Chương 9: Gái đẹp và rượu ngon.
Thấy Đạt quan sát mình, Tiffany không những không ngại mà còn chủ động bắt chuyện cực kỳ cá tính:
– Ngắm nãy giờ đủ chưa? Không có gì để nói sao? Hay không biết nói gì trước nhan sắc hoàn hảo này.
Tiffany biết mình đẹp, cô không ngần ngại khoe khoang về điều đó, khác hẳn sự bẽn lẽn thường thấy ở phụ nữ á đông.
Đạt mỉm cười, anh thích kiểu này hơn, khi chinh phục mới có cảm giác thành tựu.
Tuy nhiên, từ nãy đến giờ Tiffany không hào hứng nói chuyện cho lắm dù chính cô ấy chủ động mời Đạt, một động thái khá khó hiểu.
Thiếu thông tin cá nhân nên Đạt chỉ có thể tiếp chuyện một cách đơn giản.
– Ha ha ha! Không biết tại sao mình nhìn thấy bạn lại liên tưởng đến CIA nhỉ.
Tiffany nghe đến đây, khuôn mặt hờ hững từ đầu đến giờ bỗng trở nên khó chịu, cau có:
– Ý cậu là gì? Tại sao lại liên tưởng đến CIA?
Trên đầu Đạt bỗng hiện lên ba dấu hỏi chấm vì rõ ràng nghe ra sự khó ở trong giọng nói.
Đáng lẽ phản ứng của một người bình thường khi nhắc đến cơ quan bí ẩn như CIA (Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ) phải là tò mò, ngạc nhiên.
Bởi vì người thường mấy ai có liên quan mật thiết đến CIA đâu cơ chứ.
“Thế quái nào cô ấy lại khó chịu.”
“Trừ khi… cô ấy thực sự có liên hệ với CIA.”
Đúng vậy, phản ứng của Tiffany giống với việc một người làm công tác bí ẩn đột nhiên bị phanh phui vậy.
Đầu óc của Đạt nhanh chóng xoay chuyển:
“Dựa theo cảm xúc lộ hết trên mặt, dễ đoán thì chắc bản thân cô ấy không phải đặc vụ vì một đặc vụ CIA phải trải qua khóa huấn luyện bài bản.”
“Khả năng cao là bố mẹ của cô ấy làm trong ngành đó, thậm chí là chức vụ cao nữa đằng khác.”
Nghĩ tới cảnh khả năng đột nhiên dính tới CIA, Đạt lại cảm thấy nhức đầu.
Vốn dĩ anh chỉ muốn tìm một chỗ riêng tư nào đó rồi bàn chuyện với Tuấn nhưng không ngờ… Đi tán gái, tôi vô tình bị CIA theo dõi lúc nào không hay? Tiêu đề này không vui tí nào.
Nếu tối nay bị một đám người áo đen xông vào trùm bao tải rồi đem đi tra khảo, Đạt cũng không hề bất ngờ.
Mặc dù suy nghĩ rất nhiều nhưng thực tế chỉ mới qua vài ba giây, Đạt nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, không hoảng loạn, cũng không giải thích, chỉ để lại một nụ cười bí ẩn cho Tiffany suy nghĩ:
– Bí mật!
Cũng lúc này, chiếc xe Tuấn lái cũng tới nơi, cao giọng nói:
– Tới nơi rồi hỡi các người đẹp!
– Đêm nay, chúng ta có thể khám phá thử xem thế giới của người lớn có cái gì.
Tuấn hưng phấn xuống xe, xoa tay hằm hè nhìn về phía cánh cổng rực rỡ có hàng chục bảo vệ đứng gác bên ngoài, bản thân anh ta cũng là lần đầu tiên đến nơi “người lớn” thế này vì mới mười sáu tuổi nên rất tò mò.
Trong lúc đó, Đạt nhẹ nhàng bước xuống xe, mở cửa phía sau, hơi cúi người, làm thủ thế mời xuống xe:
– Xin mời các quý cô!
Phong thái nhẹ nhàng, lịch thiệp không khác gì quý tộc châu âu thời cận đại khiến Tâm và Trang cười tít cả mắt.
Rõ ràng, đây là sự khác biệt giữa chàng trai và quý ông.
Phụ nữ rất thích được trở thành tâm điểm và cư xử đặc biệt, điều dó giúp họ thỏa mãn và thích thú hơn nhiều nhờ cảm giác ưu việt.
Thậm chí Đạt còn chú ý nhắc nhắc nhở Tiffany, tránh việc cô cụng đầu lên thành trên cửa xe vì quá cao:
– Cẩn thận một chút!
Điều này càng làm Tiffany hài lòng hơn vì chỉ có mình cô nhận được sự quan tâm kiểu này, thoải mái đón nhận ánh mắt ghen tị đến từ Tâm và Trang.
Phụ nữ cần tinh tế? Không? Họ cần những ánh mắt ước ao, ghen tị nhưng lại không thể thừa nhận điều đó.
Đạt nhận thấy đã thể hiện rất đủ rồi, thấy Tuấn trở lề liền tìm cách nhường bớt spot light cho bạn.
Đây là việc mà những người trẻ tuổi thường không chú ý đến, cứ cố thể hiện trước mặt gái để rồi gây rạn nứt các mối quan hệ khác không kém phần quan trọng.
– Các bạn biết không, thật ra những nơi như thế này thường ở độ tuổi như chúng ta sẽ không được vào vì chưa đủ tuổi theo luật.
– Thấy họ không, đều là bảo vệ hết, ai láo nháo là đuổi ra liền.
Đạt chỉ về phía những thanh niên xăm trổ cực kỳ có lực uy hiếp trong mắt những cô tiểu thư trẻ tuổi.
– Nhưng không sao, bạn Tuấn của chúng ta là thiếu gia khét tiếng Sài Gòn, chỉ cần đi cùng Tuấn là ok hết.
Đúng lúc này, Tuấn cũng vừa quay đầu lại, tự tin vỗ ngực:
– Yên tâm! Mình lo hết!
Rõ ràng, bệnh sĩ gái thời nào cũng có.
Trang với Tâm nghe vậy mới bắt đầu có hứng thú với Tuấn hơn.
Dù sao thời nào thì đàn ông mạnh mẽ, có quyền lực vẫn là hấp dẫn nhất.
Thực ra các khu ăn chơi không kiểm soát nghiêm ngặt như Đạt nói
Dù luật quy định độ tuổi nhưng trong mắt băng đảng thì chúng khác gì tờ giấy chùi đít, cứ có tiền là qua thôi.
Đạt nói vậy chủ yếu để nâng cao tầm quan trọng của Tuấn trong mắt các cô gái.
Bảo vệ kiểm tra qua loa, Tuấn dễ dàng dắt cả đoàn người mặt non choẹt vào trong hộp đêm sôi động chỉ với vài tờ tiền như vé vào cửa.
Và họ nhanh chóng choáng ngợp với một thế giới hoàn toàn khác với bên ngoài.
Đập vào mắt ở trung tâm vũ trường là năm cô gái múa biểu diễn thoát y quanh cây cây cột trên đài.
Họ uốn éo còn dẻo hơn rắn, biểu cảm gợi dục, liên tục khiêu khích đám đông bằng những động tác khiến các bà cô lớn tuổi phải ngại dùm
Xung quanh là đầy ắp những chàng trai cầm tiền trên tay điên cuồng hò hét, có người là lính mỹ, có người là thương lái, thậm chí lơ xe, bốc dỡ cũng tham gia vào cuộc chơi điên cuồng dưới nền nhạc xập xình thác loạn và đèn chập cheng, chói lóa đến đau đầu.
Ngoài rìa góc tối, nơi những cô gái hở hang liên tục ôm ấp, mời khách sộp gọi thêm chai rượu đắt tiền sự đắm chìm nhục dục, khoái lạc. Lâu lâu chốt giá là dắt nhau đi khách sạn tập đánh vần.
Mùi rượu, mùi xa hoa, dâm dật xen lẫn với tiếng gọi điên cuồng của một thế giới ngợp trong vàng son thác loạn khiến nhóm bạn trẻ của chúng ta như muốn chôn chân tại chỗ.
Danh tiếng chốn ăn chơi bậc nhất đương thời tại đông nam á của Sài Gòn không phải chỉ là hư danh.
Nhân viên vũ trường thấy nhóm người Tuấn lạ mặt, lập tức cử người tới hỏi chuyện:
– Anh chị đặt bàn trước chưa ạ?
Ở những nơi ăn chơi, nhân viên đều bắt buộc phải thuộc tên khách quen nên chỉ cần là newbie sẽ nhận ra ngay.
Tuấn mặc dù đầu têu muốn trải nghiệm “người lớn” nhưng rõ ràng lần đầu tới cũng thể hiện rõ kinh nghiệm không đủ, chẳng biết trả lời thế nào vì xưa nay chưa ai dám hỏi anh về vụ đặt trước.
Thực ra vũ trường luôn có những hạng mục màu xám không dành cho người ngoài, phục vụ hỏi vậy chủ yếu muốn xem liệu Tuấn có khách quen giới thiệu hay chỉ là khách lạ vãng lai để giới hạn dịch vụ.
Tuấn chắc chắn có nhiều người quen máu mặt nhưng khổ cái vì lấy le với gái nên không rủ cùng.
Nếu tiếp tục như vậy, tuy không có gì nghiêm trọng nhưng nhóm của Tuấn sẽ bị dán nhãn newbie, dễ bị chặt chém hoặc những kẻ khác kiếm chuyện bắt nạt, đặc biệt là khi có “bảo vật nhan sắc” Tiffany ở đây thì mấy thằng tinh trùng lên não ập tới không hề khó hiểu.
Đạt vốn đã quen những thứ còn xa hoa, dâm loạn hơn gấp nghìn lần nên hiểu quy tắc hành xử ở đây, đừng tạo cảm giác bạn dễ bị bắt nạt nếu không muốn bị bắt nạt.
Để chiếm cứ quyền chủ động, Đạt đứng ra giải quyết.
Thay vì tỏ ra bản thân ngớ ngẩn với những câu hỏi newbie, Đạt thuần thục dùng một tờ 500 đồng ra lệnh:
– Chuẩn bị cho anh Tuấn Đèn một phòng vip, không gian yên tĩnh một chút, mang whisky lên và ba ly Cocktail nhẹ nhàng cho các quý cô xinh đẹp ở đây nhé.
Ở xã hội giai cấp đặc quyền thì không cần phải trả lời đàng hoàng câu hỏi của một người phục vụ làm gì cả.
Trong những nơi như thế này, tất cả mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng tiền, mà vấn đề giải quyết bằng tiền trong mắt Đạt đều không phải là vấn đề.
Thấy phong cách quen thuộc của Đạt, nhìn lại trang phục sang trọng của nhóm Tuấn, đặc biệt là “báu vật nhan sắc” Tiffany, nhân viên rất hiểu chuyện, im miệng, cung kính vâng lời, đồng thời hỏi nhỏ:
– Quán chúng em có cung cấp “kẹo” các anh có muốn chơi không?
Ở thời kỳ này, Sài Gòn là một trong những trung tâm tiêu thụ, vận chuyển ma túy, thuốc phiện từ tam giác vàng theo chỉ đạo của nước ngoài và ngụy quyền bù nhìn nên chất cấm trở nên cực kỳ phổ biến.
Đạt vừa nghe liền hiểu đang nhắc đến cái gì nhưng không tỏ ra sợ hãi hay giật mình mà nhẹ nhàng cười:
– Tạm thời chưa cần đâu, có cần bọn anh sẽ gọi.
– Dạ vâng ạ!