Chương 147: Đông Phương Minh
Lý do họ để ý tới nhiệm vụ trong khoảng thời gian này vì nhiệm vụ đó có thể giúp Lý Viễn thoát chết.
“Nhiệm vụ chính tuyến: Cứu thế
Ngăn cản Gondur hủy diệt thế giới trong một ngày
Phần thưởng: Một lần lập tức hồi phục bản thân về trạng thái mạnh mẽ nhất.
Đối với Lý Viễn đang hấp hối thì phần thưởng này không khác gì thuốc cứu mạng.
Kể từ khi có nhiệm vụ tới nay đã trải qua gần đủ một ngày, chỉ cần cầm cự thêm ít thời gian nữa là được.
Hơn nữa, sau khi hồi Phục thì Lý Viễn có thể kết hợp với thuật pháp Lạc Việt để lật kèo nhưng tiền đề là phải kịp thời gian.
Còn năm phút nữa, thuật pháp bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Khi còn ba phút, liên tục có tháp thuật pháp bị phá hủy do phản lực.
Chỉ còn một phút, đã nghe thấy tiếng nứt vỡ từ bên trong quả cầu.
Thời gian cứ thế từng giây từng phút trôi qua trong nghẹt thở, đến đúng giây cuối cùng, lão Gondur bỗng cười phá lên:
– Ha ha ha, chúng mày đuối rồi, bây giờ tới tao.
Chỉ còn một giây cuối cùng nhưng tất cả đã muộn, nếu Gondur thoát ra thì Lý Viễn có phục hồi lại cũng chẳng đủ để chống lại.
Ngay lúc này, Trần Mỹ Linh ngồi đằng sau Xuân Đào chỉ nhẹ nhàng nhấp môi lẩm bẩm gì đó, lão Gondur đột nhiên bị đơ ra như người gỗ mà chẳng biết làm gì.
Tuy rằng thời gian bị đơ chỉ có một giây nhưng đã đủ để toàn bộ cuộc chiến thay đổi.
Lý Viễn bật dậy, truyền sức mạnh vào bổ sung cho thuật pháp để gia cố và tiếp tục tiêu diệt lão Gondur.
Lúc này, Lão Gondur hốt hoảng muốn thoát ra nhưng đã muộn, quả cầu được tiếp sức từ Lý Viễn dễ dàng ép lão ấy lại.
– Không, không thể như thế được, tụi mày không thể giết tao, tao là người của thiên giới!
Lão Gondur uy hiếp nhưng không ai quan tâm.
Biết mình sắp chết, Gondur hốt hoảng liên hệ với Đông Phương công tử ở thiên giới để xin giúp đỡ, ông ta làm việc đó thông qua đĩa mặt trời.
Nhưng có lẽ như bản thân chàng công tử họ Đông Phương ấy cũng không còn hứng thú để ý tới lão già Gondur mặc cho lão kể lể đủ điều.
Chỉ đến khi anh ấy nghe thấy Gondur nhắc về thuật pháp Lạc Việt thì lập tức chú ý.
– Ông vừa mới nhắc đến thuật pháp Lạc Việt sao?
Giọng nói của Đông Phương công tử khiến Gondur mừng như nhặt được vàng.
– Đúng vậy, thưa công tử, không biết nó học môn tà đạo đó ở đâu mà có sức mạnh cực kì kinh khủng, cho dù là báu vật ở thiên giới cũng không chống được.
Lúc này, cơ thể của lão Gondur đã bị ép chặt lại gần tới cực hạn, chỉ thêm một chút nữa là sẽ tử vong mãi mãi nên lão rất vội vàng:
– Công tử, cứu thuộc hạ với, thuộc hạ sắp chết rồi!
– Hừ, ai có thể giết được người của bản công tử!
Anh chàng họ Đông Phương áy hừ nhẹ một tiếng rồi vươn tay ra khỏi đĩa mặt trời, chấn nát hệ thống thuật pháp của Xuân đào và Lý Viễn một cách dễ dàng.
Toàn bộ tháp thuật pháp bị sụp đổ giống như chuỗi domino, ngay cả vô số hệ thống của Xuân Đào cũng chịu ảnh hưởng và hư hại.
Từ trong không khí xuất hiện một chàng trai mặc trang phục cổ giống với triều Đường của Trung Quốc với cây quạt phe phẩy trên tay.
Anh ta nhìn quanh một chút rồi cất cao giọng:
– Đứa nào vừa mới sử dụng thuật pháp Lạc Việt thì bước ra, bản công tử có thể xem xét tha mạng.
Cách nói của anh ta cực kỳ phách lối giống lũ con nhà quý tộc thời cổ đại.
Mà sự thật anh ta cũng có địa vị như vậy thật, anh tên là Đông Phương Minh, con trai của Đông Phương Tú, thiên chủ của thiên giới cai quản vô số thế giới.
Đông Phương Minh để ý tới thuật pháp Lạc Việt như vậy là bởi vì có một nhân vật mạnh mẽ ở chư thiên sử dụng loại thuật pháp này để đánh bại nhiều đối thủ cạnh tranh trên con đường trở thành chư thiên chí tôn.
Trong cuộc đua chư thiên chí tôn này có ba người cạnh tranh với nhau, trong đó Đông Phương Tú ủng hộ cho một người khác và đang lép vế trước nhân vật biết sử dụng thuật pháp Lạc Việt kia.
Đông Phương Minh suy nghĩ rất đơn giản, nếu thông qua những người ở đây để tìm hiểu điểm yếu của thuật pháp Lạc Việt thì sẽ là một công lớn giúp tăng cường địa vị của anh ta và cha mình.
Tuy nhiên, ở thế giới này không ai biết về Đông Phương Minh, họ đều giữ im lặng trước nhân vật kỳ lạ có nhiều hành động khó hiểu này.
Đang lúc Đông Phương Minh nổi cáu muốn giết người thì Lý Viễn bay tới phía trước anh ta và hỏi:
– Thuật pháp Lạc Việt của chúng tôi, còn anh là ai, tại sao xuất hiện ở đây?
Nhìn thấy dáng vẻ của Lý Viễn, Đông Phương Minh thầm gật đầu một cái khen:
“Dáng vẻ tự tin và mạnh mẽ, ắt hẳn là người có năng lực”
– Chính là anh, người biết về thuật pháp Lạc Việt?
– Đúng vậy!
– Hãy đầu hàng và trở thành người hầu làm việc cho bản công tử.
Đông Phương Minh đưa ra một lời đề nghị không đầu không đuôi, điều đó làm Lý Viễn đắn đo do không rõ ý đồ của gã ta.
Nghĩ rằng Viễn chần chừ vì chưa biết được lợi ích của việc làm người hầu cho mình, Đông Phương Minh bắt đầu khoe khoang:
– Bản công tử là con trai cả của thiên chủ thiên giới này, trong tay có vô số thuộc hạ và bảo vật mạnh mẽ.
– Anh muốn gì, dù là bảo vật, tiền tài hay người đẹp bản công tử đều đó.
Đông Phương Minh xòe tay ra, vô số bảo vật từ thiên giới như áo giáp, lá chắn, đao, cung, vân vân mạnh mẽ không thua gì thanh kiếm lúc nãy suýt nữa giết sạch bọn họ.
– Hãy theo bản công tử, rồi muốn gì cũng sẽ được, không cần phải chịu khổ ở thế giới nghèo nàn này.
Lời mời của Đông Phương Minh không thể nói là không hấp dẫn, lão Gondur thậm chí muốn nhảy ra nhận thời thay cho Viễn vì bản thân lão ta phấn đấu hàng tỉ năm để trở thành hầu cận như vậy mà không được, cho dù là chủ nhân của một thế giới cũng không đáng giá bằng người hầu thân cận của quý tộc thiên giới, nhất là quý tộc có địa vị lớn như Đông Phương Minh.
Nếu đổi lại người khác đã sớm đồng ý nhưng Viễn thì không, anh thực sự không phải kiểu người bất chấp tất cả vì lợi ích.
Lý do Viễn đắn đo là vì lo lắng nếu mình từ chối thì Đông Phương Minh sẽ nổi giận giết sạch tất cả, trông anh ta không giống người có độ lượng cho lắm.
Đông Phương Minh thấy Viễn chần chừ không ra quyết định thì thúc giục:
– Trả lời bản công tử đi chứ!
– Sao rồi, chẳng lẽ còn muốn được voi đòi hai bà trưng?
– Còn dông dài nữa thì đừng trách ông đây độc ác
Vừa nói, anh ta vừa khỏi động cây quạt trên tay, nó phát ra sức mạnh kinh khủng vượt xa thanh kiếm lúc nãy, chắc chắn Viễn sẽ không phải đối thủ và gã ta sẽ dễ dàng xóa sổ cả thế giới.
Đúng như Viễn Đoán, Đông Phương Minh là một công tử nhà giàu tính tình tự cao tự đại và sẵn sàng tiêu diệt tất cả những kẻ mà mình không vừa mắt.
Đừng nói là một thế giới cỏn con, cho dù có nhiều hơn nữa nhưng nếu đã muốn thì anh ta sẵn sàng giết sạch tất cả để thỏa mãn tâm lý biến thái của bản thân mình, ít ai biết rằng vị công tử nhìn có vẻ thư sinh này lại có sở thích giết người, hành hạ kẻ khác.
Ngay lúc này, một cô gái xuất hiện kịp thời và ngăn cản hành động điên cuồng của Đông Phương Minh:
– Dừng lại, đây không phải chỗ cho mày ra oai!