Chương 77: Thành lập tổ chức
Những người ở Đông Âu âm thầm nhỏ giọng bàn chuyện với nhau, bởi vì họ dùng tiếng Nga để bàn riêng nên Đạt nghe không hiểu từng câu chữ.
Tuy nhiên, Đạt có thể dễ dàng đoán được tâm trạng tham lam, hưng phấn xen lẫn với lo âu, thấp thỏm dựa trên âm sắc và ngôn ngữ cơ thể.
Quả thực, đề nghị do Đạt đưa ra cực kỳ hấp dẫn bởi vì họ từng ở trong xã hội Đông Âu nên biết rất rõ ở xã hội chủ nghĩa không ai chui gầm giường mỗi tối điều tra cả.
Cũng không có chuyện mở mồm ra nói chuyện là bị lôi đi dựa cột xử bắn.
Họ biết rằng việc lân la làm quen, hối lộ mở đường buôn lậu hoàn toàn khả thi, chỉ cần cẩn thận và một chút may mắn.
Đồng thời nhờ tiếp xúc xã hội tư bản, họ biết rằng những mặt hàng xa xỉ và trung lưu có giá trị thế nào tại Đông Âu.
Cuối cùng, một người đánh bạo hỏi lại:
– Vậy tỷ lệ ăn chia thế nào? Tôi sẽ nhận được bao nhiêu.
Họ không mù quáng tham lam mà giữ lại sự lo lắng đằng sau.
Những cư dân Đông Âu sau khi tới tây âu đã bị xã hội tư bản đánh đập và hiểu rõ “Trên thế giới không có bữa trưa miễn phí”.
Họ cực kỳ đề phòng, hỏi rõ mình phải trả gì trước khi nhận chứ không ngây thơ như những con cừu non đi lạc.
Đối với vấn đề này, Đạt mỉm cười đưa ta 1 ngón tay:
– Là 100%!
– Tôi sẽ cho các anh nhận đủ 100% tất cả lợi nhuận của mình một cách xứng đáng ở chợ đen tại Đông Âu.
– Thậm chí khi cần thiết, chúng tôi sẽ hỗ trợ cho anh với mức giá ưu đãi hơn thị trường nữa để kiếm lợi nhuận kếch xù.
– Ví dụ giá thị trường một chiếc tivi màu là 2000 Mark Tây Đức, tôi có thể cung cấp với giá 1800 Mark Tây Đức và các ông có thể bán với giá 6000 đồng Mác Đông Đức hoặc cao hơn một cách dễ dàng ở chợ đen.
– Chiều ngược lại, một chiếc bánh mì ở Đông Đức là 0,35 Mark Đông Đức, dùng 6000 đồng mua được 17000 chiếc bánh mì, bán sang Tây Đức là 20 ngàn Mark Tây Đức.
– Cho dù bị hạn chế bởi đổi tiền, dùng vật đổi vật cũng là lợi nhuận gấp 10 lần, từ 2000 Mark tới 20000 Mark, tất cả đều trong túi của các ông.
(Ở thời này, tỷ lệ quy đổi giữa Mark Tây Đức và Đông Đức là 1:1 theo tỷ giá quốc gia nhưng khó đổi tiền vì phương tây cấm vận kinh tế các quốc gia XHCN.)
Đây là một phép thử của Đạt, anh cố ý đưa một cụm từ “chợ đen” đáng lý không tồn tại trong học thuyết kinh tế xã hội chủ nghĩa.
Nhưng cả mười người ở đây đều không hề có bất kỳ phản ứng khác thường nào cả, mặc nhiên chấp nhận nó như sự thực hiển nhiên.
Ánh mắt của họ chỉ lấp lánh hình đô la khi nghe đến món lợi nhuận gấp 10 lần.
“Quả nhiên, chợ đen đã âm thầm xâm lấn và tung hoành khắp nơi, không còn xa lạ gì với người Đông Âu.”
Đạt âm thầm rút ra kết luận của mình, tất cả chứng tỏ chợ đen tại Đông Âu là hiện tượng xã hội phổ biến, báo hiệu sự suy yếu của Liên Xô cùng hệ thống xã hội chủ nghĩa đúng như cậu dự đoán.
Đám đông bên dưới không hề nhận ra phép thử ẩn của Đạt, họ bàn tán với nhau một lúc rồi hỏi với tư thế đề phòng:
– Vậy các ông muốn gì? Chẳng lẽ các không cần lợi nhuận? Tôi không tin trên thế giới có người tốt như vậy.
Đối với câu hỏi này, Đạt đã dự đoán trước.
Nếu một đám đông bị lừa gạt tới đất khách quê người, sống trong khu ổ chuột, ngày làm quần quật mười mấy tiếng không đủ ăn mà chưa chịu rút kinh nghiệm thì hẳn phải có vấn đề về trí thông minh.
– Đương nhiên tôi có lợi nhuận chứ!
– Tôi là người làm ăn lớn, có những ưu đãi so với thị trường mà các cậu không thể hiểu được đâu, thứ tôi thiếu chỉ là thị trường để mở rộng lợi nhuận.
– Các cậu có hệ số lợi nhuận lớn, nhưng tôi kiếm được tiền dựa trên số lượng lớn.
– Tôi không quan tâm các cậu làm cách nào, nhưng nếu không thể đạt chỉ tiêu KPI thì tôi sẽ loại thẳng thừng ngay lập tức.
– Cạnh tranh khắc nghiệt như vậy nên tôi sẵn sàng cho các bạn hưởng trọn lợi nhuận mà không lấy một xu.
Đạt không nói dối hoàn toàn, với địa vị hiện nay thì cậu có thể tiếp cận nguồn giá gốc và trực tiếp đàm phán lợi ích với các ông chủ tây âu.
Cho dù không bóc lột những người này thì cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Nhưng nguyên nhân không đòi chia lợi nhuận thì là vì cậu cần nhiều lợi ích khác ngoài tiền mà chưa nói ngay bây giờ chứ không phải đơn thuần như cậu đưa ra.
Con người mà, một khi đã nếm trải ngon ngọt của những đồng đô la xanh mượt và lợi nhuận x10 tài sản thì họ sẵn sàng làm mọi thứ, dẫm đạp lên hết thảy đạo đức, luân lý để giữ lợi ích đó.
Ở hiện tại, Đạt không nói vì cần phải từ từ kéo những kẻ này vào vực sâu từng chút một giống như tằm ăn dâu.
Dưới sự thao túng nhân tính đáng kinh ngạc, cả đoàn người đều lũ lượt đồng ý.
Đối với họ, đề nghị của Đạt hoàn toàn có lợi cho họ ở trước mắt và hoàn toàn không thể chối từ, người nào lắc đầu chắc chắn là não bị úng nước.
– Chúng tôi thực sự không nghĩ ra lý do để không đồng ý.
– Mong rằng dưới sự lãnh đạo của ông chủ, chúng ta sẽ trở nên giàu có như ước muốn.
– Một sự lựa chọn tuyệt vời!
Đạt vỗ tay chúc mừng, tán thưởng sự thức thời của những người đeo mặt nạ trong khi âm thầm vui vẻ vì hôm nay không cần phải giết người trong nhà thờ.
Cái gì? Bạn tưởng rằng nếu họ từ chối sẽ được bình an rời khỏi đây? Nghĩ hơi nhiều rồi đấy.
Tốt bụng là một điểm yếu đối với ông trùm.
– Đây là Thomas người sẽ trực tiếp làm việc với các cậu.
Theo giới thiệu của Đạt, chàng chuyên viên giao dịch người da đen xuất hiện trong một trang phục lịch lãm, quý phái kiểu châu âu.
– Chào mọi người, tôi tên là Thomas, người quản lý của các cậu.
Kể từ sau phi vụ ở Hồng Kông, Thomas đã chứng minh phần nào năng lực của mình và được Đạt giao nhiệm vụ quản lý các chân rết tại đông âu, điều này khiến Thomas vui sướng hơn bao giờ hết.
Đối với một người da đen, cơ hội để bước vào giai tầng quản lý không có nhiều ở thời này, phải liều mạng nắm lấy.
Còn về phía Đạt, cậu làm vậy vì an toàn.
Chắc chắn Đạt sẽ không tự mình đích thân tham gia vào những công việc nguy hiểm như buôn lậu xuyên biên giới mà chỉ đứng sau màn điều khiển, tài phiệt phải có dáng vẻ của tài phiệt, việc gì cũng xắn tay làm thì khác gì Mafia.
– Tổ chức của chúng ta sẽ lấy tên là The Organization, dùng biệt hiệu xưng hô thay vì tên thật, Catman, Lionman, Godman cái gì cũng được, miễn là có hậu tố man hoặc woman ở sau cho thống nhất.
– Nhà thờ này tôi đã mua lại bằng quỹ từ thiện, kể từ nay sẽ trở thành trụ sở bí mật có vấn đề gì cần giúp đỡ có thể liên lạc với Thomas tại nhà thờ.
Đạt đã tính toán từ trước, lấy danh nghĩa quỹ từ thiện phi lợi nhuận để góp tiền cho nhà thờ thành lập trại trẻ mồ côi, vừa lấy tiếng, vừa giảm thuế, vừa tạo nên trụ sở ngầm liên lạc, một đồng dùng ba việc.
Nhà thờ nằm ở Thụy Sĩ, một quốc gia trung lập chính trị và thiên hướng tài phiệt nên cơ bản là tuyệt đối an toàn.
Ở Thụy Sĩ, họ chỉ cần quan tâm bạn có tiền là được, không tìm hiểu sâu tiền đó đến từ đâu, giết người, bắt cóc, hiếp dâm hay cái quái gì cả.
– Vì an toàn, nghiêm cấm các thành viên trong nhóm ngầm liên hệ với nhau để tránh tiết lộ hàng loạt, liên lụy người khác.
– Hơn nữa, để tăng tính cạnh tranh, tôi sẽ không can dự bất kỳ xung đột nội bộ nào của các bạn mà không làm nguy hại đến tổ chức.
“Nghĩa là mọi người sẽ được phép cướp địa bàn của nhau, thậm chí giết đối thủ.”
Nghe Đạt nhắc, những người đeo mặt nạ lập tức lùi về sau cảnh giác, càng trong cùng quốc gia thì càng e sợ vì họ thừa biết là đối thủ tiềm tàng.
Đây cũng là điều Đạt muốn nhằm tránh bọn họ liên hợp với nhau gạt mình ra ngoài.
Chỉ cần thuộc hạ luôn bận đấu đá thì sẽ không ai rảnh nghĩ cách chống lại mình.
Chia để trị, chiêu thức thường dùng nhất trong thế giới thương nhân chắc chắc Đạt cũng biết.
Nhìn thấy mọi thứ theo đúng ý mình, Đạt căn dặn Thomas vài điều rồi lặng lẽ lui ra ngoài trước.
Giai đoạn hiện tại chưa cần Đạt tham gia nhiều vì tổ chức vẫn đang nuôi dưỡng chân rết chứ chưa đến giai đoạn hút máu hồi vốn.
Đầu tư lưỡi dài thì không thể vội được.