Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nu-than-mang-em-be-toi-cua-thuc-tinh-vu-em-he-thong

Nữ Thần Mang Em Bé Tới Cửa, Thức Tỉnh Vú Em Hệ Thống!

Tháng 10 22, 2025
Chương 634: Chương cuối! Chương 633: Lâm Thần đối Đông Anh quốc xử lý!
to-cao-ta-ban-thuoc-gia-ta-qua-tay-muoi-ti-ban-cong-ty.jpg

Tố Cáo Ta Bán Thuốc Giả? Ta Qua Tay Mười Tỉ Bán Công Ty

Tháng 1 9, 2026
Chương 570: Hàn Tư Nghi đến trường học, nguyên lai là vì đưa đi Hứa Chí Hách! . Chương 569: Vĩnh viễn không cúp điện pin, đây chính là Tô Minh muốn nhất phát minh! .
nga-mi-to-su.jpg

Nga Mi Tổ Sư

Tháng 1 21, 2025
Chương 1696. Tuế nguyệt bên trong, Vân Nham bên trên Chương 1695. Tuế nguyệt bên trong, Vân Nham thượng
quan-chi-huy-ma-huyen-duong-di.jpg

Quan Chỉ Huy Ma Huyễn Đường Đi

Tháng 2 13, 2025
Chương 807. Xong xuôi Chương 806. Nhiệm vụ hoàn thành
thai-at.jpg

Thái Ất

Tháng 1 26, 2025
Chương 817. Kỳ tích Vô Địch, Giang Xuyên lấy vợ! Chương 816. Nhân sinh chân đế, đi bỏ tới thuộc về!
pokemon-nhung-van-hoa-xam-lan.jpg

Pokemon, Nhưng Văn Hóa Xâm Lấn

Tháng 1 14, 2026
Chương 286: Truyền kỳ vĩnh viễn không bao giờ tắt Chương 285: Đừng nhìn ta
hoang-da-cau-sinh-ta-that-su-khong-co-khoe-khoang.jpg

Hoang Dã Cầu Sinh: Ta Thật Sự Không Có Khoe Khoang

Tháng 1 23, 2025
Chương 66. Thời không song song, chương cuối Chương 65. Ăn tôm
van-vuc-ta-de.jpg

Vạn Vực Tà Đế

Tháng 2 3, 2025
Chương 840. Kết cục Chương 839. Thần Nguyệt Tông
  1. Biến Thiên
  2. Chương 41: Những người bị bỏ rơi.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 41: Những người bị bỏ rơi.

Người tới chính là Văn An. Anh khinh thường (ghen tị) với việc Nguyên lúc nào cũng được gái bu bám nên nhảy ra phá đám.

Hni nghe được có người đến, vội vàng chạy vào trong nói gì đó, chỉ một lát sau, cả nhóm người Jarai cầm súng chạy ra bao vây An và nói:

– Đứng im! Giơ tay lên!

Họng súng nhắm cả vào An lẫn Nguyên. Nguyên vội vàng giải thích:

– Hiểu lầm! Hiểu lầm! Đây là bạn em vô tình lạc vào đây thôi.

Những người ở đây không lập tức hạ súng xuống, chứng tỏ không hoàn toàn tin Nguyên.

Hni ghé vào tai thủ lĩnh nói gì đó, anh ta nghe xong gật gù ra lệnh cho mọi người lùi lại cho Nguyên giải thích.

Trải qua nửa tiếng múa vẹo cả lưỡi, cuối cùng Nguyên cũng khiến cho mọi người ở đây tin mình vô hại.

Sau đó, Nguyên kể hết câu chuyện rõ ràng thì An mới biết được đầu đuôi ra sao.

Hóa ra nhóm người này có nguồn gốc ở Lạc Việt, thời loạn lạc từng chạy sang Campuchia tị nạn. Bởi vì nguồn gốc ngoại lai nên hay bị kì thị, xua đuổi, đặc biệt là gần đây xuất hiện vài băng đảng thường xuyên đánh đập, o ép.

Không chịu nổi, họ quyết vượt biên trốn qua Lạc Việt dưới sự lãnh đạo của Hnen, anh trai Hni và Hying.

Sau khi trốn qua bên này, do không có giấy tờ hợp pháp, họ sợ bị công an Lạc Việt bắt nên lẩn tránh trong rừng sâu, đồng thời để Hying dẫn một vài người biết tiếng Việt liên hệ với họ hàng thời xưa ở Lạc Việt nhờ giúp đỡ. Nhưng không hiểu sao cả đám người Hying đều bị bắt, không trở về. Hnen mới nảy ra ý định muốn bắt cóc Nguyên để cứu em trai.

– Khoan đã, công an Lạc Việt không hề bắt Hying.

– Vậy rốt cuộc là ai?

Nguyên và An phát hiện vấn đề cốt lõi dẫn đến xung đột. Đó là Hying bị ai đó bắt đi.

Họ trầm tư suy nghĩ mãi không rõ ai đã bắt Hying. Ngoài công an Lạc Việt thì ai sẽ làm được việc này?

Hni chợt nảy ra ý nghĩ:

– Có lẽ nào Hying bị bắt bởi đám côn đồ Campuchia? Nhưng cũng không đúng, ở đây là biên giới Lạc Việt, đám côn đồ đó chỉ cần vừa nhìn thấy bộ đội đã sợ vỡ mật rồi, lấy đâu ra can đảm đòi bắt người bên này.

– Vậy nếu anh ta không đi về phía Lạc Việt, mà chạy ngược về Campuchia thì sao?

Một tia sáng lóe lên, An bỗng nghĩ tới vấn đề về địa hình.

– Nếu anh đoán không nhầm, Hying chưa từng sống lâu trong rừng đúng không?

– Ý anh nói là… lạc đường!

An nhẹ nhàng gật đầu, nhiều khi vấn đề bản chất rất đơn giản, không phải âm mưu hay bí mật gì sâu xa mà chỉ đơn thuần là ngẫu nhiên và trùng hợp.

– Hying từ nhỏ đi kiếm ăn ở chợ, đúng là không quen sống nơi núi rừng, có khả năng đi ngược về Campuchia và bị đám côn đồ bắt về.

Càng nghĩ, mọi người càng cảm thấy suy luận hợp lý.

Sau khi loại bỏ mọi trường hợp không thể xảy ra, cái cuối cùng chính là đáp án, bất kể vô lý đến mức nào.

Hnen đi vào phòng, thông qua một cuộc điện thoại đặc biệt và xác nhận Hying đúng là đã bị bắt về Xứ Sở Thiên Đường của người Hoa ở Campuchia.

Sau khi hiểu lầm được giải quyết, An và Nguyên cùng với mọi người tìm cách cứu viện Hying. Họ làm với tinh thần lá lành đùm lá rách truyền thống của cư dân Lạc Việt.

Đặc biệt là Nguyên, anh ta đang tìm cách thể hiện trước mặt Hni để tiếp tục sự nghiệp cách mạng còn dang dở.

Nguyễn Tuân không hề xuất hiện giúp đỡ An và bản thân An cũng không hề nhắc đến anh ta. Giữa hai người có một sự ăn ý lạ lùng.

Lúc này, Tuân đang lạnh quay lưng lại với bốn người bảo vệ của Xuân Đào đã nằm ngất dưới đất. Xung quanh anh ta là hàng trăm lính đánh thuê tinh nhuệ, trang bị súng ống đầy đủ được nhập lậu từ Campuchia.

Ở trong lãnh thổ Lạc Việt, vũ khí nóng khó lấy chứ ở nước ngoài quá dễ dàng.

– Tất cả mọi người đã biết mục tiêu lần này là gì chưa?

– Đã rõ! Thưa thủ lĩnh!

– Tốt! Vậy hãy chuẩn bị, vào vị trí, tuyệt đối không thể để anh ta còn sống trở lại Sài Gòn.

Mỗi người sát thủ đều nắm trong tay một bức ảnh của Văn An, ở trên đó đánh dấu một chữ “dead” đỏ tươi như máu. Đây là quy ước giết chết không cần người sống của tổ chức.

Rất rõ ràng, Tuân muốn nhân cơ hội ngàn năm một thuở này khử Văn An mà không để bất kì ai hay biết.

Suốt cả tháng nay, cứ mỗi lần Tuân nghĩ đến nữ thần của mình bị An làm vấy bẩn liền như muốn nổi điên. Nhưng Tuân biết nữ thần của mình thích An nên giả vờ bình tĩnh chờ thời.

Cuối cùng gió đông đã đến. Khi Văn An đồng ý bước chân ra khỏi Sài Gòn thì Tuân đã sớm liên lạc với cấp dưới của mình, huy động toàn bộ sức mạnh tối đa có thể để tiến hành kế hoạch săn giết. Tuân biết Văn An đã thành siêu nhân nên không dám chủ quan.

Nhưng dù có tính toán kỹ thế nào, Tuân cũng không biết được siêu năng lực của Văn An bá đạo ra sao vì tất cả những người nhìn thấy nó đều đã chết.

Bầu trời bỗng trở nên âm u, mây đen kéo đến, báo hiệu mưa gió sắp tới.

Campuchia, một sòng bạc ngầm.

Tiếng rên rỉ ỉ ôi của những nạn nhân sau những cuộc tra tấn tàn bạo lan tràn khắp nhà kho u tối, mục nát. Không gian xung quanh nồng nặc mùi thối rữa và ẩm mốc do thiếu ánh sáng, những chiếc cũi sắt còn vương vết máu tanh nồng lâu ngày chưa cọ rửa.

Ở bên trong cũi, những cô gái thoi thóp nằm ngất bên cạnh thau thức ăn cho chó bốc mùi, tất nhiên trong thau đã không còn gì nữa. Không có mấy người được lành lặn, khỏe khoắn.

Họ là những người cứng đầu, đang được dạy dỗ để tuân thủ quy tắc cuộc chơi mà ông chủ nơi này đề ra. Chỉ cần chấp nhận làm gái điếm, họ sẽ được thả.

Trông số đó có Mỹ Lệ, một cô gái gốc Việt được môi giới lừa gạt bán sang đây với những lời ngon ngọt “việc nhẹ lương cao”.

Sau khi ngây ngốc bị vứt lại thì cuối cùng cũng hiểu gặp lũ buôn người, Mỹ Lệ cầu xin cho về lại bị yêu cầu nộp phạt 1 tỉ. Nếu có 1 tỷ thì Lệ đâu có ngu mà bị lừa bán sang Campuchia, nên cô đành lắc đầu.

Và thế là ác mộng của cô ập tới.

Suốt một tuần liền, ngày nào cô cũng bị lũ côn đồ đè ra hãm hiếp bất kể ngày đêm. Đây là trừng phạt “sương sương” mà ông chủ nơi này đặt ra cho những kẻ “cứng đầu”.

Tiếp sau, cô vẫn van xin đòi trở về nên bị chuyển xuống trừng phạt bậc hai, giam trong cũi sắt như một con chó và bỏ đói, mỗi ngày đều có người xuống đánh đập, hành hạ. May mắn vì ở đây hôi thúi bốc mùi nên chúng không thèm hãm hiếp nữa, chỉ đánh rồi thôi.

Tính tới hôm nay, Lệ đã bị nhốt ở đây tới ngày thứ sáu, chỉ cần một ngày nữa mà cô vẫn chưa “ngoan” thì kết quả là bỏ bao thả sông.

Xung quanh Lệ đã từng có nhiều người bị bắt đi bỏ bao, cả nam lẫn nữ, người Việt và người Cam. Thậm chí đến tây cũng bị xử tử.

Mỹ Lệ cắn răng, ngước mặt lên trời thầm cầu xin thánh thần có ai đến cứu cô với, cô không muốn làm đĩ tới già rồi bị vứt vào thùng rác khi đã hết hạn sử dụng.

Két két!!

Cánh cửa sắt đóng kín cọt kẹt mở ra từ từ, Lệ vội vàng nằm sấp xuống, nín hơi, không dám thở mạnh. Mặc dù Lệ biết chả có tác dụng gì, chết rồi họ cũng quất xác đã rồi tính sau.

Cũng may, hôm nay họ không có hứng hành hạ cô nên chỉ quăng vào phòng một người mới, treo lên cột sắt rồi bỏ đi.

Chờ khi cánh cửa đóng hẳn, cô mới dám lén nhìn vào người mới tới.

Một người đàn ông cơ bắp có làn da màu đồng, toàn thân đầy những vết thương, khuôn mặt bầm tím tái mét, máu chảy từ miệng, mũi nhỏ tong tong trên sàn.

Mọi thứ chứng tỏ, anh cũng vừa trải qua cuộc đánh đập tàn bạo.

Anh ta thấy Lệ nhìn sang, cố nở nụ cười thân thiện nhưng càng gớm ghiếc hơn.

– Chào em!

Mỹ Lệ không trả lời! Đàn ông được đưa xuống phòng này thông thường sẽ bị đem đi mổ lấy thận bán ngay sau đó. Cô không muốn nói chuyện nhiều với người sắp chết.

– Em yên tâm! Em gái tôi sẽ đến cứu tôi, khi đó em cũng sẽ an toàn.

Mỹ Lệ vẫn không trả lời, cô cúi gằm mặt xuống sàn, cảm giác không muốn nói thêm hay làm gì nữa. Cô thậm chí đã nghĩ tới việc ngày mai sẽ chấp nhận đi làm đĩ, cô sợ chết.

“Giá như những gì người đàn ông này nói là thật” – Cô nghĩ thầm trong một giây phút lơ đãng.

– Em tin tôi đi, Hying này chưa bao giờ lừa một ai cả. Tôi sẽ sống, cô cũng thế, đừng buông xuôi.

– Em năm nay bao nhiêu tuổi, được cứu ra xong sẽ làm gì?

– Anh thì định dẫn người tới công an Lạc Việt, xin được cấp hộ khẩu ở đó, Campuchia loạn quá, không sống được.

Bất chấp Mỹ Lệ không trả lời, Hying vẫn cứ tiếp tục xả liên tục như người bị tâm thần, nhưng Mỹ Lệ biết, người bị tâm thần là cô.

Dần dần, một chút hi vọng nảy mầm trong lòng Mỹ Lệ, giống như tia sáng le lói chiếu qua lỗ hổng nhỏ ở trên mái. Tuy nhỏ bé mong manh nhưng chưa bao giờ vụt tắt.

Mỹ Lệ cũng không phải là cô gái duy nhất ở đây, những phụ nữ khác cũng giống cô, vốn đã đắm chìm trong tuyệt vọng nhưng nay lại đột nhiên mơ mộng gì đó ở Hying, một kẻ bị bắt trói trên cột. Điều mà nếu có suy nghĩ logic bình thường thì chẳng ai làm cả.

Họ không biết vì sao Hying lạc quan như thế, cũng chưa hẳn là tin bao nhiêu, nhưng sẵn sàng mượn chút lạc quan đó để còn một chút hi vọng mà sống tiếp.

Những người đáng thương!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

he-thong-vo-dich-ta-chi-muon-nam-thang
Hệ Thống Vô Địch? Ta Chỉ Muốn Nằm Thắng!
Tháng 10 16, 2025
dong-a-tai-khoi
Đông A Tái Khởi
Tháng 1 13, 2026
thuc-vat-he-tu-si-quay-ve-dia-cau-thap-nien-sau-muoi.jpg
Thực Vật Hệ Tu Sĩ Quay Về Địa Cầu Thập Niên Sáu Mươi
Tháng 2 25, 2025
phim-hong-kong-jimmy-xin-goi-ta-lee-nghi-vien
Phim Hong Kong: Jimmy? Xin Gọi Ta Lý Nghị Viên
Tháng mười một 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved