Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 39: Người không vì mình, trời tru đất diệt
Chương 39: Người không vì mình, trời tru đất diệt
Đạt giơ hai tay nhún vai, hỏi ngược lại khiến tướng Weyand nở nụ cười.
Đối với nước Mỹ, tư duy cá mập mới là tư duy cần có để thành công.
Bởi vì sự thực sẽ diễn ra như Đạt nói.
Cho dù Đạt có thực sự phạm tội, chỉ cần mang tiền về thì nước Mỹ thì Hoa Kỳ sẽ tẩy trắng tất cả ngay, không cần phải nói tới trường hợp bị vu oan, tự khắc có người điều tra tới cùng trả lại trong sạch.
Ngay cả những ông trùm phát xít người Đức từng diệt chủng người Do Thái, chỉ cần có tiền vẫn sống an nhàn, sung sướng tại Nam Mỹ dưới sự bảo trợ của Hoa Kỳ như thường.
Đây chính là nguyên tắc làm việc của người Mỹ, đô la quý giá hơn hết thảy, chính nhờ nguyên tắc này mà Hoa Kỳ mới trở thành quốc gia giàu có số một thế giới.
– Tốt, quả nhiên là con rể của ta.
– Xem ra ngay từ đầu con đã tính toán hết tất cả đường lui rồi.
– Con cứ yên tâm, bác sẽ chuẩn bị máy bay quân sự đưa con về nước với danh nghĩa tị nạn.
– Lãnh sự quán Hoa Kỳ luôn luôn chào đón các “doanh nhân” mang đô la về cho nước Mỹ.
Tướng Weyand thậm chí hài lòng đến mức nhận luôn Đạt làm con rể và sắp xếp chuyến bay về Mỹ.
Đối với Hoa Kỳ, cứ có tiền thì auto thành doanh nhân, tự khắc có cả một hệ thống phục vụ đi kèm.
Phải biết tài sản Đạt đang sở hữu là cực kỳ khổng lồ với thời giá hiện tại, không thua kém tỷ phú đô la thời hiện đại bao nhiêu.
Tướng Weyand thầm suy đoán rằng có khi Đạt cố ý để Lý Long Thân làm ra vụ này, lấy cớ phủi đít chạy về Mỹ, vứt lại mộng đống nợ cho Lý Long Thân và Đại Nam Cộng Hòa tự xử, một chiêu thức cao tay vừa có tiền, vừa làm nạn nhân, vừa cướp của kẻ thù.
Những phẩm chất quý giá này có thể giúp Đạt trở thành tài phiệt giàu có bên Mỹ nên tướng Weyand cực kỳ hài lòng.
Đạo nghĩa? Ở trong mắt ông ấy đồng nghĩa với yếu đuối, nhu nhược, đớn hèn.
Trong khi đó, ông Học và bà Hằng hiện tại còn chưa chấp nhận nổi việc con trai mình sẵn sàng vứt lại cả đống nợ để phủi đít sang Mỹ làm phú ông.
Đây chính là sự khác biệt về quan niệm rất lớn giữa người Việt và người Mỹ.
– Con… ngay từ đầu con đã tính toán rũ bỏ mọi trách nhiệm sao?
– Những kế hoạch đầu tư con nói với ba chỉ là lừa gạt để lấy tiền sao?
Ông Học run rẩy hỏi.
Không cần Đạt trả lời, tướng Weyand đáp thay:
– Ông dùng từ sai rồi, cháu nó đang trốn tránh kẻ thù chứ sao lại là rũ bỏ?
– Kế hoạch đầu tư không có cái nào là lừa gạt, đầu tư nào mà chẳng đi kèm rủi ro mất tiền.
– Việc họ tham gia đầu tư cho vay hay đầu tư mua trái phiếu nghĩa là đã chấp nhận rủi ro rồi.
– Tôi thật không hiểu quan điểm giáo dục của mấy người, không phải nên dạy con cái cách sinh tồn và kiếm tiền trong một xã hội đầy rẫy cạnh tranh sao?
– Người không vì mình, trời tru đất diệt, đây chính là câu nói của dân châu nhất các ông đấy.
Tướng Weyand thật sự cảm thất bất công thay cho Đạt.
Rõ ràng cậu đã làm rất tốt, tránh khỏi cái bẫy khổng lồ mà Lý Long Thân giăng ra, lại còn ẵm một khoản tiền lớn, an toàn tới Mỹ làm triệu phú trong khi khiến Lý Long Thân lỗ nặng.
Ấy thế mà ba má của Đạt còn không hài lòng, họ có yêu cầu gì? Chẳng lẽ bay lên cung trăng hái sao trên trời mới làm hài lòng được phụ huynh châu nhất.
Thật ra đây là vấn đề văn hóa.
Ông học như kiểu có gai trong lòng nhưng lại không biết nói gì trong tình cảnh này.
Quả thực nếu Đạt không đề phòng thì anh bây giờ có lẽ đã bị làm gỏi.
Nhưng cách Đạt làm lại có gì đó “không quân tử” theo góc nhìn người Á Đông.
Cuối cùng, ông Học chỉ có thể thở dài:
– Có lẽ là ba già rồi!
– Thôi con tự quyết định việc của mình đi!
Nói xong, ông ấy bỏ đi vào phòng nghỉ, bà Hằng đuổi theo.
Từ đầu tới cuối, Đạt chưa từng thay đổi cảm xúc bất kỳ một giây nào.
Không phải anh không để ý tới ba má của mình mà anh đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra khi anh sử dụng thủ đoạn âm độc… mặc dù so với Lý Long Thân còn nhẹ nhàng, tình cảm nhưng tâm lý trung dung của người Việt chính là vậy.
Chính vì văn hóa hiền lành, chân chất này nên người Việt rất dễ dàng bị đám vua không ngai ăn thịt người bất chấp thủ đoạn đè đầu cưỡi cổ.
Cuộc sống không phải bộ phim hoạt hình, muốn hơn người phải làm được những điều mà kẻ khác không thể hoặc không dám làm, còn cứ mơ giấc mộng màu hồng vừa làm người tốt, vừa giàu có thì chỉ có trong sách dạy làm giàu dành cho người nghèo thôi.
Nực cười là cuối cùng chỉ có tướng Weyand, một người gần như xa lạ ủng hộ cậu:
– Con yên tâm, bác hiểu vì sao con phải làm thế, chỉ cần con đối xử tốt với Tiffany là được.
Đạt khẳng định đầy tự tin:
– Đấy là trách nhiệm của cháu, dù cho bác không nói cháu cũng phải làm.
– Tuy nhiên, những gì cháu nói vừa rồi là trong trường hợp xui xẻo nhất, thất bại hoàn toàn.
– Ở thời điểm hiện tại! Lý Long Thân vẫn chưa thắng và cháu không nghĩ là mình sẽ thua, ít nhất đến bây giờ thì chưa.
– Hơn nữa kế hoạch đầu tư, xây dựng nhà máy cũng không phải bịa đặt, nếu không có Lý Long Thân nhảy ra cắn trộm và Đại Nam Cộng Hòa phản bội thì quả thật cháu sẽ làm y vậy.
Đây là vấn đề mà ông Học hay cả tướng Weyand đều hiểu lầm.
Mục đích của Đạt là xây dựng một nhà máy công nghiệp lớn với những công nghệ cao, sau đó “hoảng hốt” rút chạy, bỏ lại cho quân giải phóng để nâng cao năng lực công nghiệp nước nhà.
Chắc hẳn đồng chí miền Bắc sẽ rất vui lòng tiếp quản một nhà máy nắm giữ nhiều công nghệ hàng đầu của Hoa Kỳ, cường quốc số một thế giới.
Còn kế hoạch phủi đít sang Mỹ chỉ là phương án dự phòng mang tính phòng thủ.
Lý Long Thân muốn cướp của Đạt, và Đạt cũng muốn hủy diệt đế chế của ông ta, người không vì mình, trời tru đất diệt.
Không giải quyết Lý Long Thân thì làm sao mà Đạt có thể giảm bớt quá trình chảy máu của người Việt được, kiểu gì ông ta chả ôm hết tiền dân việt chạy về Hồng Kông, sống sung túc trên xương máu người Việt khi Đại Nam Cộng Hòa sụp đổ.
Tướng Weyand không hiểu nhiều vấn đề nội tâm bên trong, tò mò về uy nghĩ lật kèo của Đạt.
– Hả? Cháu còn có chiêu gì nữa sao? Tình thế này còn có thể lật kèo sao?
Đạt không trả lời, chỉ mỉm cười, nói nhỏ:
– It’s a secret.
…
Sài Gòn, sân bay Tân Sơn Nhất.
Lý Báo bước xuống xe với điếu thuốc phì phèo trên môi, ánh mắt híp lại nhìn về phía những chiếc máy bay vận tải chuẩn bị đáp xuống.
Hôm nay, anh ta được giao nhiệm vụ tới nhận lô ma túy và thuốc phiện mới được đưa về từ Tam Giác Vàng, đây là công việc có thể nói là quan trọng bậc nhất đối với Lý Long Thân vì các ông chủ tại Hồng Kông, Đài Loan, Hoa Kỳ đều làm giàu bằng mối kinh doanh chết chóc này.
Sau năm 1950, Khun Sa, đảng viên của Quốc Dân Đảng đã chiếm đóng khu vực Tam Giác Vàng nằm giữa Lào, Miến Điện, Thái Lan để xây dựng đế chế thuốc phiện, Ma Túy theo chỉ đạo của các ông trùm.
Trong đó Campuchia và Thái Lan có đường xuất cảng riêng, còn Lào thì phải liên tục được vận chuyển tới Đại Nam Cộng Hòa, phân phối khắp Đông Nam Á và vươn xa hơn nữa dưới sự bảo trợ của Hoa Kỳ.
Tất nhiên, phi vụ làm ăn này có sự góp mặt của những vua quan tham nhũng như vua Bảo Đạo, Diệm – Nhu, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu… và những ông vua không ngai.
Dựa theo thông thường, đáng lẽ đích thân Lý Long Thân và lực lượng tinh nhuệ nhất Sài gòn phải tập trung tại đây hộ tống thuốc phiện vì giá trị tồn tại của chúng là để làm tay sai buôn lậu cho Mafia nước ngoài.
Tuy nhiên, quân đội Đại Nam Cộng Hòa thì tránh mặt vì sợ mang tiếng, Lý Long Thân lại đang tập trung lực lượng vây hãm công ty Thống Nhất.
Cuối cùng, thương vụ thuốc phiện này được giao lại cho Lý Báo và một số đàn em trông coi.
Dù sao đã buôn lậu thuốc phiện hàng chục năm nay, chưa từng gặp vấn đề gì vì có siêu cường số một thế giới hậu thuẫn nên cũng dần lơ là cảnh giác.