Chương 89: Tàn sát tài chính (1)
Kể từ sau năm 1971, Hồng Kông và Đài Loan có thái độ bất mãn và không hợp tác với chính phủ Hoa Kỳ trong việc chuyển giao quyền lực cho Trung Quốc tại châu á.
Dựa theo bố cục của Hoa Kỳ, Trung Quốc sẽ thay thế Đài Loan trở thành tiền đồn chống Liên Xô tại châu á.
Đây là tính toán hợp lý với tình hình hiện tại nhằm đảm bảo lợi ích của siêu cường số một thế giới như Hoa Kỳ, không có gì để bàn nhiều.
Nhưng việc Hồng Kông với Đài Loan không hợp tác khiến Hoa Kỳ nhận ra con chó mình nuôi cần phải ăn gậy thì mới ngoan ngoãn được.
Và thế là kế hoạch “tàn sát Hồng Kông” được Hội Kín bắt đầu nhằm dạy cho Hồng Kông một bài học để biết ai là chủ, ai là tớ.
– Kể từ cuối năm 1972 đến nay, chúng tôi đã âm thầm thu gom lượng cổ phiếu tương đương với 5% giá trị trên thị trường chứng khoán với chi phí khoảng 400 triệu USD khi đang giá thấp, sau đó mới kéo lên cao để thu hút dòng tiền đầu cơ.
– Hiện nay, tổng giá trị các công ty trên thị trường Hồng Kông đang ở mức 18 tỷ USD với chỉ số Hang Seng vừa chạm mốc 1700 điểm, gấp đôi so với cuối năm ngoái.
– Điều đó chứng tỏ thị trường đã bị kéo lên rất cao và tâm lý FOMO đã lên tới cực hạn
– Trên thực tế, tình hình sản xuất kinh doanh của Hồng Kông năm nay gặp nhiều khó khăn do lính Mỹ rút quân khỏi Đại Nam Cộng Hòa, làm mất thị trường hút máu và nguồn thu thuốc phiện từ tam giác vàng, tệ hơn cả năm ngoái.
– Đáng lẽ thị trường chứng khoán Hồng Kông chỉ nên dừng lại ở đâu đó quanh mốc 600, 700 thôi, nhưng nhờ chúng ta dùng thủ thuật tài chính nên càng lỗ cổ phiếu càng tăng.
– Tôi đề nghị chúng ta nên xả hàng sớm vì để lâu sợ không kiểm soát được,tâm lý Fomo lên đỉnh mất rồi.
Lewis, người đích thân điều phối việc gom cổ phiếu và bơm tin thổi giá ở Hồng Kông đang chia sẻ tình hình cho Đạt với tư cách người của Hội Kín.
Mặc dù là nhà cái, bản thân Lewis cũng cảm thấy sợ hãi trước sự điên cuồng của người dân Hồng Kông khi rơi vào thế sòng bạc.
Nhưng Đạt vẫn rất bình tĩnh, anh còn nhớ lần trước lời tiên đoán là ngày 9 tháng 3 năm 1973, chỉ số Hang Seng Index của Hồng Kông tăng nóng đạt 1774,96 điểm.
Bây giờ mới chỉ ngày 5 tháng 3 và chỉ số Hang Seng mới nhú 1700, chứng tỏ thị trường sẽ còn FOMO điên cuồng hơn nữa.
– Lewis à, anh có nhìn thấy khuôn mặt của những con bạc say máu ở dưới kia hay không?
Lúc này, cả hai người đang ở trong phòng vip trên cao nhìn xuống dòng người chen chúc trong hội trường.
Đạt nâng ly rượu, tiến sát lại phía cửa kính, nở nụ cười đưa tay về phía những thanh niên, trung niên, thậm chí ông lão chống gậy đỏ mặt tía tai cầm tờ giấy cổ phiếu hô hào:
– Tăng!
– Tăng!
– Tăng!
Cả hội trường rộng lớn cả ngàn người, ai nấy đều điên cuồng siết chặt nắm đấm, gân cổ lồi lên, đỏ mặt tía tai:
– Tăng!
– Tăng nữa lên!
– Tăng tới mặt trăng to the moon!
– Nó sẽ tăng vĩnh viễn, không bao giờ dừng lại!
Mặc dù có vài chuyên viên ngập ngừng đưa tay muốn khuyên nhưng rồi cũng lại thôi.
Đơn giản vì trong cơn say điên cuồng, nếu ai dám nói với họ là cổ phiếu sẽ có rủi ro giảm thì ăn ngay cú chửi:
– Mày biết gì mà nói, thị trường sẽ tăng đến 2000 điểm!
– Không đúng, phải ăn tới 2500 điểm!
– Mấy thằng chim lợn ngu học này có biết đếch gì đâu, ôm tiền rồi suốt ngày kêu sập.
Trên thực tế, tất cả những người có kiến thức đều rõ rằng thị trường đã rơi vào thế sòng bạc.
Nhưng cơn say FOMO (Sợ hãi mất cơ hội) điên cuồng cuồng gặm nhấm khiến đám đông dần mất đi lý trí.
Bất cứ ai khuyên họ nên cẩn trọng, giảm tỷ trọng, hay quản trị rủi ro đều bị chửi từ trên đầu chửi xuống.
Dần dần, không ai dám lên tiếng nữa, đám đông lại càng hô tăng nhiều hơn, càng FOMO hơn nữa.
Đây chính là sự đáng sợ của một đám đông FOMO, vượt qua mọi giới hạn của lý trí và tính toán thông thường.
– Anh thấy không, đám đông điên cuồng bên dưới hiện tại đã không biết sợ là gì.
– Và những người như vậy chiếm tới hơn 50% số người tham gia thị trường chứng khoán.
– Nếu anh xả quá sớm, vài trăm triệu USD nhỏ nhoi của anh thậm chí còn không tạo lên nổi bọt sóng, bị đám đông FOMO này nuốt chửng dễ dàng.
– Khi đó, thị trường chưa sập mà hàng đã hết, trong mắt dân tài chính là thất bại đấy.
Vài trăm triệu USD nhìn có vẻ to khi so với GDP bé xíu xiu của Đại Nam Cộng Hòa nhưng so với tổng vốn hóa thị trường thì là con số rất bé.
Đừng nhìn tay to cầm nhiều tiền điều khiển thị trường cứ đơn giản bán hoặc mua mà tưởng nhầm là dễ, gặp con gà công nghiệp mắt nhắm mắt mở cũng phá sản như thường.
Lewis cũng hiểu rủi ro này nhưng ông ta tỏ ra lo lắng:
– Tôi biết có khả năng đám đông FOMO kia sẽ tiếp tục đẩy giá cao.
– Nhưng thực sự ngân sách mà hội kín dành cho chúng ta có hạn, còn chưa tới 100 triệu USD dự trữ.
Hội Kín không phải chỉ tập trung ở Hồng Kông và tiền vô hạn.
Họ chỉ dành cho chi nhánh ở Hồng Kông một hạn mức nhất định dựa trên tiềm lực tài chính của Lewis và đồng bọn.
Nếu hết tiền, họ sẽ không bơm thêm tiền để níu kéo và Lewis sẽ chịu cảnh phá sản để bù lỗ cho Hội Kín.
Từ đầu tới cuối, Hội Kín không bao giờ lo ngại rơi vào thế chịu thiệt, đúng kiểu trùm tư bản tính tới 100 bước sau.
Đạt cũng hiểu cơ chế này, quay sang hỏi:
– Vậy nên anh sợ tiếp tục đẩy lên mà gặp sự kiện thiên nga đen thì chịu lỗ, nên muốn bán đi để giữ lợi nhuận an toàn?
Bởi vì gom hàng ở đáy với giá rẻ, Lewis đang có khoản lãi khá lớn, bán ra là ăn đậm.
Vậy nên Lewis muốn bán cũng đúng thôi.
Thấy Lewis im lặng ngầm đồng ý, Đạt bắt đầu suy tính:
“Hóa ra đây là lý do Hội Kín muốn mình tới đây “hái đào”.”
“Mục đích của Hội Kín là tàn sát cả thị trường tài chính Hồng Kông, khiến đám Hoa Kiều cứng đầu quỳ gối khom lưng, ngoan ngoãn giao lại quyền lực cho Trung Quốc chứ không phải ăn mấy đồng tiền lẻ.”
“Nhưng Lewis lại quá cầu toàn, chỉ muốn ngậm tiền rồi rút lui khiến họ không hài lòng.”
Đây là sự khác biệt về tầm nhìn.
Lewis sẽ không bao giờ trở thành tài phiệt vì ông ta không đủ tham.
Một tài phiệt đúng nghĩa là phải muốn vươn vòi vào thao túng cả chính trị, xã hội, thậm chí cả quốc gia của người khác.
Còn chỉ biết ôm tiền tiêu xài thỉ chỉ là loại nhà giàu mới nổi, trọc phú.
“Nhưng mà cái đám Hội Kín này cũng ép người ta quá, không tăng hạn mức tiền vốn thì sao Lewis dám chơi khô máu.”
“Mà Lewis không hỗ trợ thì người lạ nước lạ cái như mình rất khó để thao túng thị trường chứng khoán như ý.”
“Quả nhiên, làm nhà cái cũng không phải dễ, ngồi càng cao thì càng khó làm tốt.”
Đạt hiểu rằng, bài test nhập hội này không chỉ cần kiến thức kinh tế mà yêu cầu cả khả năng xử lý tình huống, thuyết phục Lewis, lập bè kéo hội…
Và bước đầu tiên, Đạt cần phải thuyết phục Lewis về phía mình.
– Lewis, tôi nghĩ rằng anh hiểu việc tôi xuất hiện ở đây đã cho thấy phía trên không hài lòng với kế hoạch của anh.
Đạt lựa chọn tiếp cận một cách trực tiếp đầy áp bức, dựa thế của Hội Kín khiến cho Lewis không thể xem nhẹ mình.
Rõ ràng, khi nghe đến “phía trên” Lewis cũng chỉ biết câm nín dù khó chịu.
Dù sao bài test là thông tin mật riêng, Lewis chỉ nghĩ đơn giản Đạt là nhân sự cấp cao hơn của Hội Kín nên kính sợ là dễ hiểu.
– Phương án của anh rất an toàn, nhưng đây không phải là điều phía trên cần, họ muốn một kế hoạch mạo hiểm hơn, triệt để hơn, biến cả Hồng Kông này thành một bữa tiệc đẫm máu.
– Nhưng tôi cũng biết cái khó của anh khi vốn lưu động đã cạn, anh không muốn mạo hiểm.
Câu này nói đúng nỗi lòng của Lewis, anh ta cảm thấy bản thân mình bị dồn ép quá mức trong khi chỉ muốn tự vệ, an toàn.
Lỡ mạo hiểm rồi phá sản thì chỉ có bản thân anh ta chịu thiệt, Hội Kín không bao giờ đưa tay cứu Lewis cả.
Trước đánh một gậy, sau đó cho miếng cà rốt, Đạt vẫn luôn biết cách đàm phán tối ưu nhất.