Chương 70: Đánh đổi vì công nghệ.
599
586
567
555
527
467
425
Kịch!
Đạt mỉm người ngồi xuống uống cà phê trong khi Erik ngẩng đầu nhìn lên bảng giá đã xoay chiều 180 độ.
425/1 USD, Vương Cường chắc chắn phải chết.
– Xem ra đứa trẻ đã bị đuổi ra khỏi câu chuyện của người lớn.
– Nhưng tôi có một thắc mắc nhỏ trước lúc bàn chuyện chính, không biết cậu có thể giải đáp hay không?
Nhìn ánh mắt tò mò của Erik, Đạt giơ tay xin mời:
– Xin cứ tự nhiên, chúng ta là bạn bè mà, bạn bè thì đâu có gì để giấu giếm.
– Vậy tôi không khách sáo.
– Tôi thắc mắc là không biết vì sao Trương Mưu lại đồng ý hỗ trợ các cậu?
Đây chính là vấn đề cốt lõi của phi vụ lần này.
Đạt híp mắt lại, cậu chưa từng nói với Erik về việc hợp tác với Trương Mưu, đây là bí mật mà ông trùm Đông Nam Á khác là Giang Cầm cũng không biết.
Nhưng Erik vẫn dễ dàng chỉ ra, chứng tỏ Erik có nguồn thông tin ngầm rất đáng chú ý.
– Kẻ thù của kẻ thù thì sẽ trở thành bạn thôi.
– Trương Mưu có mâu thuẫn với Giang Cầm, tôi đã tận dụng điều này để kéo thêm đồng minh về phía mình.
– Vậy sao? Nghe đơn giản nhỉ?
Erik cười phiến phiến qua chuyện.
Trên thực tế, câu chuyện dĩ nhiên không đơn giản như vậy.
Bởi vì Đài Loan đã mất quyền can thiệp vào tam giác vàng, trong khi Trung Quốc ngày càng can thiệp sâu hơn, hệ quả tất yếu là thế giới ngầm buôn bán ma túy ngả về bên “phe đỏ” một cách rõ ràng.
Hai tháng trước, sau khi xác nhận sự chia rẽ nội bộ trong thế giới ngầm Đông Nam Á, Đạt đã bí mật thông qua quan hệ với quân đội Hoa Kỳ, mua một đống vũ khí từ Đại Nam Cộng Hòa rồi bán rẻ cho “phe đỏ” đóng tại quanh khu tam giác vàng, kích động chiến tranh.
Phe đỏ vốn đã bất mãn từ lâu về tỷ lệ ăn chia có lợi cho những ông trùm “phe trắng” ở tại Hồng Kông liền thuận thế nổi dậy với người đứng đầu là Giang Cầm.
“Hồ què” và anh em họ Mã (Mã Tư Du và Mã Tư Xuân) những ông trùm trước đó kiểm soát việc kinh doanh ma túy đã bị Giang Cầm chiếm quyền, đẩy ra khỏi tam giác vàng một cách dễ dàng.
Tiếp đó, dựa vào sự hậu thuẫn của “phe đỏ” Giang Cầm đã thực hiện cuộc thanh trừng, giết hại hàng trăm người “phe trắng” ủng hộ Đài Loan trên khắp Đông Nam Á, uy hiếp trực tiếp đến sự sống còn của nhiều người, bao gồm anh em họ Mã, Trương Mưu.
Dưới tình thế ấy, Đạt đã thông qua Lý Thân, giống như một vị thiên sứ đến từ thiên đường thuyết phục anh em họ Mã đứng ra hỗ trợ Trương Mưu lên làm thống lĩnh “phe trắng” giúp họ giữ lại thế lực trong mảng tài chính, giải trí, truyền thông cân bằng với phe đỏ.
Chính nhờ sự “hợp tác” ấy, Trương Mưu mới dễ dàng đồng ý phối hợp với Đạt triệt hạ Vương Cường, một người theo phe đỏ, ông ta ủng hộ Đạt vì lợi ích của chính bản thân mình.
Có thể nói, ngay từ đầu, Đạt đã tính trước hết mọi nước đi của đám vua không ngai, giăng sẵn cái bẫy chờ chúng chui đầu vào rọ, lợi dụng mâu thuẫn để thu nạp đồng minh.
Nhờ có Trương Mưu, Đạt mới tự tin kiểm soát được truyền thông và tài chính Hồng Kông để lật kèo.
Nhưng dĩ nhiên, Đạt không muốn kể chi tiết và Erik cũng không muốn nghe, cả hai bên ăn ý lướt qua vấn đề “đơn giản” ấy và vào câu chuyện chính.
– Quay lại vấn đề chính, cậu định xử lý như thế nào với lợi ích của người Mỹ đây?
– Đồng ý hay từ chối đề nghị của chúng tôi?
Đây là một câu hỏi tưởng chừng dễ nhưng rất khó.
Trên thực tế, bất kể đấm đá với vua không ngai thế nào thì người Mỹ vẫn không mấy quan tâm vì họ có thể lật bàn bất kỳ lúc nào.
Đừng nhìn bây giờ Đạt thắng thế hoàn toàn, chỉ cần Hoa Kỳ muốn, Đại Nam Cộng Hòa vẫn sẽ phá sản trong vòng năm phút.
Vậy nên câu hỏi này vốn không cho phép lựa chọn, Đại Nam Cộng Hòa bắt buộc phải chấp nhận để Mỹ chiếm các mỏ dầu nếu chưa muốn chết.
Nếu là người bốc đồng, cảm xúc, tức giận vì bị Mỹ o ép mà từ chối thì sẽ chỉ đổi lại dân chết đói đầy đường thôi.
Đạt hiểu rõ việc này, anh biết mình phải giữ bình tĩnh:
– Cậu biết đấy, về cơ bản, chúng tôi không có năng lực tự mình thăm dò hoặc khai thác mỏ dầu trên biển.
– Vậy nên dù muốn hay không, các mỏ dầu trên biển vẫn cần người Mỹ hỗ trợ thăm dò và khai thác.
Đây là sự thật, về mặt công nghệ, Đại Nam Cộng Hòa hiển nhiên không có năng lực và tài chính để tự mình khai thác, buộc phải dựa vào Hoa Kỳ hoặc Liên Xô, siêu cường hàng đầu thế giới.
Đất Việt không may mắn như trung đông có mỏ dầu lộ thiên trên cạn, các mỏ dầu của người Việt hầu hết nằm trên biển, cực kỳ khó khai thác và tốn kém.
– Ồ, ý cậu là đồng ý với đề xuất của tôi, giao lại quyền ưu tiên thăm dò, khai thác các mỏ dầu và Hoa Kỳ sẽ bảo hộ tài chính cho Đại Nam Cộng Hòa?
Erik, sáng mắt lên, đây chính là điều người Mỹ muốn.
Quyền ưu tiên, một thuật ngữ nói nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực tế điều khoản Mỹ dưa ra không khác gì bán mỏ dầu.
Ví dụ như năm 1933, Ả rập xê út đã bán các quyền khai thác mỏ dầu đất nước mình cho tập đoàn Chevron (Socal) của Mỹ trong 60 năm để đổi lại Mỹ cho nhà vua Ả Rập vay tiền.
Nhưng hiển nhiên Đạt sẽ không dễ dàng bị lừa như vậy:
– Không không, chúng tôi làm sao mà đẩy bạn bè của mình vào chỗ khó được.
– Cậu thấy đấy, đất nước chúng tôi đang trong chiến tranh, lỡ có biến cố gì xảy ra thì tiền đầu tư của cậu không phải đổ sông đổ biển sao?
– Vậy ý cậu là?
Erik nghe cũng có lý nên hỏi lại:
– Thay vào đó, các cậu hãy chuyển giao công nghệ cho một công ty thăm dò dầu khí độc lập của chúng tôi.
– Công ty thăm dò dầu khí sẽ sử dụng tiền ngân sách, viện trợ để thăm dò dầu khí, thăm dò được thì giao lại cho các ông khai thác, các ông chỉ cần chia một ít lợi nhuận cho tôi, vừa an toàn, vừa gắn kết với nhau.
– Còn nếu có biến cố hay chiến tranh xảy ra thì các ông cũng không lo thiệt hại, do phía chính quyền Sài Gòn chịu hết chi phí ban đầu.
– Lãi chúng ta ăn, lỗ Đại Nam Cộng Hòa gánh, kèo thơm không?
Đây là một lời đề nghị hấp dẫn với Erik, rõ ràng lợi đủ đường, chỉ có một lo lắng duy nhất là liệu ông Thiệu có chịu hay không.
– Bên Đại Nam Cộng Hòa sẽ chịu sao?
– Không chịu cũng phải chịu.
– Một kẻ phá sản tài chính có quyền lựa chọn sao?
Erik nghe xong liền nở nụ cười:
– Tốt, vậy thì hợp tác vui vẻ.
– Tôi chờ bản hợp đồng của cậu.
– Tôi cũng vậy.
Cả hai bên âm thầm khinh bỉ đối phương là một kẻ ngốc.
“Hừ, chỉ vì tham chút lợi nhỏ mà bán đứng lợi ích quốc gia, đúng là non.” Đây là tiếng lòng của Erik.
“Chú còn non lắm, quân giải phóng sắp vào rồi, làm gì có chuyện chú khai thác được mỏ dầu nào, bánh vẽ ăn cho mập mồm thôi, ngoan ngoãn nôn hết công nghệ ra đây.” Đây là tiếng lòng của Đạt.
Đúng vậy, Đạt đánh đổi nhiều như thế là muốn học lỏm công nghệ thăm dò và khai thác dầu khí của Mỹ, còn trách nhiệm thì sẽ “đá bóng” về cho quân giải phóng.
Tôi ký hợp đồng đầu khí với anh, nhưng nhà nước quốc hữu hóa không liên quan tới tôi, đây là bất khả kháng.
Đạt tin rằng bên phía miền Bắc sẵn sàng gánh chịu ít tai tiếng để đem về những công nghệ, kỹ sư hàng đầu trong lĩnh vực dầu khí.
Còn Erik, không phải cậu ta ngốc mà bởi không ai có thể nghĩ tới chuyện Đạt cố ý học lỏm công nghệ rồi cài kỹ sư ở lại giúp quân giải phóng vào tiếp quản.
Không có một doanh nhân nào ngu đi làm chuyện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng như vậy, chưa kể đến Đạt hiện tại còn là công dân Mỹ, bề ngoài đối đầu với quân giải phóng.
Bởi vì không hiểu mục đích thật của Đạt nên Erik đã đưa ra phán đoán và quyết định sai lầm.