Chương 140: Cuốn tiểu thuyết lạ kỳ
Sau đó Duy bắt đầu kể câu chuyện về quyển tiểu thuyết Biến Thiên.
Nếu chỉ đọc sơ qua thì đây chỉ là một quyển tiểu thuyết giải trí bình thường chẳng có gì quá nổi trội.
Lúc ban đầu, Duy cũng nghĩ như thế nhưng khi vô tình phát hiện ra bí mật ẩn bên trong thì mới biết quyển tiểu thuyết này kinh khủng thế nào.
Nó kể lại sự việc xảy ra ở tương lai so với thời điểm đăng tải chương nhưng không rõ ràng giống như cố ý hạn chế người ta biết vậy.
– Các nội dung trong tiểu thuyết biến thiên đã giúp mình kiếm được khoản tiền ban đầu nhờ đầu tư vàng, chứng khoán dựa trên thông tin về tập đoàn Coteccon trượt thầu, chiến tranh ở Israel và cổ phiếu tập đoàn Yeah1.
– Đáng nói là những nội dung trong tiểu thuyết không chỉ đúng với vũ trụ của mình mà còn chính xác hoàn toàn với vũ trụ số một, trong đó kể câu chuyện về Xuân Đào, Lý Viễn, Văn An và những người khác.
– Khi mới đặt chân lên vùng đất ngoài giới hạn mình cũng rất kinh ngạc về việc những bá chủ của thế giới đều đúng theo những gì trong sách viết, thật không rõ tác giả là đại thần phương nào.
Nghe những lời kể của Duy, Satan hay nói đúng hơn là Đỗ Năm Trăm vội vàng bịt miệng anh ta lại và nói thầm:
– Đừng nói lung tung, lỡ bị biết là thủ tiêu đấy, Xuân Đào và Lý Viễn không phải những người mà chúng ta có thể chống lại.
Duy gật gù:
– Mình biết chứ, làm gì có ai muốn cuộc sống của mình bị ghi chép thành nội dung trong một cuốn tiểu thuyết chứ.
– Nhưng mình cũng không được phép biết quá nhiều, chương cuối cùng mình có thể đọc là chương số 93, viết về chuyện xảy ra mười một năm trước.
– Những chương mới vẫn tiếp tục đăng nhưng mình không thể đọc được giống như bị thứ gì đó che khuất đi vậy.
Vừa nói, Duy vừa đưa điện thoại của mình cho người bạn thân đến từ Đông Lào để xem nội dung trong tiểu thuyết.
Trong đó chương mới nhất đã tới 138, còn có một đại thần tên Lạc Hồng Y bình luận ở chương 136 chứng tỏ người khác vẫn đọc được, chỉ có Duy và bấm vào toàn ra loạn mã như viết bừa viết bậy.
– Xem ra Nông Dân Bình Thường là một tồn tại vĩ đại nào đó vượt trên tất cả, bởi vì bạn đã tiếp xúc được với những nhân vật chính trong truyện nên không cho phép bạn nhìn thấy tránh thay đổi tương lai.
– Ngay cả những đại năng như Lạc Hồng Y, Quang Massager, Sang95 kia cũng có thể ở tầng thứ cao hơn mà chúng ta không biết được.
Satan đưa ra kết luận như vậy vì anh ta không nghĩ ra được lý do khác tốt hơn.
Lý Viễn và Xuân Đào kinh khủng thế nào thì cả thế giới đều biết, vậy mà lại có một đại năng nào đó ngầm ghi chép lại hết thảy cuộc sống của hai người họ thành tiểu thuyết, chỉ nghĩ thôi đã thấy khiếp sợ!
Bỗng Satan đột nhiên ngẩng đầu hỏi bâng quơ:
– Liệu những gì chúng ta đang nói có bị ghi chép lại không nhỉ?
Duy nhìn Satan, khí lạnh chạy dọc sống lưng rùng mình, vội vàng cầm ly rượu lên uống và giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ngay lúc này, một người đẩy cửa đi vào làm cả hai giật thót tim lên tận cổ họng, họ hoảng hốt ngã ngửa ra sau giống như sắp phải đối diện với thứ gì đó kinh khủng.
Điều này làm Viễn cảm thấy kỳ quái:
– Hai bạn sao vậy, nhậu nhiều quá bị đau gan à?
Người tới là Viễn, anh đang có công việc cần bàn với Satan nên tới đây.
Sau khi thấy rõ mặt Viễn, Duy và Satan mới hoàn hồn trở lại gắng gượng cười nói:
– Không có gì, gió hơi to nên bị cảm lạnh ấy mà!
Viễn nhìn căn phòng kín kẽ không một khe hở với ba dấu hỏi chấm trên đầu nhưng ngoài miệng thì nói sang việc khác:
– Bây giờ toàn bộ tà thần ngoài giới hạn đã bị dọn dẹp xong, Lý Thanh Liên đề nghị mọi người cùng nhau xử lý nốt đám tà thần còn lại ở Nemac, mọi người nghĩ sao?
Lý Thanh Liên là một siêu nhân cấp độ năm mới nổi trong mười năm trở lại đây, anh trai của cô ấy từng làm lính đánh thuê và bị kẹt lại trong Nemac chưa rõ sống chết.
Mặc dù tỷ lệ sống sót hầu như bằng không như Lý Thanh Liên vẫn tìm mọi cơ hội để cứu anh trai mình.
– Tôi có thể sống được đến bây giờ đều là do anh trai hi sinh đổi lấy, nếu anh ấy bị liệt tôi sẽ chăm sóc cả đời, nếu anh ấy đã chết tôi sẽ xuống địa phủ, nếu anh ấy lên với chúa tôi sẽ mở cánh cửa thiên đường.
Đây là tuyên bố đầy nghị lực của một cô gái tưởng như mỏng manh yếu đuối.
Satan cũng cảm thấy khâm phục nghị lực của Lý Thanh Liên, anh nói:
– Đây là chuyện tốt, tất nhiên mọi người sẽ ủng hộ rồi, nhưng sao bạn lại tới tận đây tìm mình?
– Bởi vì muốn chiêu hàng tà thần!
– Gần đây tình hình nguồn cung tà thần đang ngày càng trở nên khan hiếm, giá cả tăng vọt gấp trăm lần vẫn khó kiếm được hàng.
– Bởi vậy nên mình muốn nhờ bạn đứng ra khuyên bảo các tà thần đầu hàng, dù sao quen biết vẫn dễ nói chuyện với nhau hơn, bạn yên tâm, sẽ trả công hậu hĩnh.
Satan thầm mắng trong lòng “ai quen biết với đám thiểu năng trí tuệ ấy” nhưng ngoài miệng vẫn đồng ý, dù sao tập đoàn Xuân Đào nổi tiếng thoáng tay, không sợ thiệt.
Thế là cả ba người cùng đến hội họp khu vực phong ấn hành tinh Nemac.
Ba năm trước, Võ Thần Dương Văn Tuấn đã đưa hành tinh Nemac vào khu vực ngoài giới hạn để tiện bề canh giữ.
Nghe đồn có một nhóm tà giáo mưu đồ thờ phụng tà thần để hủy diệt thế giới muốn tìm cách cứu giúp tà thần trong hành tinh Nemac.
Chúng suýt nữa đã thành công khi mua chuộc được số lượng lớn những kẻ sa ngã vì không có thiên thú luyện võ phá hoại phong ấn từ bên ngoài, may thay Dương Văn Tuấn xuất hiện kịp lúc ngăn cản mọi việc.
Giờ đây cả Nemac lẫn đám tà thần bên trong được giám sát hai mươi tư trên bảy ngay cạnh trụ sở chính của liên minh các vũ trụ.
Xuân Đào đứng ở trên tầng cao nhất, nhìn sang hành tinh treo lở lửng trên không dán đầy ổ khóa mà trong lòng cảm thấy có gì đó trống vắng.
Đã mười năm trôi qua, An và cu Tí vẫn bặt vô âm tín chẳng hề có bất kì hồi âm nào.
Sau lưng Xuân Đào, một cô gái mở miệng dò hỏi:
– Chị đang nghĩ gì vậy?
– Không có chi, chuyện riêng thôi!
Xuân Đào thu hồi cảm xúc vào trong thân thể, quay lại đối diện với một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần và cực kì mạnh mẽ.
Cô ấy tên Trần Mỹ Linh, thư ký của An thời còn làm việc ở Tây Nguyên.
Không rõ bằng cách nào mà hiện tại cô ta sở hữu một sức mạnh bí ẩn khủng khiếp vượt xa mọi hiểu biết của Xuân Đào nhưng lại chỉ muốn giữ chức danh thư ký của Văn An chứ chẳng thèm quan tâm điều gì khác.
– Chắc chị lại nhớ anh An đúng không?
Mỹ Linh che miệng cười khẽ, má lúm đồng tiền đáng yêu ngọt ngào khiến Xuân Đào nảy sinh cảm giác ghen tuông.
“Tên khốn nhà anh, đừng nói là lén lút có em út bên ngoài nha”
Đây là suy nghĩ của Đào.
Giống như đọc hiểu suy nghĩ đó, Mỹ Linh khẽ cười:
– Chị ghen sao?
Sau đó, cô ta ngồi xuống trước mặt Xuân Đào và thoải mái thưởng thức tách cà phê.
– Em là ai, tại sao lại cứ muốn làm thư ký của anh ấy?
Xuân Đào không nhịn được hỏi ra khúc mắc trong lòng nhưng Mỹ Linh chỉ nhẹ nhàng đáp như điều hiển nhiên:
– Vì em là thư ký của anh ấy mà, mất việc em sống làm sao?
Đây là một lý do đến con nít ba tuổi cũng không tin, đến ngay cả Lý Viễn cũng không dám chắc đánh lại ấy đủ để hiểu mạnh kinh khủng thế nào.
Ấy vậy mà kẻ mạnh mẽ như thế lại muốn làm thư ký quèn cho một thanh niên mất tích cả chục năm.
Vì cái gì, không lẽ bởi tiền lương tí ỏi ba cọc ba đồng?