn đi mà không hay biết gì, tới khi vỡ lở thì đã muộn.

Người thường không thể hiểu được có liên quan gì tới Trung Quốc, giai cấp tinh anh tuy lờ mờ đoán được nhưng không có chứng cứ nên phải cắn răng chịu trận. Nếu không nhờ có Lý Viễn áp đảo toàn bộ Thổ Nhĩ Kỳ thì Lạc Việt khi đó sẽ bị Hoa Kỳ đưa vào sổ đen, cấm vận kinh tế, phải thần phục Trung Quốc để sống tạm qua ngày.

Đào biết rất rõ mọi việc, nhưng cô không thể nói gì được. Dự án này dính dáng đến lợi ích của rất nhiều người, cho dù địa vị của cô rất cao nhưng chưa đủ tư cách để can thiệp. Cô đành chấp nhận mọi thứ xảy ra, dù sao kết quả cuối cùng vẫn là tốt.

– Chị thấy sao! Nghe nói tập đoàn Xuân Đào cũng góp vốn vào dự án Xứ Sở Thiên Đường.

Một cô gái thầm nói chuyện với Đào. Cô tên là Dung, bạn của Duyên, con gái đại gia bất động sản, một trong số ít những người thuộc “giới tinh hoa” tương lai sẽ thức tỉnh siêu năng lực, có biệt danh là “Người Chim” vì mọc ra đôi cánh và có thể bay lượn trên trời.

Dung hỏi Đào vì bố của cô cũng đặt cọc vài lô đất trong dự án, chỉ cần chờ hoàn thành, tài sản sẽ được nhân lên bằng lần.

Đào khẽ lắc đầu:

– Không dễ xơi vậy đâu. Em tin được chị thì đừng tham gia vào dự án này. Tập đoàn Xuân Đào của chị cũng đứng ngoài cuộc chơi.

– Dạ! Em cảm ơn! – Dung tuy không hiểu lý do nhưng vẫn tin được nhân vật truyền kỳ như Xuân Đào.

Một lát sau, những người có công việc đi về trước. Đào thấy thời cơ đã tới liền trao đổi thông tin liên lạc với An, Lý Viễn… rồi mời họ tới biệt thự của mình dự tiệc.

– Tối nay chị có mở một party nho nhỏ tại nhà, nếu ai có rảnh thì tới góp vui với chị.

Đào mời tất cả mọi người đang có mặt nhưng mục đích thực sự thì chỉ có cô mới biết. Họ đều rối rít đồng ý, hứa sẽ có mặt đúng giờ.

Về phía An, ban đầu anh chỉ muốn chơi một chút rồi về Tây Nguyên nhưng vì muốn gặp Đào thêm và cảm thấy ở thêm một tối nữa cũng được nên quyết định ở lại.

Ai cũng vui vẻ vì đạt được mục đích trong lòng.

Ban quản lý dự án Xứ Sở Thiên Đường.

Một phòng làm việc rộng rãi được bố trí xa hoa và rực rỡ màu sắc, trung tâm của căn phòng đặt bàn làm việc với chất liệu gỗ hiếm được bố trí gọn gàng.

Trên bàn có một chiếc laptop loại xịn, phía trước được trang trí bằng chậu xương rồng nhỏ bé xinh xinh, bên cạnh là Bức ảnh gia đình mạ vàng.

Phía sau bàn làm việc, những bằng khen cấp tỉnh, trung ương treo kín tường. Xa xa bên trái, người ta sắp sẵn một bộ ghế ngồi thoải mái, sang trọng để tiếp khách.

Cuối cùng đến hai bên tường phòng, chủ nhân trang trí bằng các bức tranh trừu tượng như để khoe khoang về sự giàu có, thượng lưu của anh ta.

Đây chính là phòng làm việc của Công Tiến, giám đốc dự án Xứ Sở Thiên Đường, một người đàn ông thành công và nhiều tham vọng, anh trai của Công Dương.

Lúc này, Công Tiến đang ngồi tựa lưng một cách thoải mái lên ghế dựa, yên tĩnh đối mặt với sự chất vấn đầy giận dữ của Trần Tiến, chủ tịch Consiscon.

– Vì sao anh loại chúng tôi một cách vô lý như thế? Trong khi những lỗi nặng hơn về mặt nguyên tắc thì lại bỏ qua? Điều này không phù hợp quy định.

Trần Tiến, một người đàn ông điển trai, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén đầy tự tin. Thân hình của anh ta cao ráo mạnh mẽ, vừa nhìn biết ngay thường xuyên tập thể hình.

Thế nhưng một chủ tịch đẹp mã, giàu có như vậy bây giờ trông không ổn chút nào. Biểu cảm trên khuôn mặt lộ rõ vẻ tức giận, mỏi mệt, sống mũi cao thẳng nhỏ giọt mồ hôi sang hai bên, không biết vì nóng hay cái gì khác.

– Anh bình tĩnh. Tất cả đúng quy trình, đúng quy định. Nếu có thắc mắc gì thì anh cứ khiếu nại.

Ở phía đối diện, Công Tiến hiện đang vô cùng điềm tĩnh.

Anh ta không đẹp trai bằng Trần Tiến, thời gian dài xã giao thâu đêm suốt sáng khiến anh có cái bụng một múi bầu bĩnh. Khuôn mặt tương đối sáng sủa nhưng đôi mắt híp lại khi cười trừ đi khá nhiều điểm.

Tuy vậy, nhờ vào sự tự tin của kẻ chiến thắng và phong thái ung dung, anh hoàn toàn áp đảo Trần Tiến về mọi mặt.

– Quy trình! Đúng quy trình thì phải như thế này. Đây là dự án lớn, phải làm đúng chứ?

– Chúng tôi đã Làm đúng quy định! Thưa anh Tiến. Chúng tôi là cơ quan nhà nước, chịu trách nhiệm trước chính phủ và quốc hội. Không cần anh phải chỉ đạo chúng tôi.

– Xin nhắc lại lần nữa. Nếu anh có chỗ nào không hài lòng thì cứ khiếu nại.

Công Tiến nhẹ nhàng đáp trả nhưng những lời nói ra lại cực kì đanh thép, nghiêm nghị, cứng rắn. Nói trắng ra đang đá đểu Trần Tiến không chức không quyền mà đòi chỉ chỏ như lãnh đạo.

– Nhưng đúng là đúng, sai là sai. Mọi thứ rõ rành rành như thế sao các anh lại vờ như không thấy được. Dự án này còn rất nhiều nghi vấn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai của Lạc Việt.

Trần Tiến nghẹn đến đỏ mặt, trong lòng bực bội khó mà diễn tả. Rõ ràng mọi thứ rõ mồn một trước mắt, tại sao còn có những kẻ giả mù giả điếc.

Còn khiếu nại, thời buổi này đến cả lao công quét rác còn biết khiếu nại chỉ giúp giảm bớt nhu cầu về giấy vệ sinh, Trần Tiến tuy thẳng tính nhưng chưa tới mức đần.

Công Tiến không đáp lời, chỉ cười lắc đầu.

– Vì sao anh không trả lời? Đúng hay sai phải rõ ràng chứ.

– Đúng sai rõ ràng được sao?

Công Tiến chỉ vào cái bàn trước mặt và nói:

– Anh nói xem, đây là cái gì?

– Đây là cái bàn chứ gì – Trần Tiến không hiểu đối phương định nói điều gì.

– Đây không phải cái bàn, đây là cái ghế.

– Cái gì… đây rõ ràng là…

Nói đến nửa chừng, Trần Tiến ngừng lại. Anh nhìn thấy nụ cười như trêu đùa con nít của Công Tiến liền biết anh ta muốn nói gì.

– Bởi vì chú còn trẻ và non nên mới nghĩ nó là cái bàn. Còn tụi anh lớn rồi, biết nhiều hơn nên nó là cái ghế.

Từng lời nói của Công Tiến vang lên như những đòn chí mạng, anh ta sửa cả xưng hô thành anh và chú giống như bậc cha chú chỉ bảo con em.

Trần Tiến nhắm mắt lại, hai bàn tay nắm chặt hình quả đấm, sau đó thở dài rồi bước ra ngoài, anh biết mình nói gì cũng vô dụng. Một chữ Tiến, hai hướng rẽ, hai số phận.

Chờ Trần Tiến đi hẳn, Công Dương mới ghé lại chỗ anh trai và hỏi nhỏ:

– Anh Tiến, đây là cái ghế thật sao?

– Đúng thì sao mà không đúng thì sao?

Công Tiến liếc mắt đứa em trai đần độn của mình, trả lời một cách tùy ý.

– Nhưng… nhưng.

Thấy đứa em trai vò đầu suy nghĩ, Công Tiến thở dài giải thích:

– Anh nói nó là ghế thì nó là ghế, anh nói nó là bàn thì nó là bàn. Bởi vì ở đây anh là người quyết định, hiểu chưa?

– Dạ! Em hiểu rồi! Bởi vì anh là giám đốc dự án, quyền to nhất nên nói gì cũng đúng phải không anh? – Công dương cảm thấy mình đã nghĩ tới đáp án, vội vàng trả lời.

– Không phải ý đó, mà thôi bỏ qua đi. Em nói em bị chủ tịch Xuân Đào sa thải?

– Dạ! Do hai thằng khốn nạn kia nên em mới bị như vậy.

Công Tiến nghe kể lại câu chuyện từ đầu tới đuôi, quay sang nhìn chăm chú vào Công Dương rồi hỏi:

– Em biết em sai ở đâu không?

– Dạ! Do em nhận hối lộ?

Thấy công Tiến không trả lời, Công Dương ấp úng đổi đáp án:

– Do em gây chuyện với hai người kia?

– Hay do em không biết giữ bí mật?

– Em… không biết!

Cuối cùng, Công Dương vẫn không nói đúng đáp án, Công Tiến lắc đầu than nhẹ:

– Do chủ tịch Xuân Đào quyết định em sai.

– Bất kể thu hối lộ, gây chuyện, dính vào thị phi. Người cuối cùng quyết định em đúng hay sai chỉ có chủ tịch Xuân Đào. Lỗi lớn nhất của em là để cho chủ tịch nhận định em sai. Nếu chủ tịch bảo em không sai, em sẽ luôn thắng.

– Giống như anh cũng vậy! Chủ tịch Consiscon nói gì anh không quan tâm. Báo chí có nói thế nào cũng kệ. Điều duy nhất anh cần biết là người có quyền quyết định anh đúng hay sai sẽ đứng ở phía anh, giúp đỡ anh.

– Nếu cuối cùng ngay cả người đó cũng cho rằng anh sai. Vậy anh có làm gì cũng sẽ sai. Xã hội này như thế đó, điều quan trọng nhất để bò lên cao là đạo lý đối nhân xử thế, cách làm người. Đúng đúng sai sai chỉ là trò chơi của kẻ yếu.

Công Tiến rất thương yêu em trai mình, anh ta tốn công giải thích để mong em trai có thể sống tốt hơn. Chẳng qua khi nhìn lại đôi mắt ngáo ngơ của Dương, anh cũng đành bất lực.

– Thôi em về nghỉ đi, không cần nói với ba để đỡ bị mắng. Ở chỗ chủ tịch Xuân Đào anh sẽ gặp nói chuyện, em không cần lo.

Chờ em trai đi ra ngoài, Công Tiến nhìn xa xa ra khoảnh đất trống sắp làm dự án, chợt mỉm cười thì thầm:

– Chỉ cần xây lầu thật cao, đâu cần để ý tới ngập úng khắp đường.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tai-gioi-ninja-lam-nha-giau-nhat-thoi-gian.jpg
Tại Giới Ninja Làm Nhà Giàu Nhất Thời Gian
Tháng 2 16, 2025
ta-tai-tokyo-lam-lao-su
Ta Tại Tokyo Làm Lão Sư!
Tháng mười một 21, 2025
ta-khong-the-nao-la-yeu-ma.jpg
Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma
Tháng 1 24, 2025
vo-han-dia-cau-ve-si.jpg
Vô Hạn Địa Cầu Vệ Sĩ
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved