Chương 206: Giải trí Hồng Kông (2)
Bỗng Đạt cảm thấy có người đang ngồi dưới chân mình.
Cậu cúi xuống thì thấy chàng phục vụ trẻ tuổi kia đang lấy khăn lau những vết nước bọt mà Trịnh Du Du để lại trên giày.
– Cậu làm gì vậy?
– Thưa ông! Tôi đang giúp ngài lau vết bẩn do chó sủa để lại.
Anh chàng phục vụ nghiêm túc thốt ra những lời không đàng hoàng chút nào.
– Chó sủa? Ha ha ha!
– Nói hay lắm!
Đạt cảm thấy chàng trai này rất thú vị, buột miệng hỏi:
– Cậu tên là gì?
– Tôi tên là Châu Tinh trì, người tương lai sẽ là vua màn ảnh!
Nghe xong, Đạt liền muốn bật cười giấc mơ trên trụ điện của Châu Tinh Trì.
Mặc dù vua màn ảnh so với địa vị của Đạt chỉ là hạt bụi dưới chân, nhưng người thường cố gắng cả đời cũng khó có thể đạt tới.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên nghị đầy quyết tâm của anh ta, Đạt liền thu hồi nụ cười.
– Cậu thật sự nghiêm túc?
– Đúng vậy, tôi sẽ là vua màn ảnh.
– Cậu định dựa vào cái gì làm vua màn ảnh?
– Đẹp trai? Cậu không có!
– Tiền! Nhìn là biết cũng không!
– Quan hệ? Cậu vừa mới cãi nhau với đàn chị Trịnh Du Du xong, cũng không giống là người biết đưa đẩy.
– Rốt cuộc cậu định làm vua màn ảnh thế nào?
Những câu hỏi liên tiếp khiến Châu Tinh Trì á khẩu không trả lời được.
Người thực sự tiếp xúc với giới giải trí đều biết đây là nơi tập trung tiền bạc và quyền lực lẫn lộn vào nhau tiến hành tranh đấu.
Tài năng? Nghệ thuật? Ước mơ?
Đấy chỉ là đồ chơi của con nít ngây thơ thôi, không có tiền quyền mở đường, dù có xinh đẹp, tài năng đến đâu cũng bị cấm vận tới chết.
Từ xưa tới nay, show diễn bao giờ cũng dành cho người có tiền chơi, làm gì có chuyện xuống ruộng mở nhạc hội cho nông dân hay vào công xưởng diễn hài.
Châu Tinh Trì thời này tuy chỉ là một sinh viên còn chưa tốt nghiệp nhưng đã trải đời từ sớm, phải loay hoay làm thêm việc phụ kiếm tiền và cơ hội đóng phim, hiểu rõ thói đời lạnh lẽo ra sao.
Mặc dù luôn miệng khao khát làm vua màn ảnh nhưng thực tế chả khác Luffy kêu gào vua hải tặc trong tập một, cách xa vạn dặm đường.
Mục tiêu của Đạt cũng không phải chế giễu Châu Tinh Trì nên sau đó liền vỗ vai cậu an ủi:
– Không biết đúng không?
– Đừng lo, tôi có thể giúp cậu trở thành vua màn ảnh.
– Vai diễn, tiền bạc, truyền thông, mọi thứ tôi đều có thể giúp cậu chuẩn bị.
– Chỉ cần cậu đáp ứng một vài điều kiện nho nhỏ thôi.
Âm thanh mê hoặc của Đạt bắt đầu vang lên.
Lần này quay về Hồng Kông, Đạt đang chuẩn bị đánh sâu vào giới giải trí, truyền thông.
Bởi vì địa vị của Đạt ở Mỹ đã ổn định, Trung Quốc cũng đang bố trí loại trừ ông Đặng, Nhật Hàn trong tầm kiểm soát, Việt Nam đã theo quỹ đạo chuẩn bị đổi mới.
Mọi việc quan trọng trong bố cục đã hoàn thành nên Đạt muốn tận dụng thời gian rảnh này để gia tăng quyền lực mềm ở châu á thông qua giới giải trí, đầu tiên là Hồng Kông.
Ở thời này, nhờ quá trình hút máu từ Trung Quốc, Hồng Kông đang hội tụ đủ mọi điền kiện để trở thành trung tâm giải trí châu á.
Vậy nên Đạt mới cất công tiếp cận Châu Tinh Trì, bồi dưỡng anh ta trở thành vua màn ảnh mới để dễ khống chế.
Khổ nỗi, bởi vì Đạt ít nổi tiếng ở Hồng Kông nên ngay lập tức chưa thể thuyết phục được Châu Tinh Trì.
Chỉ thấy anh ta lùi lại sợ sệt, nhỏ giọng hỏi:
– Ông là ai?
Đạt không trả lời Châu Tinh Trì, vì cậu biết giải thích với một con kiến về khủng long là chuyện rất ngớ ngẩn.
Thay vào đó, cậu vẫy tay cho Đặng Chấn Hồng ở phương xa tới:
– Tiểu Hồng!
– Lại đây anh bảo!
Đặng Chấn Hồng Vốn đang vênh váo bên cạnh các em gái xinh tươi mười tám tuổi, nghe Đạt nói một tiếng liền chạy ù tới, khuôn mặt nịnh nọt:
– Đại ca cho gọi em ạ?
Ở thời này, Hồng Kông đang thịnh hành phong cách băng đảng nên gọi là đại ca tương đương với tôn làm chủ tịch của văn hóa Mỹ.
Vậy nên khi Châu Tinh Trì thấy một ông trùm cao cao tại thượng ở trên trời như Đặng Chấn Hồng cúi đầu gọi Đạt là đại ca liền há hốc mồm kinh ngạc.
Ở trong tưởng tượng của Châu Tinh Trì, Đặng Chấn Hồng giống như quái vật máu lạnh, làm sao có thể nịnh nợt, bợ đít người khác như bây giờ được.
Nhưng thực tế trước mắt, không tin không được, anh ta quay sang nhìn về phía Đạt với ánh mắt kính cẩn, sợ hãi xen lẫn với chờ mong.
Châu Tinh Trì không biết Đạt là ai, nhưng anh ta đủ thông minh để biết đại ca của Đặng Chấn Hồng kinh khủng thế nào.
Chỉ riêng Đặng Chấn Hồng đã đủ sức lăng xê anh ta thành minh tinh rồi, không cần phải nói có thêm “đại ca” của Đặng Chấn Hồng ở sau nữa.
– Ừ! Chú mày có đứa con nuôi tên Trịnh Du Du đúng không?
Đạt không thèm để ý đến thái độ của Châu Tinh Trì thay đổi, tùy ý hỏi một câu.
Đặng Chấn Hồng vội vàng gật đầu, sau đó nhỏ giọng nói:
– Đại ca thích sao? Để em đưa lên giường cho đại ca.
Quy luật bất biến, con gì nuôi thì cũng để làm thịt cả, đối với Đặng Chấn Hồng thì việc dâng một đứa con nuôi cho Đạt là chuyện cực kỳ có lợi.
Bản thân Trịnh Du Du cũng khá xinh đẹp, lại còn biết nhiều tư thế, Đặng Chấn Hồng cho rằng Đạt khoái cô ta cũng dễ hiểu.
Đáng tiếc, Đạt lắc đầu, vẻ mặt khinh miệt:
– Hừ, loại đanh đá chua ngoa ấy anh không thèm.
– Thằng nhóc này tên Châu Tinh Trì, là đệ anh mới thu, lúc nãy có xung đột với con nuôi chú.
– Chú xem lại thế nào, sao mà con nuôi của chú chửi xối xả vào mặt đệ anh như thế?
– Nếu không phải xem ở mặt chú thì con bé đã bốc hơi rồi.
Câu nói của Đạt khiến Đặng Chấn Hồng sợ toát mồ hôi hột.
Là trùm băng đảng Hồng Kông, hiển nhiên Đặng Chấn Hồng không có coi mạng người ra gì cả, hoàn toàn tin tưởng Đạt có thể cho Trịnh Du Du bốc hơi ngay.
Hơn nữa, bản thân ông ta cũng phải lo rằng Đạt sẽ vì vậy bất mãn cho mình đi luôn thì lại khổ.
– Đại ca! Em xin lỗi! Là em dạy không nghiêm!
– Đại ca để cho em! Em sẽ cho nó biến mất luôn.
Ở Hồng Kông, việc trùm băng đảng làm vua không ngai là chuyện từ xưa rồi.
Đừng nói là cho một nữ minh tinh mới nổi bốc hơi, cho dù xã hội đen có đè nữ minh tinh ra hiếp giữa đường thì cảnh sát Hồng Kông cũng chỉ dám đứng một bên hỗ trợ.
Vậy nên Đặng Chấn Hồng nói thật, ông ta sẽ tự tay xử lý Trịnh Du Du.
Đạt không quan tâm đến sống chết của Trịnh Du Du, nhưng cậu cần cô ta làm việc khác có giá trị hơn.
– Không cần tới mức đó!
– Chú mày chuẩn bị cho hai đứa một phòng đơn, tối nay trắng đêm tâm sự hiểu rõ khúc mắc đi, hóa thù thành bạn.
– Trai gái cãi nhau ấy mà, cứ cho lên giường là xong hết.
Ngụ ý rất rõ ràng, đó là tặng Trịnh Du Du cho Châu Tinh Trì.
Nghe Đạt nói muốn đem Trịnh Du Du tặng cho Châu Tinh Trì, Đặng Chấn Hồng hơi ngạc nhiên một chút nhưng sau đó cũng gật đầu:
– Dạ! Em nghe đại ca!
Từ đầu đến cuối, không ai hỏi ý kiến của Trịnh Du Du cả, con cờ thì chỉ giá trị từng ấy thôi.
Nói xong, Đặng Chấn Hồng còn cố ý ôm lấy Châu Tinh Trì một cách thân thiết, nhỏ giọng kể về độ ngọt nước của Trịnh Du Du khiến Châu Tinh Trì sợ cứng cả người.
Từ khi nào trùm băng đảng Hồng Kông dễ tính như vậy?
Hiển nhiên Châu Tinh Trì còn chưa có nhận thức rõ ràng về địa vị siêu nhiên của Đạt.
Nhưng rồi sớm muộn anh ta cũng sẽ hiểu mình may mắn thế nào khi gặp siêu trùm tầm cỡ thế giới.
Tiếp sau đó, Châu Tinh Trì ngơ ngơ ngác ngác được Đặng Chấn Hồng sắp xếp vào phòng vip tắm hơi.
Nửa tiếng sau, Trịnh Du Du chỉ với đồ lót bước vào, quỳ xuống phục vụ trước mặt khiến Châu Tinh Trì nuốt nước bọt… à nhầm phun nước bọt mới đúng, cảm giác như đang mơ, phiêu phiêu trên trời.
Chỉ mới ít phút trước, Trịnh Du Du còn là nữ thần xinh đẹp cao cao tại thượng mà anh ta với tới không nổi.
Nhưng hiện tại thì khác, Trịnh Du Du trong trang phục gợi cảm, quỳ gối trước mặt anh ta, cầu xin để được phục vụ như một món đồ chơi.
Đúng vậy, là cầu xin.
Bởi vì nếu không được Châu Tinh Trì chấp nhận thì Trịnh Du Du có thể phải đối mặt với hoàn cảnh ác liệt hơn gấp trăm lần.
Và sự khác biệt như trời với đất ấy chỉ đến từ một câu nói của Đạt.
Quyền lực của tài phiệt, khủng bố như vậy.