Chương 148: Tin tức của Văn An
Người tới là Trần Mỹ Linh, thư ký xinh đẹp của Văn An.
Chỉ mới vài giây trước cô còn ở bên cạnh Xuân Đào nhưng hiện tại đã có mặt ở bên cạnh Đông Phương minh và bắt giữ anh ta.
Lúc này, Trần Mỹ Linh vẫn mặc một bộ đồ vest công sở nhẹ nhàng như bao người khác, phong thái hiện đại nhẹ nhàng đầy tự tin khiến mọi người có ảo giác như đang làm việc tại công ty nào đó vậy.
Nhưng tiếng la của Đông Phương Minh đã đánh thức tất cả:
– Trần Mỹ Linh, con đàn bà láo toét như mày sao có mặt ở đây?
– Chẳng lẽ tụi mày định đánh úp thiên giới của tao nhưng cũng không đúng, một mình mày thì đánh lại ai?
Đông Phương Minh và Trần Mỹ Linh đã gặp nhau từ trước ở chư thiên vạn giới nhưng với thân phận kẻ địch của nhau.
Đã từng trải qua nhiều lần đụng độ trực tiếp nên họ không xa lạ gì đối phương.
Ở thiên giới, Đông Phương Minh chỉ có thân phận cao quý chứ năng lực bản thân thì yếu kém trong khi Trần Mỹ Linh vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ hơn nhiều.
Trần Mỹ Linh không để Đông Phương Minh có cơ hội dông dài, dán vào người gã ta một đống bùa và nhốt vào trong cái chum quay lợn.
Nhận thấy Lý Viễn có điều muốn hỏi, Trần Mỹ Linh nói trước:
– Để về tới chỗ Xuân Đào rồi em sẽ giải thích.
Sau khi mọi người được cứu chữa và sắp xếp xong xuôi, Trần Mỹ Linh ở trong phòng riêng kể hết mọi chuyện cho Xuân Đào và Lý Viễn.
Hóa ra lần đó Văn An vì cứu Trần Tí đã bị dịch chuyển lên Thiên Giới và phải phấn đấu tìm đường về một mình trong cô độc.
Trong quá trình kiếm sống và tìm đường, An trải qua nhiều sự kiện và bị nhiều người căm thù vì một số nguyên nhân khó nói.
Kẻ thù của anh có nhiều người mạnh mẽ, bao gồm cả Oliver, một nhân vật vĩ đại có khả năng trở thành Chư Thiên Chí Tôn, thống ngự vạn giới.
Mối thù của An và Oliver ban đầu chỉ bắt nguồn từ hiểu lầm của một cô gái nhưng sau đó ngày càng trở nên nghiêm trọng và không thể điều hòa được theo cách thông thường.
Giữa An và Oliver chỉ có một người được phép sống tiếp.
An biết nếu mình để Oliver trở thành Chư Thiên Chí Tôn thì gã hẹp hòi đó sẽ trả thù anh và tất cả người thân nên phải tranh giành cái chức Chí tôn mà anh chẳng mấy thiết tha ấy.
Bản thân An sau đó cũng có sự hỗ trợ từ nhiều người khác, đặc biệt là giáo sư Lê Minh Nhật với thuật pháp Lạc Việt nên trở thành đối tượng cạnh tranh Chí Tôn có tiềm năng nhất.
Càng mạnh mẽ, những người ủng hộ bên cạnh An càng nhiều và nhanh chóng vượt xa Oliver.
Nhưng trùng hợp thế giới mà Xuân Đào sinh sống đang nằm trong tầm kiểm soát của Oliver nên An đành phải thông qua thuật pháp Lạc Việt, đưa Trần Mỹ Linh vượt qua dòng chảy thời gian để trở lại thời điểm hơn hai mươi năm trước để ngầm bảo vệ thế giới này.
Anh cất công như thế là để tránh bị Oliver phát hiện, gây hại tới người thân.
Bây giờ Đông Phương Minh đã phát hiện ra sự kỳ lạ của thế giới nên Mỹ Linh buộc phải ra tay để ngăn chặn gã ta kéo người của Oliver xuống.
– Chúng ta không thể thiết Đông Phương Minh được vì chắc chắn tính mạng của gã ta đã được lưu ký ở chỗ thiên chủ Đông Phương Tú.
– Nếu để lộ ra thì Đông Phương Tú sẽ hàng lâm nơi đây và bắt cóc Xuân Đào cùng bé Ngọ để uy hiếp anh An.
Xuân Đào lúc này mới biết được lý do vì sao Trần Mỹ Linh mạnh mẽ như vậy nhưng chỉ là thư ký của Văn An, đúng như cô nói, cô chỉ xứng với chức vụ thư ký.
Trong lòng Xuân Đào hơi xấu hổ vì đã có lúc hiểu nhầm về anh An, nghĩ rằng anh ấy lén vụng trộm với gái bên ngoài.
– Vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?
Lý Viễn hỏi Trần Mỹ Linh nhưng cô ấy lắc đầu:
– Không làm gì cả, chờ kết quả thôi!
– Ở cấp độ của Trần Văn An và Oliver thì chúng ta không thể làm bất cứ điều gì dù chỉ là nhỏ nhất.
– Chỉ riêng Đông Phương Tú nếu đặt chân xuống nơi này thì tất cả chúng ta chỉ có thể chờ chết chứ chẳng phản kháng nổi.
Mỹ Linh đã từng tận mắt chứng kiến sự vĩ đại của những tồi tại mạnh mẽ ở chư thiên vạn giới nên cô không hề có bất kì suy nghĩ thừa thải nào.
Lý Viễn và Xuân Đào nhìn nhau rồi cũng đành im lặng.
Mặc dù không thích cái cảm giác bất lực khi đối diện với kẻ địch vượt quá khả năng của mình nhưng họ chỉ có thể học cách chấp nhận.
Thời gian cứ thế trôi qua, mọi người tiếp tục với cuộc sống thường ngày.
Hệ thống lại tiếp tục trải rộng, người dân cần cù lao động, anh hùng đi săn quái vật, tư bản đấu trí với giới cầm quyền.
Chỉ trong vài ngày, mọi vết tích có liên quan đến sự xuất hiện của Đông Phương Minh và Gondur đã biến mất.
Những tưởng đã an toàn nhưng ngay cả Trần Mỹ Linh cũng phạm phải sai lầm trí mạng khi bỏ quên một đối tượng ẩn nấp suốt bao nhiêu năm qua là Cẩu Đản.
Những phân thân của Cẩu Đản trải rộng khắp nơi trên thế giới và vẫn ngầm tìm cách cứu sống bản thân.
Chúng tụ họp lại ở nơi bí mật và bàn luận với nhau:
– Thật không ngờ chúng ta lại chỉ là con rối trong tay của Gondur.
– Thằng chó đó, nó dám hãm hại chúng mình ra nông nỗi này, có dịp phải giết chết nó!
– Bây giờ chúng ta đến ngay cả thân thể bình thường cũng không có thì biết làm thế nào, đám người chơi có hệ thống vây quét chúng ta suốt bao nhiêu năm, đã tiêu diệt gần hết rồi.
– Chúng ta vẫn còn cơ hội!
Một phân thân đứng ra lập kế hoạch:
– Công cụ để liên lạc với thiên giới không chỉ có một cái, chúng ta hãy tìm thêm những đồ vật khác để đưa thiên chủ xuống đây làm gỏi Lạc Việt.
– Chỉ cần Lạc Việt biến mất, bản thể gốc sẽ sống lại và chúng ta sẽ có cơ hội vươn ra chư thiên vạn giới.
Đĩa mặt trời đã sớm bị Mỹ Linh phá hủy nên không trông chờ vào nó mà phải tìm vật khác.
– Nhưng như thế chúng ta sẽ vô tình giúp đỡ thằng chó Gondur!
– Người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết!
– Được, vậy chia ra hành động thôi!
Và thế là trong lúc những người khác còn chưa hay biết gì, một mối nguy hiểm khác âm thầm len lỏi.
Một tháng sau.
Bầu trời u ám không mưa không nắng.
Không khí nóng nực xen lẫn với mùi ẩm mốc khó chịu văng vẳng khắp nơi khiến người đi đường chẳng muốn nấn ná lâu.
Xuân Đào ngồi một mình bên cửa sổ, tâm trạng bồn chồn lo lắng xuất hiện trong lòng cô suốt ngày hôm nay.
Đột nhiên, một cơn gió lùa ngang qua làm rớt tấm vải treo trên tường đẩy ngã chiếc ly uống trà.
Loảng xoảng!
Tiếng đồ sứ vỡ tan tành như đánh thức người khác khỏi giấc mộng miên man.
Người xưa có nói, đồ vật rơi bể là chuyện rất xui xẻo, Xuân Đào lập tức đứng dậy đi ra ngoài, cô cảm giác tâm trạng đè nén của mình cần phải giải tỏa bằng việc nói chuyện với người khác.
Ở ngoài cửa, Mỹ Linh đứng tựa tường với ánh mắt vô định nhìn về xa xăm có dấu vết đượm buồn.
– Mỹ Linh, có chuyện gì mà buồn vậy?
– Không biết nữa, em có cảm giác không tốt!
Xuân Đào nghe nói điều này, trong lòng càng cảm thấy không ổn, tới tầm của bọn họ rồi thì trực giác là một thứ có thể tin tưởng được.
Bỗng từ trên trời xuất hiện giọng nói kiêu căng đầy giận giữ:
– Đứa nào dám bắt con của tao?