-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 202: Khởi động lại nền kinh tế
Chương 202: Khởi động lại nền kinh tế
Cảng biển Vũng Tàu, một nơi vốn đã trở nên hoang tàn, vắng vẻ từ lâu bởi những lệnh cấm vận điên rồ nhất trong lịch sử loài người của Trung Quốc và phương tây.
Cảnh ồn ào, náo nhiệt đã rời xa nơi đây được nhiều năm rồi, chỉ còn lại trơ trọi những xóm nhỏ ngư dân bám biển trôi dạt qua ngày.
Mọi người vốn nghĩ rằng, cảnh tượng như vậy sẽ cứ kéo dài mãi cho đến một ngày, tiếng còi tàu quen thuộc mà xa lạ vang vọng trên bầu trời.
– Mình bị ảo giác hay sao mà lại nghe thấy tiếng còi tàu nhỉ?
Một người ngư dân hơi ngẩng đầu muốn ngó ra ngoài biển nhưng rồi lại cúi xuống.
Họ đều đã từng nhiều lần nghĩ tới bến cảng trở lại nhộn nhịp, đông đúc và giàu có như xưa, đôi lúc xuất hiện ảo giác về tiếng còi tàu ngoài biển khơi văng vẳng bên tai.
Đáng tiếc đều giống như trăng cao trên trời, thấy mà không chạm tới được.
– E E E E e e e!
Đột nhiên, một tiếng còi tàu vang lên lần nữa, lớn hơn và rõ ràng khiến ngư dân vốn đã nằm yên buông xuôi thêm phần xao động.
– Không thể nào!
– Tại sao lại có xen lẫn với cả tiếng sóng biển rẽ nước quen thuộc đến vậy?
Mang theo nỗi niềm chờ mong xen lẫn với hoài nghi, ngư dân thấp thỏm nhổm người dậy và nhìn thấy một siêu tàu Container đang lù lù tiến đến cầu cảng Cái Mép
Những thùng Container khối hộp chữ nhật được chất chồng chồng, lớp lớp, chỉnh tề vuông vức, nhìn từ xa giống như một khối núi khổng lồ mà hùng vĩ.
Người ngư dân đó xoa xoa mắt, dụi lại thật kỹ xem thử bản thân có nhìn lầm hay không.
Ngay cả thời điểm phồn hoa nhất, anh ta cũng chưa từng nhìn thấy siêu tàu nào vĩ đại tới vậy.
Đến khi chắc chắn rằng đó thật sự là một siêu tàu thì mới vội vàng lao ra bãi biển với nụ cười vui sướng đầy thoải mái.
Trên đường đi, anh ta thấy nhiều ngư dân cũng giống mình, chạy ra phía cầu cảng để đón con tàu được chờ đợi từ quá lâu rồi.
Nhưng nếu nói vui mừng nhất thì phải kể đến công nhân xưởng dệt may.
– Anh Minh, có bông rồi, bông cuối cùng cũng tới rồi, anh em công nhân có việc làm rồi.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi, quần tây túm lấy giám đốc xưởng dệt may ở bên cạnh, nhảy cẫng lên, vừa khóc vừa cười giống như trẻ em ba tuổi.
Hành động ấy cực kỳ thất lễ và cục xúc nhưng xung quanh không ai trách móc, bao gồm cả người giám đốc tên Minh.
Bởi vì tất cả đều hiểu cảm xúc của một công nhân đã thất nghiệp trong tuyệt vọng hơn 3 năm.
Ba năm trước, xưởng dệt may vì thiếu bông đã buộc phải đóng cửa, hàng ngàn công nhân rơi vào cảnh thất nghiệp, phải sống dựa vào trợ cấp của nhà nước.
Chỉ có đi qua tăm tối thì mới biết cái quý giá của ánh sáng hi vọng.
Còn ông Minh giám đốc, nguyên là quản lý xưởng xệt Đại Nam của người Hoa, sau giải phóng được giao nhiệm vụ đại diện cho công nhân xưởng dệt làm giám đốc.
Là người gắn bó lâu năm với ngành dệt, ông Minh đau đớn hơn ai hết khi nhìn thấy xưởng dệt đóng cửa, máy móc rỉ sét, dòng người ly tán.
Tuy nhiên, dù sao cũng trải đời nhiều, ông Minh bình tĩnh hơn, chỉ đạo cho những người khác đang đứng ở cầu cảng:
– Mọi người hãy tập trung làm việc.
– Hiện giờ cảng vẫn chưa chính thức hoạt động trở lại, chỉ có chúng ta âm thầm bốc dỡ hàng hóa, phải làm nhanh chóng, đừng để tàu chiến Mỹ phát hiện.
– Chỉ cần chuyển hàng thành công, năm nay chúng ta sẽ không cần phải lo về công việc cho anh em nữa.
Nghe lời ông Minh nói, mọi người nghiêm mặt lại, đồng thanh hô vang:
– Giám đốc yên tâm, mọi người đều hiểu cơ hội này quý giá thế nào.
– Không thể để thằng Mỹ phá hỏng được.
Các lệnh cấm vận của Mỹ không phải chỉ để nói bằng mồm mà sẽ được thực hiện bằng nhiều biện pháp, bao gồm cả vũ lực.
Nếu hải quân Mỹ nhìn thấy có con tàu nào lảng vảng ở bến cảng Việt Nam mà chưa đút lót, hối lộ sẽ nhảy vào bắt bớ ngay.
Nhẹ thì áp chế, kéo về căn cứ, tịch thu hàng hóa bán lấy tiền tiêu.
Nặng thì dùng “dân chủ” cho xuống đáy biển làm mồi cho cá luôn.
Nên những vụ nhập lậu thế này luôn trong tình trạng nguy hiểm, căng thẳng, làm lén lút không công khai.
Ông Minh không biết rằng trên thực tế Đạt đã dùng quyền lực tài phiệt bao thầu trọn gói tuyến hàng này rồi, mọi lo lắng đều chỉ là over thinking.
Nhìn thấy cảnh đám người dỡ hàng nơm nớp lo sợ, lúc nào nhìn chăm chăm về biển, cùng không khí đấu tranh, Đạt chỉ có thể phì cười trong lòng.
– Lâu rồi mới về quê hương, mọi người vẫn… đáng yêu như vậy.
Không sai, Đạt đã lên tàu trở về Việt Nam trong chuyến hàng lậu quy mô lớn đầu tiên này.
Đối với cậu, chuyến hàng này cực kỳ quan trọng vì sẽ là cơ sở khởi động lại nền kinh tế của các tỉnh miền nam đang kiệt quệ do cấm vận.
Ở bên cạnh anh, Lâm Huê Hồ đang khom người cúc cung, dùng một nụ cười nịnh nọt, bợ đỡ tiếp lời:
– Chủ tịch thông cảm, người thường ngu muội không thể hiểu được sự vĩ đại của chủ tịch nên mới có những hành động ngớ ngẩn như thế.
– Nếu họ biết rằng tướng Mỹ gặp chủ tịch cũng phải cúi đầu nhường đường thì đã khác.
Mặc dù là lời nịnh nọt, nhưng đây không phải nói dối.
Sau khi làm tay sai cho Serana và Đạt, Lâm Huê Hồ càng cảm nhận sâu sắc về sức mạnh khổng lồ của tập đoàn Đ&T trên phạm vi toàn cầu.
Chính khách châu âu, tướng quân Mỹ, thủ tướng Nhật, tổng thống Hàn, lãnh đạo Trung Quốc… vô số nhân vật máu mặt chỉ có thể phủ phục, quỳ gối trước mũi giày của tài phiệt.
Nếu nói Đạt là chúa tể Trái Đất thì hơi quá, nhưng nếu nói cậu giữ một phần quyền lực chúa tể của thế giới này hoàn toàn xứng đáng.
Còn Đạt, cậu chỉ khẽ lắc đầu với dáng vẻ thong dong, điểm tĩnh, không trả lời.
Ở kiếp trước, quyền thế của cậu thậm chí còn khủng khiếp hơn, nhưng vẫn chẳng thể xóa nhòa nỗi cô độc nơi đất khách quê người, không tổ quốc, không quê hương.
Vậy nên cậu sẽ không phạm lại sai lầm đó nữa, phù phiếm xa hoa chỉ là mây gió thoảng qua, chẳng đáng nhắc tới.
– Những chuyện đó không quan trọng.
– Chuyện tôi yêu cầu, ông làm đến đâu rồi?
Nghe nói câu hỏi của Đạt, Lâm Huê Hồ lập tức căng thẳng.
Với tầm của Đạt bây giờ, rất ít khi quan tâm đến chuyện buôn lậu cò con mà ông ta làm.
Ngay cả chuyến siêu tàu Container nắm giữ mạch sống của ngành dệt may Việt Nam này ở trong mắt Đạt cũng chỉ là cơm thừa, canh cặn.
Vậy nên việc cậu hỏi tới chứng tỏ rất quan tâm tới nhiệm vụ ấy.
– Xin hỏi, có phải là việc bồi dưỡng doanh người Việt Nam không ạ?
– Tôi có giao cho ông chuyện khác sao?
Lại một câu hỏi gắt gỏng khiến Lâm Huê Hồ đổ mồ hôi.
Ngay từ khi bắt đầu chiến dịch buôn lậu cứu quốc này, Đạt đã đặt ra mục tiêu là phải có người Việt thông minh cùng ra biển buôn lậu với người hoa.
Mục đích là để những người Việt này dần làm quen với môi trường buôn bán, trở thành doanh nhân, nhà đầu tư dự trữ của Việt Nam, không để tái diễn tình trạng vua không ngai Hoa Kiều lũng đoạn kinh tế mà tổng bí thư Lê Duẩn đã cất công trừ bỏ.
Về bản chất, người Việt cũng không thua gì người Hoa trong làm ăn, cả hai đều thuộc châu á tứ đại đồng văn.
Tuy nhiên, năm xưa khi lên ngôi, vua Gia Long Nguyễn Ánh đã trao độc quyền thương mại vĩnh cửu cho Hoa Kiều để trả nợ, dẫn tới xã hội phân cực kỳ nghiêm trọng.
Người hoa độc quyền thương mại dần chuyển sang chủ yếu làm thương nhân, có nhiều kinh nghiệm và truyền thống buôn bán hàng trăm năm, trong khi người Việt bị vua Gia Long cấm đoán đủ điều theo chính sách trọng nông ức thương.
Các tệ nạn như vua không ngai, độc quyền hoa kiều chủ yếu là vì hệ quả từ các chính sách sai lầm ấy, Đạt tin rằng chỉ cần trao cơ hội công bằng thì người Việt sẽ có doanh nhân đứng ra giữ lấy chỗ đứng.
– Thưa chủ tịch, ngài yên tâm, mỗi một thương nhân người Hoa đều thực lòng dẫn theo một người Việt để cùng buôn bán.
Đạt khẽ gật đầu nhưng không lên tiếng chấp nhận hay không mà dùng một câu lập lờ:
– Vậy sao? Mong là đúng như vậy.
Lâm Huê Hồ càng thêm cúi thấp đầu.
Bởi vì quả thực ông ta không hoàn toàn tuân lệnh của Đạt, cố ý chọn những người việt ngốc nghếch, khờ khạo rồi đem ra biển.
Bây giờ nghe hỏi tới thì sợ rut bần bật, biết đâu giây sau bị vệ sĩ của Đạt ném xuống biển cho cá ăn.
Nhưng ông ta nghĩ hơi thừa rồi, Đạt sẽ không vội vàng làm như thế, cậu biết rằng tạm thời phải cần những tay sai này để tiến hành buôn lậu, khởi động lại nền kinh tế.