Chương 129: Lý Viễn với Satan
Satan trở về căn cứ Địa Ngục với tâm trạng mỏi mệt.
Gã ta bị Sienna làm phiền tới mức tiều tụy đi trông thấy, trong khi đó, hai gã thuộc hạ lén cười trộm sau lưng thoải mái.
– Cục cưng, em còn chờ gì nữa mà chưa theo chị nào?
Sienna dùng giọng nói trẻ con đáng yêu để nói ra một câu thoại không hợp ngoại hình nhân vật chút nào.
Hình ảnh cô bé loli cười dâm đãng dùng ngón trỏ nâng cằm con quái vật Satan đang nhăn nhó có thể bán với giá trên trời cho lũ quỷ nếu được chụp lại.
– Chị hai, giờ chị nói đi, phải làm thế nào chị mới buông tha em.
Satan khổ sở nuốt lệ cầu xin Sienna buông tha mình, nhưng dễ gì được như ý.
– Mơ đi cưng, chị đã chấm em rồi thì đừng hòng thoát.
Trong lúc nói chuyện, hai người họ đã tới được cổng vào địa ngục, nơi con chó ba đầu Cerberus canh giữ.
Cơ bắp tráng kiện, móng vuốt sắc bén, đôi mắt đỏ như máu, ba cái đầu hằm hè dữ tợn, Cerberus có ngoại hình đáng sợ khiến mọi kẻ thù phải chùn bước.
Nhưng ở trước mặt Sienna, nó chỉ biết đứng thè lưỡi giả ngu giả dại giống mấy con ngáo trên tóp tóp.
“Mất mặt Địa Ngục”
Satan nghĩ thầm trong lòng nhưng không dám mở miệng, con Cerberus này rất giỏi lấy lòng kẻ mạnh hơn nó, đặc biệt là Sienna.
– Ngoan, bữa nay cho thêm xương.
Sienna hài lòng với thái độ của Cerberus, lấy ra một miếng xương rồng và đưa tới trước mặt nó.
Cerberus vẫy đuôi ngoe nguẩy, ngoạm lấy ngoạm để cứ như ba năm mới được gặm.
Trước kia, thời Satan còn hay chinh chiến khắp nơi, Cerberus lúc nào cũng được ăn đủ loại món ngon vật lạ.
Nhưng tiệc vui chóng tàn, kể từ một năm trước, Satan trở nên lười biếng, suốt ngày tìm đối thủ đánh chau chứ chẳng còn ham muốn chinh phục những vùng đất lạ nữa.
Cerberus cũng chịu tội theo, thân xác hao gầy, ốm đi trông thấy.
Đến ngay cả xương bò cũng ít thấy chứ đừng nói thứ quý hiếm như xương rồng.
Lâu lâu mới kiếm được món ngon khó tìm, thông thường Cerberus sẽ gặm suốt ba ngày ba đêm cho đã.
Nhưng hôm nay, nó bỗng dừng lại và ngẩng đầu lên trời tru tréo.
Cái miệng còn chảy nước dãi của nó mở miệng nói:
– Có kẻ địch hùng mạnh sắp đến!
Loài chó không thích nói tiếng người, chúng chỉ muốn sủa hoặc tru cho sướng mồm, trừ khi có trường hợp đặc biệt xảy ra.
Theo lời Cerberus, một bóng sáng bay từ xa đến và đáp xuống trước mặt đám người Satan không xa.
Nhận thấy có kẻ lạ mặt, Behemoth bước lên phía trước với tư thế sẵn sàng chiến đấu, Leviathan cũng giống vậy nhưng lùi về sau bảo vệ Satan.
Sienna đứng thẳng lên khoanh tay trước ngực với vẻ mặt nghiêm túc, di chuyển lên trên Satan để bảo vệ anh.
– Anh là ai?
Satan hỏi.
Lý Viễn thấy có vẻ căng thẳng nên ráng cười làm hòa:
– Xin chào, mình là Lý Viễn, rất vui vì được gặp mọi người.
Người tới là Lý Viễn trong trang phục quần đùi, áo ba lỗ, nón lá quen thuộc của cư dân Đông Lào.
Anh nghĩ rằng trang phục này sẽ ít gây hiểm lầm cho Satan hơn, bởi vì Viễn đến đây để trở thành đồng minh chứ không phải gây chiến.
Nhưng ở trong mắt những người khác, Lý Viễn mặc thế này tới Địa Ngục là để tỏ thái độ miệt thị Satan và chúa quỷ.
Từ trong Địa Ngục, một nhóm người bay ra và đứng hai bên của Satan, họ mang theo đầy đủ vũ khí để chiến đấu bất cứ lúc nào.
Họ liếc nhìn nhau ngầm ra hiệu, Behemoth gật đầu tiến tới đằng trước, hét lên một tiếng:
– Thằng kia, bước ra đây!
Cơ thể của Behemoth như một con voi ma mút khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi bặm trợn, hai chiếc răng nanh thật dài và cong.
– Tao cho mày biết, Behemoth tao là dũng sĩ mạnh mẽ nhất, không đứa nào có thể so được với, với
Lời còn chưa dứt, Behemoth đã trợn trắng mắt, ngã gục xuống đất sau cú đấm trời giáng của Viễn.
– Thằng này chắc thịt, đấm sướng thật!
Lý Viễn thổi khói bốc ra trên tay, khuôn mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, giống như vừa mới tát một con ruồi vậy.
Tất cả những con quỷ còn lại sững sờ với sự gục ngã khó hiểu của Behemoth, Leviathan nhỏ giọng hỏi:
– Có ai thấy anh ta ra tay lúc nào không?
Tất cả đều im lặng, Sienna thở dài nói:
– Tốc độ quá nhanh, chị chỉ thấy được bóng dáng chớp nhoáng của anh ta thôi.
Nghe được lời của Sienna, toàn bộ thành viên Địa Ngục trở nên nghiêm túc, cẩn thận hơn bao giờ hết.
Ai cũng biết Sienna tuy trông dễ thương nhưng là chúa quỷ mạnh mẽ nhất, đến ngay cả cô ta cũng không thể nhìn rõ chứng tỏ người đàn ông tên Viễn trước mặt rất nguy hiểm.
Cảm thấy nguy cơ, Leviathan đang định dẫn các đồng nghiệp yểm trợ cho chúa tể Satan lui lại thì anh ta tự mình đi tới trước và nói:
– Tao chính là Satan, mau thả Behemoth ra!
Satan bây giờ lộ ra biểu cảm như kiểu bất đắc dĩ phải bước ra để ngăn cản kẻ địch.
Đám thuộc hạ nghĩ rằng anh ấy làm như vậy vì muốn cứu Behemoth, nhưng thực tế thì Satan đang hí hửng mong chờ bị đánh chết.
Behemoth là thằng nào, có quan trọng bằng game báo động đỏ với đế chế không?
“Chờ cả năm trời, cuối cùng cũng có một nhân vật số má tới đây gặt lấy đầu người của mình”
“Địa Cầu ơi, Đông Lào ơi, những trò chơi điện tử thú vị đặc sắc, mình sắp về với các bạn đây”
Đây là những gì Satan đang nghĩ trong đầu, anh ta chỉ muốn Viễn nhanh lên hạ gục mình để sớm ngày trở về với bàn phím và con chuột thân yêu.
Nhưng những người khác không biết điều đó.
Leviathan kinh ngạc với những gì Satan thể hiện.
Mặc dù cô đã rất tôn sùng chúa tể của mình nhưng không nghĩ rằng lại vĩ đại như thế, sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ cho thuộc hạ trước kẻ địch hùng mạnh.
Đôi mắt Leviathan lấp lánh ánh sao hâm mộ, thầm nghĩ trong lòng:
“Chúa tể thật là vĩ đại, bề tôi nguyện chết vì ngài!”
Đằng sau Leviathan, những thuộc hạ đắc lực của Satan gồm: Lucifer, Mammon, Asmodeus, Beelzebub, Belphegor và Hade cũng cảm động với điều đó.
Họ liếc nhìn nhau, trong mắt lộ rõ vẻ quyết tâm.
– Mọi người, tiến lên hỗ trợ cho chúa tể!
Phó tổng quản Địa Ngục Hade hô hào và dẫn đầu lao lên trước nhất.
Những người khác cũng không chần chừ, đồng loạt theo cùng với Hade.
Tất cả mọi người đều cảm thấy được cống hiến cho một chúa tể vĩ đại như Satan là đáng giá.
Ở mảnh đất ngoài giới hạn, ít ai có tấm lòng nhân từ với thuộc hạ như vậy.
Nhưng đó là họ nghĩ.
Satan lúc này đang trợn tròn mắt gào thét trong lòng:
“Đừng, cái lũ ăn tàn phá hại này, cút ra để tao đi chết”
“Khốn nạn thật, cứ mỗi lần gần thành công là bị mấy thằng này phản bội”
Ở trong mắt Satan, bảo vệ anh ta khỏi cái chết là sự phản bội.
Suốt một năm nay, đã nhiều lần Satan tiếp cận với cái chết nhưng luôn có trục trặc nào đó diễn ra giúp anh thành công sống sót và trở nên mạnh hơn.
Trong đó có không ít lần trục trặc đến từ tám gã thuộc hạ trung thành, những kẻ Satan hay chửi thầm là đồ phản bội.
Lý Viễn không biết pha tấu hài cực mạnh trong nội tâm Satan.
Ở trong mắt anh, Satan như một vị quân vương vĩ đại, đứng ra đương đầu với khó khăn và có những thuộc hạ trung thành.
– Tính ra cũng là một nhân vật anh hùng!
Viễn bình tĩnh đánh giá.
Ở trước mặt anh, những đòn tấn công chứa đầy sức mạnh của những người mạnh nhất địa ngục đã đến trong chớp mắt, nhưng Viễn chẳng thèm ngó ngàng tới.
Khóe miệng Lý Viễn cong lên, anh đưa tay ra đằng trước, năm ngón tay bóp lại, một sự vặn vẹo khó chịu xuất hiện xung quanh người anh, bóp nghẹt mọi thứ trước mặt.
Hade và những người khác ngã bịch bịch xuống đất như sung rụng, khóe miệng phun máu tươi, cơ thể bị xoắn nát nhiều chỗ.
Chỉ trong chưa tới một giây, những con quỷ thống trị Địa Ngục đã nằm đo sàn như chó chết trước sức mạnh áp đảo của Lý Viễn.
Leviathan dùng chức sức lực cuối cùng nói với Satan:
– Ngài mau chạy đi!