Chương 72: Hợp đồng bí mật
Sân bay Tân Sơn Nhất.
Hàng loạt các quan chức cấp cao trong Sài Gòn xuất hiện với trang phục trang trọng để chào đón sẵn.
Ngay cả tổng thống Thiệu và tướng Weyand cũng có mặt cho thấy nhân vật được đón tầm cỡ thế nào.
Các nhân viên sân bay chỉ dám thút thít nhỏ giọng bàn tán về nhân vật quyền lực sắp đến.
– Nghe nói không, đây là người đã giúp ngân hàng quốc gia thoát khỏi phá sản, tác động được cả tổng thống Mỹ.
– Đúng rồi, nghe bảo do quốc gia sắp phá sản, tổng thống Thiệu phải vội vàng cầu cạnh nhờ “đại nhân vật” tác động chính phủ Hoa Kỳ trong lúc nước sôi lửa bỏng.
-…
Nếu Đạt nghe được những lời nói này thì chắc cũng chỉ biết che mặt thán phục độ “mặt dày” của Nguyễn Văn Thiệu.
Đúng vậy, hôm nay Đạt sẽ đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất để về Sài Gòn.
Khác với khi ra đi chỉ là một cậu nhóc có chút danh tiếng, hiện tại Đạt trở về với thân phận người hùng, nhà tài phiệt, nhân vật quyền lực…
Tất nhiên, mấy cái vụ chém gió piu piu như kiểu tác động tới tổng thống Mỹ chỉ là do ông Thiệu tung tin đồn nhảm nhằm củng cố địa vị chính trị bản thân.
Hôm nay, Đạt bước xuống sân bay cùng Tiffany với trang phục chính thức, lịch lãm như quý tộc.
Ba của cậu, ông Học cùng tướng Weyand đón trước nhất, hai bên nhìn nhau bằng ánh mắt đầy tình cảm mà không ngôn ngữ nào có thể diễn tả được.
– Má! Con về thăm má đây!
Đạt bước đến bên bà Hằng, đứng yên cho bà ấy vuốt ve gò má.
– Dạo này biếng ăn phải không? Người gầy hết cả rồi.
-…
Đạt chắc chắn mình không gầy chút nào, còn tăng ký, cao lớn hơn xưa.
Nhưng rõ ràng đây là một phép tính huyền học của các bà mẹ mà không nhà toán học nào hiểu nỗi, là heo cũng bị nói gầy.
Riêng ông Học, ông ấy không nói gì nhiều, đến vỗ vai Đạt:
– Con lớn rồi! Ba tự hào về con.
Đây là lời khen ngợi cao nhất mà một người cha có thể dành cho con trai của mình, công nhận sự trưởng thành của đàn ông thực thụ với nhau.
Đạt quay sang tướng Weyand, ông ấy thì không nói gì, chỉ cười thân thiện như là lời đáp dễ vì đã chăm sóc tốt con gái của ông.
Khung cảnh sẽ trở nên hài hòa, ấm áp biết mấy nếu như không có mặt ông Thiệu.
– Chào mừng anh hùng của Đại Nam Cộng Hòa, rất vui khi được chào đón cậu trở về.
Khuôn mặt giả tạo của Nguyễn Văn Thiệu đột ngột chui ra giống như một bộ phim dọa ma kinh phí thấp.
Đạt liếc mắt nhìn.
Đoàn lễ binh dàn hàng hai bên màu mè, chảnh chọe.
Các quan chức tay bắt mặt mừng xã giao.
Kể cả phóng viên chớp lóa ánh đèn.
Nói thật, đây là những thứ mà bản thân Đạt cực kỳ ghét và xa lạ.
Bởi vì anh tự nhận rằng cống hiến của mình không xứng đáng để nhận được điều ấy.
Biết bao nhiêu nhà khoa học, giáo sư, tiến sĩ ngày đêm nghiên cứu không người hỏi đến.
Đạt dựa vào cái gì mà nhận được tiếp đón như thể nguyên thủ quốc gia?
Nhưng khổ nỗi đây là quyết định đơn phương của Nguyễn Văn Thiệu, Đạt không biết cũng không can thiệp được.
Sau khi tổng thống Nixon đắc cử và cắt giảm viện trợ dẫn đến khủng hoảng tỷ giá, vị trí tổng thống của Nguyễn Văn Thiệu trở nên bấp bênh hơn bao giờ hết.
Người dân bắt đầu căm ghét và hoài nghi năng lực của ông ta, muốn đuổi ông Thiệu khỏi ghế tổng thống.
Đúng lúc này, việc Đạt đứng ra ổn định lại tỷ giá Đại Nam Cộng Hòa đã được báo chí Hoa Kỳ công bố thu hút sự chú ý của công luận.
Vậy nên ông Thiệu mới nghĩ cách biến công lao của Đạt làm tài sản chính trị của mình, vẽ ra câu chuyện một tổng thống tận tụy, phối hợp với doanh thân thành đạt hải ngoại cứu vớt đất nước trong nước sôi lửa bỏng.
Ông ta tiếp đón Đạt càng long trọng thì càng thể hiện mối quan hệ thân thiết giữa mình với Đạt, lừa bịp người dân.
Là một trùm thương nghiệp từng bước lên đỉnh vinh quang, Đạt đủ tỉnh táo để nhận ra điều này nhưng anh không vạch trần mà giả vờ giả vịt bước đi cùng Nguyễn Văn Thiệu trên thảm đỏ phóng viên.
Tất cả vì…
– Cái gì? Cậu muốn lợi dụng ngân sách quốc gia để thăm dò dầu khí cho tư nhân?
Ông thiệu giật mình trước những gì mà Đạt nói:
– Xin chú ý một chút, đây là một đề nghị liên danh giữa tôi và gia tộc Rockefeller, không phải đơn thuần mong muốn của tôi.
Đạt bình tĩnh đáp lời, không hề có một chút e ngại nào dù đối phương có là tổng thống.
Đã qua rồi cái thời cậu phải cẩn thận đi từng bước tích súc lực lượng, hiện tại Đạt đã không thèm đặt ông Thiệu vào mắt.
– Nhưng… chuyện này sẽ gây tranh cãi, dù sao ngân sách quốc gia đều có chỗ cần dùng cả.
Ông Thiệu quả nhiên không dám làm căng với gia tộc Rockefeller, chỉ dám dùng tiếng lóng trong ngành chính trị.
“Ý của ông ta là ngân sách đều được các ông trùm phân chia hết rồi, đột nhiên cắt ra cho mình thì ảnh hưởng lợi ích nhóm họ.”
– Tổng thống, ngài đã nghe qua bao giờ cụm từ “vận động hành lang” chưa?
Đột nhiên, Đạt đưa ra một vấn đề lạ hoắc.
– Vận động hành lang ở Mỹ sao? Tôi có biết.
– Nếu hiểu về vận động hành lang, chắc ngài cũng biết rõ không bao giờ có chuyện các khoản viện trợ có thể lách qua lợi ích của những trùm tài phiệt hàng đầu Hoa Kỳ.
– Và chắc chắn Rockefeller là một trong số đó.
– Bây giờ ông định nói rằng vì tiếc mấy đồng tiền lẻ đi thăm dò dầu khí mà muốn làm phật ý Rockefeller trong thời điểm nhạy cảm về vấn đề viện trợ như hiện nay sao?
– Lạy chúa! ngài thật sự muốn Hoa Kỳ chấm dứt hoàn toàn viện trợ sao?
Đối với Nguyễn Văn Thiệu, thứ gì là quan trọng nhất?
Đáp án là viện trợ Hoa Kỳ.
Ông ta từng dõng dạc tuyên bố sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập trong ba giờ đồng hồ nếu Mỹ cắt viện trợ.
Quả nhiên, khuôn mặt ông Thiệu tái đi khi nghe thấy viện trợ bị cắt.
– Nhưng… nhưng…
Đạt khẽ mỉm cười, bồi thêm cú nữa:
– Nếu ngài có mối quan hệ tốt với các tài phiệt Mỹ, những gói viện trợ sẽ dễ dàng thông qua hơn nhiều.
– Đó là còn chưa kể đến còn được cái tiếng phát triển công nghiệp, tự chủ năng lượng với dân chúng nữa.
Đây chính là đòn chí mạng với ông Thiệu, một người đam mê quyền lực và viện trợ.
Chỉ cần biết đối phương cần gì, nhắm vào đó, bạn sẽ dễ dàng thuyết phục được họ.
– Thôi được rồi! Tôi sẽ ký!
Và thế là một bản mật ước âm thầm được tạo ra giữa ba bên.
Công ty dầu khí Cửu Long do Đạt thành lập đã cùng chính phủ Đại Nam Cộng Hòa hợp tác với Mobil, một công ty được tách ra từ đế chế Standard Oil của Rockefeller nhận thầu độc quyền thăm dò và khai thác dầu khí trên cả một vùng biển rộng lớn gần Bà Rịa – Vũng Tàu thuộc lãnh thổ Đại Nam Cộng Hòa.
Mobil chịu trách nhiệm cung cấp chuyên gia, công nghệ, khóa đào tạo và chuyển giao thiết bị hàng đầu trong khi công ty Cửu Long phụ trách vận hành, tiền vốn thăm dò sẽ do chính phủ Đại Nam Cộng Hòa hỗ trợ theo diện chính sách an ninh năng lượng quốc gia.
Khi thăm dò được mỏ dầu, quyền khai thác sẽ rơi vào tay Mobil nhưng bù lại công ty Cửu Long sẽ được chia 10% lợi nhuận.
Đây rõ ràng là một bản hợp đồng tệ hại nhưng Đạt biết sẽ không bao giờ có một giọt dầu nào được hút lên
Cùng lúc đó, các ngân hàng lớn của Mỹ công khai đảm bảo thanh khoản cho chính phủ Đại Nam Cộng Hòa trong thời gian dài nhằm duy trì tỷ giá chính thức ổn định ở mức cho phép.
Đám đầu cơ bán khống sẽ không dám chống lại người Mỹ nên trong thời gian ngắn, siêu lạm phát sẽ không xảy ra ở Sài Gòn.
Người dân Sài Gòn lại tưởng rằng nhờ công ngoại giao của ông Thiệu mà không biết rằng câu chuyện ẩn núp phía sau.
Còn Đạt, người anh hùng thầm lặng đã lên máy bay sang Pháp.
Hội nghị Paris đang trở nên gay gắt hơn bao giờ hết, những người thông minh đã bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc súng văng vẳng đâu đây.