Chương 61: Cướp và bị cướp
Hiện tại là năm 1972, vụ việc của anh em nhà McDonald vừa diễn ra không lâu và vẫn còn đang nổi như cồn, thể hiện rõ ràng phong cách “đi cướp hoặc bị cướp” của xã hội Hoa Kỳ.
Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1953, khi mà anh em nhà McDonald bắt đầu nhượng quyền kinh doanh một cửa hoàng thức ăn nhanh cho Neil Fox, giám đốc điều hành của Occidental Petroleum để ông ta thử nghiệm.
Nhận thấy hệ thống thức ăn nhanh này, vốn đã được anh em nhà McDonald phát minh trước đó sẽ kiếm được rất nhiều tiền, tài phiệt nhanh chóng để mắt tới.
Sau đó, đột nhiên một nhân viên bán máy trộn sữa lắc nào đó tên Ray Kroc biết đến McDonald “một cách tình cờ”.
Tiếp đó, Ray Kroc “tình cờ” khuyên anh em nhà McDonald nhường quyền kinh doanh tại quê nhà dù chẳng có gì trong tay.
Tuy nhiên, sang năm 1955, Ray Kroc tiếp tục “tình cờ” quay ngoắt 180 độ không chịu giới hạn trong quê nhà mà đòi làm đại lý nhượng quyền trên phạm vi toàn quốc, rồi lại “tình cờ” mua lại thương hiệu McDonald, đồng thời lập ra công ty McDonald’s, chia cổ phần ra.
Tiếp đó, giống như có một bàn tay khổng lồ âm thầm thúc đẩy đằng sau, Ray Kroc “tình cờ” gặp luật sư, “tình cờ” tiến hành rút ruột lợi nhuận, “tình cờ” chuyển toàn bộ phần lãi mà anh em nhà McDonald đáng được hưởng vào túi riêng, một gian lận thương mại rõ ràng, công khai.
Thế nhưng, bằng cách thần kỳ nào đó, anh em nhà McDonald không thể thắng kiện được mà buộc phải bán lại toàn bộ cổ phần McDonald cho Ray Kroc.
Nhưng kỳ quái nằm ở chỗ, cuối cùng Ray Kroc cũng không thể trở thành ông chủ của McDonald’s mà cuối cùng nó rơi vào tay của các quỹ đầu tư cá mập.
Sau này, để tẩy trắng, nhiều người giải thích rằng Ray Kroc là bất đắc dĩ phải “lấy” tiền của anh em nhà Mc’Donald vì tương lai, vì phát triển… bla bla.
Nhưng những cái đó chỉ lòe được dân thường thôi, giới thượng lưu thừa biết nguyên nhân đằng sau như thế nào.
Tất cả là vì chủ nhân thực sự của McDonald sau khi bị thâu tóm là những quỹ đầu tư, những con cá mập khổng lồ núp bóng đằng sau, chi phối và thao túng cả nước Mỹ, là người đi “ăn cướp”.
Còn Ray Kroc hay anh em nhà McDonald đều chỉ là đối tượng bị ăn cướp thôi, khác nhau ở chỗ Ray Kroc biết và chủ động bị cướp nên được nhiều tiền hơn, còn anh em nhà McDonald lỳ lợm, phải bị đấm cho ngu người rồi mới chịu chừa cái tội bướng.
– Nhưng cậu có gia đình luật sư, chủ ngân hàng, doanh nhân bảo vệ mà, làm sao mà bị cướp được?
– Thứ cho tôi nói thẳng, hệ thống như vậy có lợi cho tôi, cho cậu, cho chúng ta, không lẽ cậu lại đồng tình với anh em nhà McDonald như lũ thánh mẫu.
– Hơn nữa anh em nhà McDonald tuy bị mất đi công ty nhưng cũng được thương tình giữ lại cho ít tiền tiêu thoải mái đến hết đời, rõ ràng những ông trùm đã rất nhân từ rồi.
Đạt nói ra thắc mắc của mình, ngồi ở vị trí nào phải suy nghĩ phù hợp với vị trí ấy.
Đối với anh mà nói thì anh em nhà McDonald và Ray Kroc đều có cái kết hậu chứ không hề bi đát, khổ sở như người ta nghĩ.
Phải biết ở thế giới trước, Đạt từng nhìn thấy những vụ đồ sát cả nhà, nhổ cỏ tận gốc, chó gà không tha chứ không “nhân từ” cho hẳn hàng triệu đô sống sung túc đến cuối đời thế này đâu.
Ngoài ra Bill Gates cũng là COCC hạng nặng thế này, mắc gì phải lo lắng dở hơi không đâu.
Nhưng Bill Gates lại kể khổ bí ẩn bên trong:
– Đấy mới là lý do đó!
– Bởi vì gia đình tôi không thích việc tôi đâm đầu vào máy vi tính chưa rõ tương lai nên luôn cản trở.
(Ở thời kỳ này, công nghệ máy tính bị giới hạn rất nhiều và chỉ được sử dụng hạn chế, tiền cảnh tương lai không quá sáng chói. Giống như kiểu một người Việt ở những năm 2000 đi đòi làm tuyển thủ chuyên nghiệp, live stream, youtuber vậy, bị vụt cho nát đít là còn nhẹ.)
– Cậu có biết rằng tôi đã phải hack vào các hệ điều hành của công ty CCC chỉ vì vài đô la phí duy trì ít ỏi.
– Hay việc tôi phải làm không công để đổi lấy quyền sử dụng máy vi tính.
– Rồi còn làm thuê cho tư bản kiếm ít tiền theo đuổi đam mê.
– Nếu được ủng hộ, tôi cần như thế sao?
Đây sự thật mà Bill Gates đã phải trải qua, cậu ta thậm chí từng bị CCC cấm vì hack vào hệ thống.
Với gia thế của mình, số tiền đó thậm chí còn không bằng cả bữa ăn sáng của cậu.
– Tôi sợ rằng khi mình thành công trong lĩnh vực máy tính thì chính ba má tôi sẽ nhảy ra cướp lấy công ty để ép tôi học ngành luật.
– Vậy nên tôi mới cần cậu, một người không bị kiểm soát bởi kẻ khác tại Mỹ hợp tác.
Nói tới đây, Đạt đã hiểu được phần nào vấn đề.
Về lý thuyết, đáng lẽ cậu sẽ từ chối Bill Gates vì rõ ràng không đáng.
Mục đích của cậu là tạo mối liên hệ với thượng lưu Washington, không phải đối đầu họ.
Tuy nhiên, Đạt đã ngầm nhận ra một số điều khác thường và quan trọng hơn hết, cậu thấy được tư chất của nhà phát minh bên trong Bill Gates.
Làm trùm thương nghiệp, con mắt nhìn người rất quan trọng, Đạt từng gặp được các kỹ sư thiên tài người lùn ở thế giới trước, giúp cậu mang về tài sản kếch xù.
Đạt có thể khẳng định được Bill Gates sẽ đạt được thành công nhất định trong lĩnh vực máy tính nếu có cơ hội.
Đúng lúc này, bảng tin tiên đoán hiện lên:
“Bill Gates, một trong số những người có sức ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc cách mạng máy tính cá nhân.
Năm 1976, Bill Gates cùng bạn là Allen thành lập Microsoft làm việc bên trong MITS, cuối năm, Microsoft được tách ra khỏi MITS thành công ty riêng và Bill Gates từ bỏ chương trình học tại Harvard.
…(Nội dung tiếp theo chờ hoàn thiện)”
Đây là lần đầu tiên Đạt nhìn thấy một nội dung tiên đoán chưa hoàn thiện.
Cậu bắt đầu trầm tư suy nghĩ:
“Là do tương lai có thể thay đổi hay những suy luận của mình chưa đủ chính xác cho những nội dung tiếp theo?”
Trên thực tế, ngay từ vụ việc giá vàng lần trước, Đạt đã nhận thấy tương lai có thể thay đổi.
Ví dụ như vì sự tham gia của Đạt vào thị trường vàng dẫn tới giá vàng kết phiên hôm đó tăng lên đến 65,17 chứ không chỉ 65 điểm.
– Như vậy xem ra là do mình đoán sai tiềm năng của Bill Gates.
Ở trong mắt của Đạt hiện giờ, Bill Gates sẽ không khó đạt được thành công nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức độ nhất định.
Tuy rằng gia đình Bill Gates là thượng lưu nhưng trên đầu họ vẫn còn các siêu cá mập như JP Morgan, Rostchild, phố Wall…
Kiểu gì thì kiểu, phát triển tới một mức nhất định là bị cá mập vào ăn thịt liền.
Cướp hoặc bị cướp, đây chính là châm ngôn sống ở Hoa Kỳ, nơi không có chỗ cho trung dung, thoải mái, người hiền lành.
Không phải Đạt có thành kiến gì với Hoa Kỳ nhưng đây là văn hóa sống của họ, nơi mà cạnh tranh và đào thải cực kỳ khốc liệt.
“Lẽ nào, có bất ngờ gì đó giúp Bill Gates vượt qua siêu cá mập?”
Đạt thầm tính toán trong lòng muôn vàn nhưng thực tế mới chỉ diễn ra chưa đầy một phút, Bill Gates vẫn còn kiên nhẫn chờ đời cậu hồi đáp.
– Được rồi! Tôi sẽ đầu tư cho cậu!
– Tôi sẽ cho cậu máy tính, bản quyền, các công cụ cần thiết để phát triển, quỹ Angel Final sẽ chi trả toàn bộ trong thời hạn năm năm.
– Thậm chí nếu cần, tôi lập công ty cho cậu luôn.
Bill Gates nghe xong, mừng như điên:
– Ha ha ha, tôi đã không nhìn nhầm cậu.
– Cảm ơn đã tin tưởng tôi, sau này kiếm được tiền, tôi chắc chắn sẽ đưa cho cậu đi làm thiên sứ từ thiện tiếp.
Đối với Bill Gates, Đạt là một quý tộc “phản nghịch” giống mình thích đi làm từ thiện nên nói như vậy là dễ hiểu.
Đạt lắc đầu, không giải thích vụ quỹ từ thiện chỉ là công cụ, dù sao sau này mọi người đều sẽ trưởng thành và tự hiểu.
Tiếp đó, hai bên nói chuyện, trao đổi một số chi tiết trước khi Đạt và Tiffany tới chào Gardner tạm biệt để ra về.
Khi không còn ai xung quanh, Tiffany mới để lộ sự tò mò của mình.
– Anh à? Tại sao anh lại ủng hộ Bill Gates.
– Lỡ làm như vậy khiến gia đình cậu ấy tức giận thì sao?
Rõ ràng, xét về lợi ích, hành động ấy không đúng.
Tuy nhiên, Đạt nở một nụ cười ma mị, xoa đầu Tiffany và nói:
– Em vẫn còn non lắm! Làm gì có chuyện ba má ghét con cái của mình.
– Chỉ có chàng ngốc Bill Gates đó mới không nhận ra gia đình cậu ấy luôn âm thầm hỗ trợ đằng sau.