Chương 203: Trở lại đất Việt
Trong lúc Đạt và Lâm Huê Hồ nói chuyện với nhau, những thùng hàng Container đầu tiên đã được chạm chân xuống đất Việt.
Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, cánh cửa Container khẽ mở ra, để lộ một kho báu quý giá ở thời đại này, những khối bông nguyên liệu mềm mại như mây, bồng bềnh tựa sương sớm.
Ánh sáng nhẹ nhàng xuyên qua khe hở chiếu vào, giống như những tia hi vọng cuối đường hầm cuối cùng cũng đến ngày nở rộ, đơm hoa kết trái.
Những sợi bông óng ánh như tơ, phản chiếu sắc trắng tinh khôi, thuần khiết, cả không gian bên trong như chìm vào sự yên bình, không tạp chất, chỉ còn lại cảm giác mềm mại và trong lành.
Những khối bông được ép gọn gàng, ngay ngắn, phủ một lớp màng mỏng bảo vệ, toát lên vẻ chuyên nghiệp và sạch sẽ chứ không phải loại hàng thứ cấp bán tháo.
Đây không chỉ là nguyên liệu mà còn tượng trưng cho công việc và nguồn sống của hàng trăm, hàng ngàn công nhân và sự yên ấm trong giá rét của hàng triệu hộ gia đình.
– Bông, thật sự là bông!
– Ha ha ha, cuối cùng cũng chờ được dây phút này.
– Bớt ngáo đi! Mau vận chuyển.
Từng thùng hàng được công nhân vác lên vai, nhanh chóng vận chuyển lên những xe vận tải đã đứng chờ sẵn, đủ chuyến là rồ ga phóng tới nhà xưởng ngay.
Tuy nhiên, vì số lượng rất nhiều trong khi cảng bị bỏ không đã lâu, ít máy móc nên tốc độ vận chuyển rất chậm.
Vừa hay, những ngư dân gần đó tới kịp lúc, tự nguyện hỗ trợ vận chuyển hàng hóa không cần tiền công, thậm chí tranh cướp làm.
Ai nấy tươi cười hớn hở, hàm răng trắng sáng ẩn hiện bên dưới lớp mồ hôi nhễ nhại phả hơi nóng.
Mệt nhưng vui, ấy là cảm nhận chung của tất cả mọi người.
Đã lâu lắm rồi, bờ biển mới trở lại náo nhiệt, rộn ràng tới vậy.
Đạt đi xuyên qua những hàng người nối đuôi nhau nhịp nhàng đầy hứng khởi, sâu trong thâm tâm có một dòng máu nóng tự hào sôi trào vì bản thân đã làm được việc tốt giúp đời, giúp người, xây dựng cho quê hương, tổ quốc.
“Đây có lẽ là dòng máu Lạc Hồng sao?”
Cậu thì thào lẩm bẩm, trên miệng bất giác hiện lên một nụ cười mà bản thân không hề nhận ra.
Dù cho mang về hàng tỷ đô la lợi nhuận bỏ túi cũng không khiến Đạt vui vẻ như lúc này.
– Cảm ơn cậu! Số bông cậu mang tới là thứ chúng tôi rất cần.
– Chúng tôi sẽ tăng ca sản xuất, giúp đảm bảo áo ấm cho hàng triệu người được đón một cái tết trọn vẹn.
Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh nắm chặt lấy tay Đạt với khuôn mặt xúc động.
Là một lãnh đạo vì nước vì dân, kể từ khi đợt không khí lạnh bất thường tràn về, ông ấy đã phải mất ăn, mất ngủ trăn trở, rụng hết cả tóc để nghĩ cách xử lý.
Làm sao ông ấy có thể ngủ ngon khi mỗi tối vẫn có đồng bào chịu rét được?
Đạt cũng hiểu đối diện với mình là một người đáng kính, khác hoàn toàn với chính khách dối trá kiểu Mỹ.
Cậu nắm chặt lấy tay ông ấy, hứa với giọng chắc nịch:
– Sẽ không chỉ có một chuyến tàu này.
– Mục tiêu của tôi là không bỏ lại bất kỳ ai, mỗi người Việt đều phải có áo ấm để mặc, đặc biệt là chiến sĩ nơi biên giới, mỗi người ít nhất ba bộ.
– Hãy xem như đây là món quà mà một đứa con xa xứ dành tặng cho quê hương của mình.
Với năng lực của Đạt, chỉ cần muốn thì sẽ có hàng hóa, nguyên liệu liên tục cập cảng, bất chấp các lệnh cấm vận ngặt nghèo.
Nghe tới đây, ông bí thư càng thêm vui mừng:
– Tôi thay mặt các chiến sĩ nơi biên giới cảm ơn cậu.
– Hay là thế này, vào thành phố, tôi sẽ mời cậu một bữa tươm tất.
Ở thời này, mọi hoạt động kinh doanh tư nhân đều bị hạn chế, bao gồm cả ăn uống, dịch vụ.
Hầu như sẽ chẳng kiếm được nhà hàng, khách sạn nào cho ra hồn, chỉ có khu vực mậu dịch trong thành phố, cung cấp các bữa ăn theo quy cách ngoại giao thì mới khá hơn được đôi chút.
Cái khó, cái khổ thời này kinh khủng tới mức ấy, không phải như thời hiện đại bước ra đầu ngõ là chục quán hàng ăn chủng loại phong phú chờ sẵn nên rất ít người hiểu được.
Về phía Đạt, mặc dù biết bí thư thành ủy sẽ đãi mình bằng một bữa tiệc lớn theo quy cách ngoại giao nhưng cậu vẫn lắc đầu:
– Cảm ơn, nhưng lần này thì không được.
Từ phía sau lưng, một cựu quân nhân tên Thảo trầm giọng nói:
– Bởi vì lệnh cấm vận, đáng lẽ ông chủ không được phép có mặt trên đất Việt Nam.
– Trên giấy tờ, lúc này ông chủ đang tổ chức tiệc tùng trên du thuyền ở Hồng Kông nên không thể lộ mặt ở nơi đông người, có quan chức ngoại giao được.
– Mong ông thông cảm!
Lệnh cấm vận từ Mỹ kinh khủng đến thế nào?
Lấy ví dụ bạn là một công dân, quan chức của Mỹ, Pháp, Anh… nghi ngờ về các tuyên truyền giả dối và muốn tới Việt Nam để chứng minh rằng Pol Pot mới là kẻ phản diện thì bạn sẽ bị quân đội Mỹ dí súng vào đầu bắt về chỗ vì lệnh cấm vận.
Nếu dám cố gắng tới Việt Nam thì có thể ăn ngay kẹo đồng dân chủ.
Vậy nên việc đặt chân lên đất Việt Nam đã là cực kỳ nguy hiểm với Đạt rồi, càng không cần phải nói tới chuyện lộ mặt giữa bàn dân thiên hạ.
Người cựu quân nhân tên Thảo kia là đào binh trốn khỏi hàng ngũ Đại Nam Cộng Hòa nhiều năm trước do căm ghét tội ác của tay sai Mỹ – ngụy, bị truy nã phải trốn ra nước ngoài.
Sau khi đất nước thống nhất, anh Thảo muốn tìm cơ hội trở về đất nước nên tìm tới Đạt, xin một slot.
Bí thư thành ủy nghe xong đầu đuôi câu chuyện đành phải thở dài tiếc nuối:
– Vậy thì tiếc quá, cậu đã giúp đỡ tổ quốc rất nhiều rồi, nhưng chúng tôi đến cả một buổi tiếp đãi đàng hoàng cũng không có.
Đạt mỉm cười:
– Không sao, người Việt đã kháng chiến hàng chục năm để thống nhất, cháu có cố gắng một chút cũng là điều nên làm.
– Vậy thì tốt, đúng rồi, ba cháu cũng được đón tới, hay ta vào chỗ nào đó nghỉ tạm, vừa nói chuyện, vừa uống miếng nước.
– Dạ vâng, cháu nghe lời bác.
Nhóm người nhanh chóng tới một chòi lá đơn sơ nằm ở ven biển, nơi ông Học đã chờ sẵn.
Trên đường đạp xe tới bến cảng, có cán bộ nhận ra ông Học nên lái xe chở tới tận nơi, âu cũng là cái may mắn để hai ba con gặp nhau lần đầu tiên kể từ khi Việt Nam đối mặt với lệnh cấm vận.
Lúc đầu, Đạt cứ nghĩ sẽ có một câu chuyện xúc động đầy cảm xúc hay cái ôm ấm áp.
Nhưng đến khi thực sự đối mặt, ông trùm của 2 kiếp mới nhận ra bản thân không có kinh nghiệm đối xử thật lòng với người thân của mình.
Cậu có thể khua môi múa mép giữa bầy sói hay bầy cừu nhưng đứng trước ông Học gầy gộc, da sạm đi vì nắng gió lại cứ đơ ra chẳng biết nói gì.
– Ba chịu khổ rồi!
Nín một lúc lâu, cuối cùng lại chỉ thốt ra một câu nói ngắn gọn nhưng bao hàm nhiều nỗi lo lắng của một người con.
Nhưng ông Học không đồng ý:
– Khổ cái gì mà khổ.
– Tuy ăn ít đi một chút, đời sống giản dị một chút nhưng ba được tự do hít thở bầu trời, tự do nói tiếng Việt, đi đường không sợ bị băng đảng bắt bớ, nghỉ chân chẳng ngại vua không ngai thu thuế.
– Nói tóm lại, đời sống tinh thần của ba tốt hơn trước gấp nhiều lần.
Đạt chăm chú nhìn vào đôi mắt sáng rực của ông Học, quan sát kỹ càng liệu ông ấy có phải chỉ đang nói dối cho mình vui không.
Đôi mắt sáng ngời, mái tóc chắc khỏe, làn da hơi tối màu nhưng khỏe mạnh, rắn rỏi.
Đặc biệt là nụ cười không hề giả trân chút nào.
Đạt hiểu rằng, quả thực đơn thuần xét về đời sống tinh thần, con người thời bao cấp ấm áp với nhau hơn nhiều, không có lọc lừa bán hàng giả, tẩy rửa thịt trâu thành bò kô bê, nấu bánh chưng bằng pin, phun thuốc vô tội vạ.
Dưới chính sách cao áp, những thành phần tội phạm, bất hảo đều bị tóm gọn, thương nhân nơm nớp lo sợ, chẳng ai dám làm ăn gian dối dù chỉ một xíu nhỏ chứ đừng nói tới lừa đảo tiền ảo, mưu ma chước quỷ như thời hiện đại.
Cái gì cũng có hai mặt của nó, muốn phân tích công tâm phải hiểu cả điểm tốt và không tốt chứ không nên định kiến trước vấn đề.