Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tam-the.jpg

Tam Thể

Tháng 2 16, 2025
Chương Giới hiệu về phần 2 của truyện Tam Thể: Hắc Ám Sâm Lâm Chương 36. Vĩ thanh: Di chỉ
ta-khoa-lai-aizen

Ta Khóa Lại Aizen

Tháng 12 2, 2025
Chương 412: Quyết biệt đàm (Đại kết cục Chương 411: Quyết biệt đàm (2)
chu-the-dai-la.jpg

Chư Thế Đại La

Tháng 1 18, 2025
Chương 236. Tương lai đại kết cục Chương 235. Khai Thiên Tịch Địa
nu-nhi-bi-giet-truoc-mot-khac-ta-chuong-nguc-tro-ve.jpg

Nữ Nhi Bị Giết Trước Một Khắc, Ta Chưởng Ngục Trở Về

Tháng 3 31, 2025
Chương 725. Đại kết cục! Chương 724. Trận chiến cuối cùng ( bên dưới )
Thiên Vương Siêu Sao Chi Lộ

Cầu Các Ngươi, Nhường Trẫm Làm Cái Hôn Quân A

Tháng 1 16, 2025
Chương 257. Nhân gian chi lực, Khí Vận Kim Long, Thiên môn nát, tiên nhân diệt Chương 256. 5 vạn khí vận, cuối cùng chuẩn bị, Bạch Ngọc Kinh hiện!
tan-nuong-dao-hon-ta-quay-nguoi-lien-cuoi-thanh-lau-hoa-khoi.jpg

Tân Nương Đào Hôn, Ta Quay Người Liền Cưới Thanh Lâu Hoa Khôi

Tháng 1 24, 2025
Chương 235. Một triệu Thần Đế Chương 234. Thu phục vực sâu
ten-dau-troc-nay-rat-nguy-hiem.jpg

Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Tháng 1 26, 2025
Chương 1122. Hoàn tất Chương 1121. Đế Quân dẫn đầu bên trên hoa lâu
sieu-cap-than-ma-duoc-vien-he-thong.jpg

Siêu Cấp Thần Ma Dược Viên Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 375. Tổ Ma vẫn Chương 374. Ma ảnh lay động
  1. Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
  2. Chương 36: Đòn phản kích.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Đòn phản kích.

– Cái thằng ngu này?

– Ai cho mày đi ký vào cái văn kiện chết tiệt ấy? Lại còn đóng dấu đỏ nữa, mày bị ngu à?

Ba của Tuấn, ông Dương Văn Tú lúc này đang muốn đập chết con trai của mình vì sự ngu xuẩn.

Tuấn chỉ biết cúi đầu quỳ xuống xin lỗi:

– Ba! Con không biết lão ấy lại thâm độc như thế, con tưởng…

– Tưởng… tưởng. sao mày không tưởng mày là tổng thống Mỹ luôn đi!

Ông Tú lại được dịp nổi giận cầm chổi lông gà quất bụp bụp vào người Tuấn.

– Mày nghĩ ông ta là ai? Lý Long Thân, vua hai ngai, ông trùm khét tiếng nhất đất Sài Gòn, đến tổng thống gặp mặt cũng phải cúi đầu xin chỉ đạo.

– Mày tưởng loại người ấy hiền lành như bà bán bún ngoài chợ hay sao mà kì kèo hai ba đồng bạc lẻ, chơi trò nhà trẻ với mấy thằng con nít như mày.

Quả thật anh ta quá ngây thơ, nói đúng hơn là đã bị nỗi lo che khuất lý trí.

Bởi vì hai đứa bé trong bụng Trang và Tâm, Tuấn đã không kịp tỉnh táo, suy xét cho kỹ trước khi làm, đồng thời cũng không dám bàn với người khác vì Lý Báo uy hiếp giết người diệt khẩu nếu để lộ.

Bây giờ, khi sự đã rồi thì hầu như đã không thể cứu vãn.

– Ba à, con cũng vì lo cho cháu nội của ba nên mới mất bình tĩnh như vậy.

Nói đến cái này, ông Tú càng thêm nổi giận:

– Lại còn dám nói nữa à?

– Tao đã bảo bao nhiêu lần rồi, ăn chơi thì ăn chơi, không được để lại hậu quả.

– Mày cứ dạ dạ vâng vâng rồi đùng cái làm con nhà người ta lớn bụng, bây giờ đã thấy hậu quả chưa, sáng mắt ra chưa.

– Biết thế hồi xưa tao vứt mày ra bụi chuối rồi.

Ông Tú lại tiếp tục vụt cho Tuấn thừa sống thiếu chết, hung ác nhất từ nhỏ tới giờ.

Tuy nhiên, cuối cùng ông ta vẫn phải chịu thua trước tình thân máu mủ ruột già, ngồi phịch xuống ghế thở dài một hơi.

– Mày đã liên lạc được với Đạt chưa?

Tuấn rụt cổ lại, nói với giọng hơi lo lắng:

– Con… con chưa dám?

Câu trả lời này khiến ông Tú bật dậy, thiếu điều muốn rút dây lưng ra tiếp tục bài ca tình thương của cha.

– Mày có não không vậy? Chuyện lớn thư thế, đã qua một ngày, mày còn không chịu liên lạc với người ta để báo tin.

– Mày định hại chết tất cả mọi người à? Con báo này!

Tuấn rụt đầu xuống không dám mở miệng.

Đây chính là khuyết điểm của anh ta, gặp chuyện lớn không dám gánh trách nhiệm, thiếu đảm đương.

Bởi vì biết bản thân gây ra đại họa như thế nào nên lại càng không dám nói một câu.

– Là do… do thằng Đạt nó không gọi cho con, con nghĩ có biết rồi.

– Mày im mồm lại đi, càng nói càng sai!

Ông Tú bực quá không nói thêm nữa, quát lui sang một bên, sau đó tự mình cầm máy gọi vào máy số của Đạt.

Chuông reo một hồi rồi vang lên, giọng nói của Đạt xuất hiện:

– Xin chào!

– Chào cậu, tôi là ba của Tuấn đây!

– Tôi gọi đến để xin lỗi vì những gì thằng con tôi đã gây ra, mong cậu thông cảm, nó cũng có nỗi khổ tâm vì đứa con của nó đang trong bụng mẹ bị Lý Long Thân bắt cóc.

Chuyện lớn như thế, chắc chắn Đạt cũng đã biết rồi nên ông Tú không úp mở mở mà nói thẳng nguyên nhân.

Phía bên kia, Đạt im lặng một lúc lâu rồi nhẹ nhàng trả lời:

– Cháu đã biết!

Xong rồi, không nói gì thêm nữa.

Ông Tú chưa rõ lắm ý Đạt thế nào, tiếp tục nói thêm:

– Vậy hiện tại ý cậu thế nào?

– Tuy rằng tình thế đang rất bết bát nhưng chúng ta không phải không có khả năng đánh trả.

– Bây giờ, chỉ cần báo cho cảnh sát, nói là Tuấn bị uy hiếp ký giấy tờ bất hợp pháp, yêu cầu tòa án hủy văn kiện ấy là xong.

– Tất cả mọi thảm họa diễn ra đều bắt nguồn từ một văn kiện duy nhất, chỉ cần chứng minh được chữ ký đó là trong tình trạng bị uy hiếp là có thể hủy bỏ hiệu lực văn kiện.

Đây là một điều luật mà quốc gia nào cũng có.

Trong trường hợp bị uy hiếp, hiển nhiên mọi văn bản như hợp đồng, mua bán, trao đổi… đều bị tính là hết hiệu lực.

Mà chỉ cần văn kiện tất toán trái phiếu trước thời hạn kia vô hiệu thì mọi thế tấn công của Lý Long Thân bị dừng ngay tức khắc.

Tuấn chợt tỉnh ngộ, vội vàng bò dậy:

– Ba, ba thật là giỏi!

– Để con báo cảnh sát ngay.

Nhưng phía Đạt không mấy hào hứng, anh bình tĩnh đáp lời:

– Bác cứ thử làm xem, trong lúc này, cháu sẽ nghĩ cách khác.

Cuộc đối thoại kết thúc, ông Tú cảm giác mọi việc càng thêm nặng nề bởi phản ứng của Đạt rất khác so với dự đoán.

– Ba à, chắc là Đạt nó giận con á!

Tuấn chỉ nghĩ đơn giản là giận dỗi nhưng ông Tú lắc đầu:

– Thằng Đạt ba biết, nó không phải kiểu người bị cảm xúc chi phối trong công việc.

– Nó đang cảm thấy việc phản kích của chúng ta không mấy khả quan.

Dù chỉ gặp vài lần, ông Tú đã thấy rõ Đạt là một con người lý trí, quyết đoán và mạnh mẽ, không có chuyện hờn dỗi như mấy bé tiểu thư mới lớn.

Tuấn nhíu mày:

– Sao lại không khả quan?

– Chú Minh là tổng nha cảnh sát Sài Gòn, gia đình ta còn quen biết với ông Kỳ, ông Thiệu, Lâm Huê Hồ, giới giang hồ.

– Chưa kể đến con còn có Trang và Tâm cùng nhiều nhân viên làm chứng và đúng sự thực là con đã bị uy hiếp.

– Chỉ cần đưa ra ánh sáng, vụ việc này quá dễ xử lý, đây là địa bàn của chúng ta mà.

– Chính nghĩa tất thắng!

Ông Tú gật đầu:

– Ba biết, cơ quan hành chính là ưu thế của người việt chúng ta.

– Nhưng chính vì như thế ba lại càng lo hơn, dù sao Đạt nó cũng hiểu những việc này mà vẫn không lạc quan về đòn phản kích.

– Đối thủ của chúng ta cũng không vừa, là vua hai ngai, chắc chắn còn có bài tủ nữa.

– Vậy con nên làm sao bây giờ?

– Cứ gọi báo cảnh sát đi, phải thử mới biết được Lý Long Thân định làm gì.

Trong nhà Tuấn có máy bàn, hơn nữa quan hệ rất tốt với cảnh sát nên dễ dàng liên hệ được.

– Cảnh sát, tôi muốn báo án, có kẻ vừa mới uy hiếp ép tôi ký văn kiện cưỡng chế mua bán.

– Đúng vậy, chúng muốn cướp tiền của tôi, các anh hãy mong chóng lập án truy bắt.

– Vâng! Chúng tôi đang ở tại nhà, sẽ ngồi yên chờ các anh đến.

Sau khi kể rõ câu chuyện, Tuấn cúp điện thoại, thở dài một hơi vì nghĩ rằng đã giải quyết vấn đề.

Nhưng ông Tú vẫn cảm thấy nỗi bất an trực trào trong lòng.

– Chẳng lẽ đơn giản như vậy sao?

– Lý Long Thân, vua hai ngai của Sài Gòn sẽ dễ dàng chịu thua vậy sao?

Chẳng mấy chốc, xe cảnh sát đã tới trước nhà của Tuấn.

Từ bên trên đi xuống tổng nha cảnh sát Sài Gòn, Dương Văn Minh, họ hàng với Dương Văn Tuấn cùng một đội mười người cảnh sát khác.

Vừa thấy họ, Tuấn đã vội vàng mừng rỡ lao đến:

– Chú ơi! Chú đến giúp cháu với.

– Bọn nó bắt cóc rồi uy hiếp cháu.

Dựa theo ký ức mờ nhạt trong quá khứ, Tuấn nhớ mang máng rằng Dương Văn Minh luôn chào đón mình bằng một nụ cười thân thiết mỗi khi gặp mặt.

Nhưng giờ đây, đối mặt với cháu ruột, Dương Văn Minh lạnh lùng liếc mắt, giơ tay lên ngăn cản:

– Đây là việc công, không chú cháu gì cả.

– Giữa chúng ta chỉ có cảnh sát và công dân.

Tuấn ngạc nhiên, thái độ của ông chú Dương Văn Minh rất có vấn đề.

Ông Tú, ba của Tuấn cũng thấy tình hình không ổn, định tiến đến nói chuyện thì bị một tên lính ngăn cản:

– Cảnh sát điều tra, người không phận sự không được tiếp cận.

Ông Tú nhớ người lính này, là “thân binh” của Dương Văn Minh, mới vài ôm trước còn cung lính nâng ly mời mình mà nay trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Chưa chờ mọi người kịp hoàn hồn, Dương Văn Minh đã ra lệnh:

– Có báo cáo rằng trong nhà này tàng trữ ma túy và che giấu đặc công Cộng Sản.

– Mau vào lục soát!

– Rõ!

Hơn chục người cảnh sát Đại Nam Cộng Hòa mặt mày dữ tợn lao vào đập phá mọi thứ trong sự ngỡ ngàng của những gia đình Tuấn.

Ai có thể ngờ được cứu binh lại trở thành thợ săn truy sát.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-son-muc-truong.jpg
Cao Sơn Mục Trường
Tháng 1 17, 2025
mat-the-ta-linh-thuc-khong-gian-thuc-vat-bien-di-roi.jpg
Mạt Thế: Ta Linh Thực Không Gian Thực Vật Biến Dị Rồi
Tháng 1 18, 2025
cao-lanh-giao-hoa-kia-ro-rang-la-ta-ngot-muoi-lao-ba.jpg
Cao Lạnh Giáo Hoa? Kia Rõ Ràng Là Ta Ngọt Muội Lão Bà!
Tháng 2 7, 2026
tro-choi-ban-tron-zero.jpg
Trò Chơi Bàn Tròn Zero
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP