-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 209: Đĩa CD khai mở quyết chiến
Chương 209: Đĩa CD khai mở quyết chiến
[Sorry mọi người, mấy bữa nay bận xây nhà mới tối mặt tối mũi, giờ mới tạm ổn rảnh viết tiếp.]
Vài tháng sau, sóng êm gió lặng.
– Ông chủ! Dạo này có hàng mới không?
Tại một cửa hàng bán đồ điện tử trên đường phố vang lên giọng trẻ con.
Đứa bé tên là Ngô Lỗi, năm nay mười bốn tuổi, độ tuổi đang có hứng thú rất lớn với xã hội bên ngoài, nhất là điện ảnh rực rỡ, xinh đẹp.
Ông chủ liếc lấy Ngô Lỗi, khẽ cười:
– Ha ha ha, Tiểu Lỗi đấy hả? Đã xem hết bộ phim trước rồi sao?
– Chứ còn gì nữa, Tuyệt Đại Song Kiều quá hay, cháu cày thâu đêm suốt sáng không ngừng nghỉ.
– Tiếc là hết rồi.
Ở thời kỳ này, những sản phẩm giải trí trong nội bộ Đại Lục Trung Quốc là cực kỳ ít, phụ thuộc 100% vào điện ảnh của Hồng Kông và Nhật Bản sản xuất.
Sau khi chiếu rạp, những người buôn lậu tại Hồng Kông sẽ được cấp mã nguồn, sao chép vào trong đĩa CD lậu, xuất khẩu sang Trung Quốc, Đông Nam Á.
Tuyệt Đại Song Kiều cũng vậy, một trong những bộ phim được buôn lậu vào Trung Quốc dưới hình thức ấy, ảnh hưởng đến trí não, tư tưởng của cả tỷ người, một nguồn sức mạnh khổng lồ.
Hôm nay, Ngô Lỗi tìm gặp ông chủ, hiển nhiên là muốn tiếp tục đắm chìm trong thế giới giải trí của TVB (Đài truyền hình lớn nhất Hồng Kông).
– Ông chủ, có phim nào của Lâm Thanh Hà, Trần Ngọc Liên đồ ấy, mau lấy ra.
Đôi mắt của Ngô Lỗi sáng rực lên khi nhắc tới những mỹ nhân Hồng Kông đương thời, mùi hóc môn tràn ra từ từng lỗ chân lông.
Ông chủ bật cười, lắc đầu:
– Mới tí tuổi đầu đã biết mê gái, hậu sinh khả úy.
Câu nói này khiến Ngô Lỗi hơi xấu hổ một chút nhưng lòng hiếu kỳ lấn át một chút cảm xúc thoáng qua đấy:
– Ông chủ, ông có bán không? Không bán cháu đi này.
– Bán chứ, có bộ Ngỗng Trời Bay của Lâm Thanh Hà này.
– Nhưng nói trước, bộ này là phim tình cảm, khách xem đánh giá không cao.
Ở thời kỳ này, những bộ phim nổi tiếng nhất của Hồng Kông chủ yếu là liên quan tới đề tài giang hồ, phục vụ mục đích rửa tiền của trùm băng đảng xã hội đen.
Vậy nên kiểu phim tình cảm, lãng mạn không có đánh đấm 99% là phim dở.
Ngô Lỗi hơi thất vọng một chút, nhưng cuối cùng cũng thuê, chủ yếu là vì nhan sắc 50 năm mới có một lần của Lâm Thanh Hà.
Dù sao thì coi như phim không hay cũng để dành luyện cơ bắp tay phải cũng được.
Ông chủ thấy vậy, tiện tay cầm một đĩa phim đặc thù màu đen đưa cho Ngô Lỗi:
– Đây là đĩa phim miễn phí tặng kèm, mang về xem cho đỡ buồn này.
Ngô Lỗi cũng không nghĩ nhiều, có đồ free thì cứ húp trước tính sau.
Lúc về nhà, cậu ta gấp gáp khó nhịn, đến quần cũng chưa kịp thay liền mở phim mới của Lâm Thanh Hà để xem.
Nhưng không biết là vì thấy cảnh nữ thần ân ái bên người khác trong phim hay là bộ phim tình cảm mới này dở tệ đến phát ngán mà Ngô Lỗi mới xem một nửa đã tắt đi.
Trong lúc chán nản, tụt mood vì bộ phim dở, cậu vô tình lướt qua chiếc đĩa màu đen kia, nghĩ thầm:
“Dù sao cũng đang rảnh, xem để giết thời gian cũng được.”
Ngô Lỗi tiện tay đẩy chiếc đĩa vào trong đầu Samsung mới mua.
Vốn dĩ cậu không có quá nhiều mong chờ nhưng ngay khi hình ảnh hiện lên thì đôi mắt của cậu đã đán chặt vào khung cảnh thác loạn một cách vĩ mô trên màn ảnh.
Bộ phim khởi đầu với cảnh một tòa biệt thự khổng lồ với những món ăn nóng hổi đầy đủ dê, bò, gà, vịt, cá… sơn trân hải bảo không thiếu thứ gì được đặt ê hề đến ngay cả con nhà giàu Ngô Lỗi cũng phải nuốt nước miếng.
Đám gái xinh mặc bikini vờn quanh biệt thự ai nấy căng tròn, mọng nước, nhan sắc không thua kém Trương Bá Chi, Lâm Thanh Hà, không hổ danh là đất Hồng Kông năm 80, gái đẹp rớt đầy đất.
Trung tâm có mười hai cái bàn, bát đạo nguyên lão an tọa ba chỗ, 4 chỗ khác dành cho quỷ hút máu, ma sói, phù thủy và một con Zombie không não.
Zombie không não ở đây là theo đúng nghĩa đen, vì con Zombie ấy bị thủng đầu, khô mất não.
Khung cảnh quỷ dị có quái vật xấu xí mà người đẹp cùng tồn tại trong bữa tiệc như vậy, dù là phim cũng cực kỳ kích thích người xem.
– Các vị quỷ hút máu, ma sói và phù thủy bạn bè, chúng tôi sẽ dâng đủ nô lệ giá rẻ.
…
Theo chính miệng Đại Trưởng Lão trong phim kể ra, Ngô Lỗi mới hiểu rằng bộ phim đang kể về câu chuyện có bối cảnh nhân đạo sụp đổ, yêu ma loạn thế.
Đứng đầu là “Bát đại nhân gian” cấu kết với yêu ma, bắt cóc dân thường, rút máu bán cho ma cà rồng, xẻ thịt bán cho ma sói, nghiền xương bán cho phù thủy.
Còn Zombie là quái vật được thả ra uy hiếp dân chúng nhằm giúp bát đại nguyên lão bắt cóc người dân thuận tiện hơn.
Nếu là người thường, có lẽ không hiểu ẩn dụ của bộ phim nhưng trùng hợp Ngô Lỗi là con nhà cán bộ cấp cao của Trung Quốc.
Phải biết thời này giá một chiếc đầu đĩa bằng mấy tòa nhà, Ngô Lỗi lại có một chiếc đầu đĩa riêng để xem phim, đủ biết giàu có, quyền thế cỡ nào.
Vậy nên Ngô Lỗi biết được những phiên họp tại nhà riêng của ông Đặng, tức giận đập bàn:
– Lẽ nào lại như thế?
– Sao chúng dám bôi nhọ vĩ nhân!
Ở trong Trung Quốc thời kỳ này, tư tưởng sùng bái ông Đặng cực kỳ phổ biến, nhất là trong giới trẻ.
Hầu hết họ đều xem ông Đặng là vĩ nhân, thần tượng, sẵn sàng chết vì ông ấy.
Thấy cảnh thần tượng mình bị chửi như thế, Ngô Lỗi làm sao ngồi im được.
Trùng hợp, cha của Ngô Lỗi là thư ký của ông Đặng nên Ngô Lỗi nghĩ ngay tới chuyện nói cho cha mình biết, bắt hết mấy kẻ dám nói xấu thần tượng.
– Không được, phải báo cho cha.
Nghĩ là làm, Ngô Lỗi lập tức quay số gọi tới.
Sau khi nghe chuyện, cha của Ngô Lỗi không dám lơ là.
Khác với Ngô Lỗi tuổi nhỏ chưa trải sự đời, cha của Ngô Lỗi biết những gì trong bộ phim châm biếm không hề giả dối.
Cũng chính bởi là sự thật nên tuyệt đối không được để lộ ra.
Ông ta vội vàng báo lên thư ký trưởng, rồi thư ký trưởng lại báo lên tầng tầng lớp lớp đến tai ông Đặng.
Và chắc chắn ông ta không thể làm ngơ trước một thứ làm ảnh hưởng đến uy tín, quyền lực của mình như vậy.
Một cơn bão âm ỉ kéo đến trong im lặng.
Ngay ngày hôm sau, ông Đặng đã huy động lực lượng cảnh sát truy bắt băng đĩa lậu ráo riết trên toàn Bắc Kinh với lý do chỉnh đốn trật tự đô thị.
Đây là lý do thường dùng và trước đó lần nào cũng được.
Hàng triệu đĩa CD bị tiêu hủy, hàng trăm ông chủ bị bắt, thậm chí sau đó còn lan sang cả các tỉnh, thành phố khác.
Vốn dĩ chuyện sẽ dừng ở đây nhưng không ai ngờ rằng lần này vô tình ông Đặng đá trúng tấm thép.
Chỉ chờ có thế, Đạt ngay lập tức triệu tập báo chí, truyền thông làm rùm beng lên, tố có ông Đặng đàn áp tự do, dân chủ, tiêu hủy đĩa CD để bóp nghẹt tự do ngôn luận.
– Tiếng nói của các tác phẩm nghệ thuật cũng phải được tôn trọng.
– Nếu ngay cả quyền mở miệng cơ bản nhất cũng không thể thì làm sao mà tin được sự công chính của hệ thống tư pháp?
– Chúng ta hoàn toàn có thể nghi ngờ rằng có vô số người giống như Mã Đằng, trở thành nạn nhân của sự bất công.
-…
Các diễn viên Hồng Kông liên tục lên đàn chỉ trích theo chỉ đạo của Đạt, khiến cho bộ phim về bát đại nhân gian ngày càng nổi tiếng hơn, được đề cử hàng loạt giải thưởng lớn ở châu á.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đây.
Trên thực tế, đĩa CD chỉ là một cái chốt mở mà Đạt ném ra chờ ông Đặng cầm tới.
Đại chiến chính thức bắt đầu là ở tòa án quốc tế, Singapore.
– Xét thấy tình hình nhân quyền và tự do ở Đại Lục chưa được hoàn thiện, tòa án quốc tế Singapore chính thức tiếp nhận và xét xử vụ án liên quan tới doanh nhân Mã Đằng mà không chờ kết luận từ tòa án tối cao Trung Quốc.
– Điều này nhằm đảm bảo công bằng, công chính, độc lập, đa quốc gia, tuân thủ tố tụng công khai, minh bạch, tránh tình trạng chèn ép, bịt miệng…
Đúng vậy, mục đích của Đạt là đẩy nhanh vụ án Mã Đằng ra quốc tế, về “sân nhà” của mình để chơi chết kẻ địch.
Đĩa CD chỉ là “cái cớ” để lôi kéo dư luận quốc tế dẫn tới quyết chiến.