Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 45: Mượn dao giết người, đế chế sụp đổ
Chương 45: Mượn dao giết người, đế chế sụp đổ
Quả nhiên, Dương Văn Minh tò mò hỏi lại:
– Có thật không, Hoa Kiều trước giờ bài ngoại và tin theo Lý Long Thân lắm mà?
– Đây là vì Lý Long Thân kiếm tiền cho họ.
– Bây giờ tiền của họ đang nằm trong tay cháu, họ dám đối đầu để mất trắng sao?
– Không tin chú có thể đi hỏi lại, chú có thừa quan hệ để biết thông tin mà.
Nghe câu này, Dương Văn Minh đã tin 9 phần vì nếu nói dối rất dễ bị vạch trần, ông ta âm thầm suy tính thiệt hơn.
Vì sao Dương Văn Minh và Nguyễn Văn Thiệu nghe lời Lý Long Thân răm rắp?
Bởi vì Lý Long Thân đủ mạnh, có thể thao túng cả nền kinh tế, bầu cử, cắm rễ sâu vào chính trị, xã hội Đại Nam Cộng Hòa.
Đám quan chức Đại Nam Cộng Hòa vừa sợ, vừa ngậm tiền hối lộ của ông ta nên mới ngoan nhu một con cún.
Và cách tốt nhất để khiến họ phản lại Lý Long Thân không phải biện luận đạo nghĩa mà chỉ cần chứng minh rằng Lý Long Thân đang yếu.
Với luật rừng sẵn có, chúng sẽ nhào lên như sói đói cắn xé Lý Long Thân ngay khi phát hiện cơ hội.
Chưa dừng lại ở đó, Đạt tiếp tục bồi thêm:
– Năm xưa, tướng Nguyễn Cao Kỳ trực tiếp xử tử Tạ Vinh, kết thúc thời kỳ loạn lạc và đưa ông Thiệu lên làm tổng thống còn bản thân làm phó tổng thống.
– Hiện tại, lại có một cơ hội khác tương tự, chẳng lẽ không ai muốn trở thành anh hùng hay tổng thống tiếp theo sao?
– Nó giống đến vậy cơ mà, khi xưa có vụ đầu cơ lương thực, nay có vụ 60 tấn ma túy.
– Chú à, chú phải nắm bắt cơ hội thật kỹ, đừng để vụt mất.
Dương Văn Minh thích nhất là gì?
Đáp án là quyền lực.
Khi nói chuyện với Lâm Huê Hồ, Đạt dùng tiền để dụ, vì ông ta là thương nhân tham tiền.
Nhưng để mồi Dương Văn Minh, thăng tiến mới là thứ ông ta cần. vì ông ta là quan chức tham quyền.
Đạt có rất nhiều kinh nghiệm trong việc giao dịch với những kẻ tham lam như Dương Văn Minh, cứ đánh thẳng vào điểm đối phương cần là được.
– Tạ Vinh… Lúa sạo… 60 tấn ma túy…
– Ý cậu là…
Đôi mắt Dương Văn Minh sáng lên, âm thầm vạch ra kế hoạch:
“Đúng rồi, hiện tại Lý Long Thân bị cô lập, mình có thể dễ dàng đưa ra pháp trường như Tạ Vinh năm đó, cho ông ta đứng ra chịu tội buôn lậu 60 tấn ma túy, vừa bảo vệ uy tín chánh quyền, vừa được tiếng.”
“Với địa vị của Lý Long Thân, mình thậm chí sẽ đạt được uy tín chính trị nhiều hơn cả ông Kỳ, ông Thiệu hồi xưa, làm tổng thống cũng không phải mơ mộng.”
“Đã thế phe này còn có Hoa Kỳ hỗ trợ, sợ cái gì, chơi luôn đi!”
Nghĩ đến tương lai có ngày làm tổng thống, Dương Văn Minh quyết tâm, nghiêm mặt tuyên bố:
– Cảnh sát chúng tôi quyết điều tra rõ ràng, minh bạch, quyết không để một công dân nào bị oan và không bỏ sót người xấu.
– Các cậu yên tâm!
Đây là tín hiệu chọn phe rõ ràng, Đạt cũng không rỗi hơi kiếm chuyện nữa, ngồi dậy mỉm cười:
– Tôi chờ mong tin tốt của ông.
Tới lúc đi, Đạt quay lại nhìn tên đại tá Vinh với ánh mắt đầy ẩn ý khiến hắn ta sợ lạnh sống lưng.
– Chẳng lẽ…
Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, Dương Văn Minh đã ra lệnh:
– Đại Tá Vinh bị nghi ngờ có dính líu đến việc tham nhũng, thu hối lộ, làm giả chứng cứ!
– Bắt giữ ngay lập tức, đưa vào trại giam.
Tới lúc này, hắn ta mới hiểu ánh mắt của Đạt là gì, một ánh mắt thương hại dành cho kẻ vô dụng sắp bị vứt bỏ.
– Không! Không! Dương Văn Minh, ông không thể đối xử với tôi như vậy.
Những tiếng la hét tuyệt vọng cuối cùng trước khi bị xách đi như con chó chết khiến cả nha cảnh sát run lên, thầm nhủ “trời sắp biến thiên”.
Sáng hôm sau, chỉ trong một đêm, dư luận Sài Gòn thay đổi chóng mặt.
– Trung Tướng Dương Văn Minh kiên quyết ngăn cản âm mưu phá đổ công ty Thống Nhất, hứa rằng sẽ đưa sự thật ra ánh sáng, bảo vệ tài sản người dân.
– Chủ tịch hội đồng quản trị công ty Thống Nhất, ông Đỗ Đức Đạt nói rằng không hề thiếu tiền, tất cả tiền lãi và gốc đều sẽ trả đúng thời hạn, trái chủ đã có thể yên tâm.
– Công ty đầu tư Đ&T công bố chứng minh kho dự trữ trị giá hơn 2 triệu đô la, phá bỏ lời đồn về mất khả năng thanh khoản của công ty Thống Nhất.
– Cơ quan tình báo Đại Nam Cộng Hòa tiết lộ thẻ đảng viên của gia đình ông Tú là giả, đây chỉ là âm mưu chống phá của những thành phần xấu muốn cướp tài sản.
– Lâm Huê Hồ, chủ nợ lớn nhất của công ty Thống Nhất nói rằng vẫn luôn tin tưởng vào ông Đạt, yêu cầu hủy thủ tục phá sản do không đúng quy trình.
Khắp phố phường trở nên xôn xao trước chuyển ngoặt 180 độ không góc chết này.
Dân chúng trước kia chửi rủa công ty Thống Nhất bao nhiêu thì nay lại vui mừng bấy nhiêu vì túi tiền được đảm bảo.
Những kẻ nhẹ dạ lỡ bán tống, bán tháo trái phiếu nay tiếc đứt ruột khóc không ra nước mắt, oán giận bản thân ngu dốt tự đốt tiền của mình.
Nhưng nếu nói ai là kẻ tuyệt vọng nhất phải kể đến Lý Long Thân.
Bởi vì không những kế hoạch cướp tiền phá sản, Dương Văn Minh đột nhiên bao vây và điều tra các trụ sở của công ty Đại Nam dưới quyền Lý Long thân.
Một loạt các tội trạng như làm giả, buôn lậu, trốn thuế bị đưa ra ánh sáng.
Thậm chí còn có người tố giác Lý Long Thân tàng trữ ma túy, khiến ông ta bị cấm xuất cảnh.
Từ đầu tới cuối, Đài Loan và Hồng Kông đều giữ im lặng, không gây ra bất kỳ áp lực nào lên chính quyền Sài Gòn, càng khiến Dương Văn Minh và Lâm Huê Hồ mạnh tay hơn, cướp sạch tài sản.
…
Ba ngày trôi qua, Lý Long Thân dần đắm chìm trong một căn phòng u tối chất đầy tàn thuốc.
Không còn cảnh đàn em xun xoe nịnh hót như xưa, chỉ có một mình ông ta cùng với những tiếng thở dài sâu lắng.
Những kẻ luôn mồm thề sống chết trung thành với ông ta dần dần bỏ đi hết khi nhận ra ông vua hai ngai ngày càng thất thế.
Chỉ có một tên đàn em duy nhất vẫn trung thành không bỏ là Lý Báo, nhưng một cây tăm nhỏ chẳng thể làm nên cơm cháo gì.
– A Báo! Lâm Huê Hồ không trả lời sao?
Giọng nói phiền muộn lộ rõ vẻ chán nản vang lên giữa làn khói mịt mờ.
Lý Báo cúi đầu xuống, không để ông trùm nhìn thấy đôi mắt tràn đầy thất vọng của mình, nghiêm giọng báo cáo:
– Đại ca! Lâm Huê Hồ nói rằng đây là chuyện riêng của chúng ta, ông ấy không liên quan.
Lý Long Thân im lặng một lúc lâu, sau đó lẩm bẩm liên hồi như kẻ điên:
– Hồng Kông không trả lời!
– Lâm Huê Hồ từ chối!
– Trần Thành trốn tránh!
– Ngay cả đám Sáu Thiệu cũng dám cướp trắng trợn tiền của ta.
– Chẳng lẽ.. đã hết thật rồi sao?
Lý Long Thân tựa đầu vào ghế, muốn tiếp tục hút thêm điếu thuốc nhưng không ngờ trong túi rỗng tuếch.
– A Báo! Lấy cho tao thêm gói thuốc Đài.
Lý Báo run giọng lí nhí:
– Đại ca, đã hết rồi.
– Hết? Vậy thì đi mua!
Thấy Lý Long Thân vẫn chưa nhận ra vấn đề, Lý Báo không kìm lòng được, hét lớn:
– Đại ca, anh không thể tiếp tục như vậy.
– Công ty Đại Nam đã bị niêm phong rồi.
– Thằng Đạt đã quay về tiếp quản Thống Nhất.
– Chánh quyền tuyên bố hủy bỏ thủ tục phá sản.
– Đại ca, chúng ta đã thua thật rồi, anh không thể tiếp tục sa đọa như vậy nữa.
– Qua đêm nay, Nguyễn Cao Kỳ sẽ cho người tới bắt chúng ta để đưa ra pháp trường xử bắn như vụ Tạ Vinh năm xưa.
– Đại ca, phải đi mau, không thì chẳng còn cả đường sống.
Kể từ khi bị cô lập, Lý Long Thân càng ngày càng giam mình trong phòng nhiều hơn để trốn tránh hiện thực.
Việc giao lưu bên ngoài dần do một mình Lý Báo đảm nhiệm, vậy nên những tin này chỉ có Lý Báo biết.
Bởi vì sợ đại ca càng thêm tuyệt vọng nên ban đầu Lý Báo không nói chứ thực ra Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh đã ra tối hậu thư, quá 12 giờ đêm sẽ cho người bắt nhốt và đưa Lý Long Thân ra pháp trường.
Nhưng cuối cùng, Lý Báo vẫn phải hét lên mong Lý Long Thân tỉnh ra.
Giống như một người say rượu chợt tỉnh, Lý Long Thân lẩm bẩm như kẻ điên:
– Tạ Vinh? Tạ Vinh trở về đòi mạng sao?
– Không phải lỗi của ta, năm xưa cũng là vì bất đắc dĩ.
Lý Báo lúc này không muốn nghe chuyện bí mật năm xưa:
– Đại ca, bây giờ là tám giờ tối rồi, không lên đường bỏ chạy sẽ phải chết.
– Tỉnh lại đi! Đại ca!