-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 210: Thái thượng hoàng chịu thua
Chương 210: Thái thượng hoàng chịu thua
Vì sao Đạt phải tìm cách đưa vụ việc ra tòa án quốc tế mà không chờ theo quy trình để Trung Quốc xử xong rồi kháng cáo?
Tại sao phải vội vã như vậy?
Bởi vì nếu chờ thì chỉ có chờ được tàn canh giá lạnh thôi.
– Ông Đặng không muốn tòa án tối cao Trung Quốc đưa ra phán quyết.
Giọng nói lạnh lùng của Đạt vang lên trong căn phòng trống lạnh lẽo.
Trên tay cậu đang cầm lấy vài lá bài Poker, lật qua lật lại không biết để làm gì.
Ở đối diện với cậu, Serana trong trang phục công sở chỉn chu, ngồi trên ghế tổng giám đốc nghiêng đầu nghe một cách chăm chú cứ như học sinh với thầy giáo.
– Bất kể phán quyết trong nội bộ Trung Quốc như thế nào đều bất lợi cho ông ta vì anh có thể lật kèo tại tòa án quốc tế.
– Nếu tòa án Trung Quốc phán có lợi cho Mã Đằng thì ông Đặng sẽ mất uy vì thua trên sân nhà, nếu phán bất lợi cho Mã Đằng thì sẽ vướng vào rắc rối thiên vị con rể và tranh chấp quốc tế.
– Vậy nên mưu đồ của ông Đặng là “ngâm” hồ sơ, để lâu cứt trâu hóa bùn.
– Chờ đến vài năm sau rồi lại huề cả làng, một kiểu khôn khéo tránh va chạm của con buôn.
Nghe tới đây, Serana hiểu được phần nào toan tính của ông Đặng khi suốt nhiều tháng liền không hề cho tòa án tối cao Trung Quốc tuyên án.
– Vậy nên anh quyết định dùng lý do nhân quyền, công bằng cưỡng chế mở phiên tòa quốc tế?
Đạt gật đầu, đặt xuống bàn một lá át bích ở trên tay.
– Rõ ràng, lợi thế của mình mắc gì không dùng, làm sao có chuyện anh làm theo ý ông ta được, không muốn chơi cũng phải chơi.
– Cho dù lý do có gượng ép thế nào đi nữa, một khi ra tòa án quốc tế thì ông Đặng không có tư cách để chơi ngang hàng với thế lực của Hoa Kỳ.
Đúng vậy, lý do Đạt dùng để mở tòa án quốc tế thực ra có phần gượng ép.
Mặc dù số tiền của Mã Đằng không ít nhưng cũng chẳng phải nhiều, lại chưa có hậu quả gì nghiêm trọng.
Về lý thuyết, nếu kẻ khác đòi mở phiên tòa thì đã bị chửi cho thúi đầu rồi.
Nhưng ở đây, Đạt mượn uy của nước Mỹ để chơi.
Đối với người hiểu về lịch sử cận – đương đại, một sự thật rõ ràng là các tổ chức quốc tế hầu hết đều phần nào theo chỉ đạo của Hoa Kỳ.
Các tổ chức này nếu để làm việc lớn thì khó, nhưng bắt chẹt một vài lãnh đạo đối địch với Mỹ chỉ là chuyện nhỏ.
Kết quả là phiên tòa quốc tế vẫn được cưỡng chế mở ra theo ý Đạt.
– Chỉ cần vụ việc được đưa ra tòa án quốc tế, chúng ta hoàn toàn có thể xoáy sâu vào việc con rể của ông Đặng cùng với hệ thống pháp lý thủng lỗ chỗ để hạ bệ uy tín ông Đặng.
Serana nghe tới đây, hiểu mục đích của Đạt liền tiếp lời:
– Mà hiện tại chuẩn bị bước vào bầu cử lãnh đạo ở Trung Quốc, uy tín sụt giảm có thể khiến ông Đặng mất quyền kiểm soát các vị trí chủ chốt.
Cách thống trị của ông Đặng có ưu điểm là dễ lấy “vua lê” ra làm lá chắn giống thời vua Lê Chúa Trịnh.
Nhưng đồng thời khuyết điểm là dễ mất kiểm soát nếu không chiếm ưu thế, khác hẳn với kiểu quyền uy tuyệt đối như thời trước.
Đạt chính là biết điểm yếu này nên mới cố tình chơi, mục đích chính vẫn là đánh rơi ghế ông Đặng, đưa người khác lên nối lại hòa bình với Việt Nam.
Nhưng tất nhiên lý do thật sự không thể nói công khai mà Đạt phải dùng lý do khác:
– Một Trung Quốc không có lãnh đạo quyền uy mới phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ.
– Bất kể ông Đặng trung thành với Mỹ thế nào, ông ta đều không được phép tập quyền về một tay của mình.
– Một lãnh đạo tập quyền có thể biến Trung Quốc thành đối thủ cạnh tranh vị trí siêu cường với Hoa Kỳ.
Đây là cách diễn giải của Đạt, lấy lợi ích của Mỹ làm trên hết để giải thích với tài phiệt Mỹ.
Trên thực tế, cách nói của Đạt không hoàn toàn sai, Mỹ có thể chấp nhận một Trung Quốc giàu có, nhưng không thể chấp nhận một Trung Quốc hùng mạnh.
– Nhưng em không nghĩ ông Đặng sẽ bó tay chờ chết.
Serana khoanh tay trước ngực, nụ cười nhợt nhạt hiện lên trên môi.
Giống như kiểu học trò vô tình phát hiện “lỗi nhỏ” của giáo viên vậy.
– Ông ta không phải là kiểu người cam chịu, chấp nhận cơ đồ của mình bị đánh đổ.
– Người có thể cắn răng, nằm gai nếm mật vượt qua được chuỗi ngày dài bị giam lỏng thời cách mạng văn hóa thì không phải người bình thường.
Serana trong thời gian làm việc ở châu á tiếp xúc rất nhiều với giới lãnh đạo.
Cô hiểu rõ rằng bất kỳ ai trong số họ đều là những con cáo già xảo quyệt mưu mô, càng không cần kể tới người chiến thắng như ông Đặng, càng phải khôn ngoan, tinh ranh hơn nữa.
Về vấn đề này, Đạt cũng gật đầu đồng ý với Serana:
– Ông Đặng tất nhiên sẽ không muốn thất bại trong gang tấc.
– Theo anh dự đoán, người của ông ta đang trên đường đến Hồng Kông để cầu hòa rồi.
– Cầu Hòa?
Serana thốt lên đầy kinh ngạc.
Thấy vẻ mặt trố mắt ngạc nhiên của cô, Đạt mỉm cười giơ tay ra hiệu cho cô ngồi xuống:
– Bình tĩnh!
– Đều là chủ tịch, tổng giám đốc rồi, phải có thần kinh thép chứ.
Serana thực ra cũng đã rèn luyện tinh thần rất nhiều rồi, nhưng việc mà Đạt vừa nói vượt xa khỏi những tưởng tượng ban đầu.
Bởi vì gọi là “cầu hòa” nhưng thực tế ai cũng hiểu mang ý nghĩa “chịu thua” trước sức mạnh của Đạt.
Ông Đặng dù có thế nào đi nữa vẫn là lãnh tụ tối cao của đất nước tỷ dân, trong khi Đạt chỉ là một doanh nhân.
Dựa theo suy nghĩ của Serana, thái thượng hoàng chịu thua là chuyện khó mà tin được.
Dự đoán của cô là ông ta sẽ uy hiếp, tấn công vào điểm yếu nào đó của Đạt hoặc trao đổi lợi ích để hòa.
Còn chịu thua, nó thật sự bất ngờ.
– Em đừng quá kinh ngạc, ông Đặng sẽ không trực tiếp ra mặt mà để sứ giả truyền lời.
– Không tin thì chờ xem, kiểu gì sứ giả của ông Đặng cũng sẽ tới.
Đạt bình tĩnh uống nước trà, thần thái nhẹ nhàng vì mọi thứ nằm trong lòng bàn tay.
Với vị trí của mình, ông Đặng tất nhiên không thể công khai chịu thua, cầu hòa.
Nhưng việc cử đoàn “đàm phán” là chuyện rất thường thấy.
Chỉ năm phút sau, thư ký vội vàng đi vào báo:
– Thưa chủ tịch, có ông Tập Trong Huân, đại diện cho chính phủ Quảng Đông muốn gặp.
Lúc này, ly trà mà Đạt uống còn chưa kịp nguội, anh đắc ý cười:
– Em thấy chưa, nhắc tới tào tháo, tào tháo liền tới.
Tập Trọng Huân là một nhân vật đặc thù, từng là cán bộ cấp cao, có công lập quốc rồi bị thanh trừng, cách chức cùng đợt với ông Đặng.
Sau này khi ông Đặng lên nắm quyền lại đã khôi phục phần nào quyền lực của Tập Trọng Huân, đồng thời ưu ái vì từng cùng chung phe khi hoạn nạn.
Ngay cả chức bí thư tỉnh ủy Quảng Đông, lãnh thổ gốc của ông Đặng cũng từng giao cho Tập Trọng Huân làm chủ.
Vậy nên việc Tập Trọng Huân tới gặp Đạt thực tế là để đại diện truyền lời thay ông Đặng là chuyện dễ đoán.
Serana liếc thấy nụ cười đắc chí của Đạt nhưng không phản ứng gì, cô nói với thư ký:
– Mời ông Tập vào phòng vip, chuẩn bị trà thượng hạng, tôi và anh Đạt sẽ ra ngay.
Bởi vì đây là trụ sở của Serana, cô phải thể hiện như chủ nhà dù ông Tập tới gặp Đạt là chính.
Một lúc sau, trong căn phòng vip, buổi gặp kín giữa Tập Trọng Huân, Đạt và Serana diễn ra.
– Xin chào Mr Đỗ, nghe danh đã lâu, nay mới hân hạnh được gặp mặt.
Ông Tập mở đầu câu chuyện bằng lời xã giao thường thấy.
Khi nói chuyện, đôi mắt nhỏ của ông ta híp lại, gương mặt đầy đặn lộ ra nụ cười trông có vẻ hiền lành, hài hước tếu, ít đi một phần trang nghiêm của lãnh đạo.
“Có lẽ bởi vì không có sự trịch trượng của lãnh đạo nên mới phù hợp để ông Đặng cử đi.”
Đạt nghĩ thầm trong lòng, ngoài mặt đáp lễ một cách trôi chảy:
– Cửu ngưỡng đại danh, tôi cũng đã nghe nhiều về chuyện của ông.
Ông Tập vẫn giữ thói quen của người Trung Quốc, vòng vo tam quốc phải tới cả tiếng nói chuyện tầm phào rồi mới vào chuyện chính.
– Thưa ông Đỗ, đại diện cho chính phủ tỉnh Quảng Đông, tôi thành thật xin lỗi vì trong lúc giữ chức bí thư đã để cho vụ việc của Mã Đằng diễn ra.
Tập Trong Huân là người giữ chức bí thư tỉnh ủy tỉnh Quảng Đông trong giai đoạn năm ngoái, lúc Mã Đằng xung đột với con rể ông Đặng nên nói như vậy hoàn toàn hợp lý.
– Tôi biết rằng việc này đã gây ra thiệt hại và bất tiện cho tập đoàn Đ&T, nhưng tôi đảm bảo với ông, đây chỉ là trường hợp cá biệt, không phổ biến, không thể hiện thái độ của chúng tôi.
– Trung Quốc vẫn đang mở cửa chào đón các nhà đầu tư nước ngoài, chúng tôi sẵn sàng rút kinh nghiệm, sửa sai và bồi thường thích đáng để thể hiện thành ý, đồng thời dành cho ngài nhiều ưu đãi hơn.
Tập Trọng Huân bắt đầu dùng ngôn từ tinh diệu của mình để giảm bớt sự tức giận trong lòng Đạt mà không làm cậu khó chịu.
Đặc biệt luôn nhấn mạnh việc Trung Quốc kiên trì chính sách mở cửa thị trường để dùng lợi ích dụ dỗ Đạt.
Có thể nói, ông ấy nắm giữ nghệ thuật giao tiếp rất tốt.
Nếu là tài phiệt khác, có lẽ đã bị khuất phục dễ dàng, nhưng Đạt thì khác, mục đích từ đầu của cậu là đánh bay ghế ông Đặng.
Đạt quyết tâm từ chối đến cùng.