Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-mo-phong-tu-trong-bung-me-ra-doi-thien-ha-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Mô Phỏng Từ Trong Bụng Mẹ, Ra Đời Thiên Hạ Vô Địch

Tháng 1 4, 2026
Chương 411: Tăng lên, luân hồi chi hà Chương 410: Trở về, bảo khố
say-mong-giang-son.jpg

Say Mộng Giang Sơn

Tháng 2 23, 2025
Chương 1221. Chương 1221 Chương 1220. Địa cửu thiên trường
phap-tuong-tien-do.jpg

Pháp Tượng Tiên Đồ

Tháng 4 29, 2025
Chương 1417. Vận mệnh cùng thế giới trường hà Chương 1416. Hôm qua tận, trân châu bụi, quả quen phiêu hương
kinh-doanh-nha-tro-tu-nhan-bat-dau-tiep-dai-vo-tong

Kinh Doanh Nhà Trọ Tư Nhân, Bắt Đầu Tiếp Đãi Võ Tòng

Tháng 10 11, 2025
Chương 864: Lần nữa thôi diễn cao duy thế giới! 【 hết trọn bộ 】 (2) Chương 864: Lần nữa thôi diễn cao duy thế giới! 【 hết trọn bộ 】 (1)
diep-co-thanh-kiem-go-vo-de-thanh-ta-vua-buoc-vao-thien-tuong.jpg

Diệp Cô Thành Kiếm Gõ Võ Đế Thành, Ta Vừa Bước Vào Thiên Tượng

Tháng 1 20, 2025
Chương 155. Cuối cùng thành thân thuộc Chương 154. Một chứng vĩnh chứng, đạo quả duy nhất
trong-sinh-yeu-duong-phai-sau-khi-lam-tieu-de.jpg

Trọng Sinh: Yêu Đương Phải Sau Khi Làm Tiểu Đệ

Tháng 1 10, 2026
Chương 305: Dẫn ngươi lướt sóng Chương 304: Chia rẽ!
bi-duoi-ra-vuong-phu-ve-sau-ta-tro-thanh-manh-nhat-cam-y-ve.jpg

Bị Đuổi Ra Vương Phủ Về Sau, Ta Trở Thành Mạnh Nhất Cẩm Y Vệ

Tháng 1 14, 2026
Chương 826: Thái Cổ di tích Chương 825: Lập kế hoạch rời đi
de-nguoi-lam-idol-nguoi-cung-anti-fan-lan-nhau-phun

Để Ngươi Làm Idol, Ngươi Cùng Anti-Fan Lẫn Nhau Phun?

Tháng mười một 8, 2025
Chương 616: Ôm đồm tinh trích nguyệt nhất định kỳ (chương cuối) Chương 615: 10 điểm!
  1. Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
  2. Chương 201: Xã hội cần phải có “kẻ ác”
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 201: Xã hội cần phải có “kẻ ác”

Nghe lời uy hiếp của cửa hàng trưởng, những người xếp hàng vốn đang ủng hộ cô Thu kia vội vàng im miệng, dồn lên phía trước, đẩy cô Thu ra ngoài vì sợ cô ta làm ảnh hưởng đến công chuyện của mình,

Con người vốn là như vậy, cha chung không ai khóc chứ việc riêng thì ai cũng hăng hái, tích cực.

Tới lúc này, cửa hàng trưởng mới quay sang răn dạy nhân viên:

– Làm việc theo luật mà làm, cứ ngơ ngơ ngáo ngáo thì nghỉ đi, tránh làm ảnh hưởng tới người khác.

Nhân viên nữ vội vàng cúi đầu xin lỗi, đôi mắt đổ lên như sắp khóc nhưng vẫn gắng gượng làm tiếp, không dây dưa thêm với các yêu cầu bất hợp lý nữa dù đối phương khóc lóc thảm thiết cỡ nào.

Từ đây, hàng dài người xếp hàng dần dần rút ngắn bớt, cửa hàng mậu dịch quốc doanh hoạt động mình thường.

Mọi thứ đều tốt đẹp.

Chỉ có điều, mọi người xung quanh âm thầm chỉ trích, chửi bới cửa hàng trưởng là ác quỷ, độc phụ…

Cửa hàng trưởng biết nhưng không nói hay giải thích gì cả.

Xã hội chính là như vậy, đôi lúc cần phải có người đứng ra làm kẻ ác để trị thành phần ma mãnh, trục lợi.

Thực ra ban đầu cũng chẳng ai muốn hung hăng, hống hách làm gì, nhưng vì thời thế ép buộc, nếu cô không hung dữ thì đám đông sẽ nhào lên làm loạn, được nước tấp tới, thậm chí phá hủy trật tự, dẫm đạp lên nhau.

Đặc biệt là kẻ gian theo chủ nghĩa cá nhân lợi ích sẽ lợi dụng lòng tốt để trục lợi.

Ví dụ như cô Thu kia trên thực tế không có mất cái áo ấm nào cả, chuyên môn lừa gạt nhân viên trẻ tuổi, mua áo ấm từ cửa hàng mậu dịch rồi bán lại kiếm lời ở chợ trời làm giàu.

Còn than nghèo kể khổ là để lợi dụng dư luận đám đông gây sức ép, nếu không có cửa hàng trưởng đúng ra làm kẻ ác cô ta sẽ tiếp tục tái diễn, ép các nhân viên mậu dịch nhẹ dạ, mềm lòng phải làm trái quy định bán cho mình.

Cuối cùng, chỉ có nhân viên mậu dịch bị kỷ luật, còn kẻ khôn lỏi hả hê kiếm lời.

Trước kia từng có hàng chục cửa hàng mậu dịch quốc doanh bị kỷ luật vì lý do này, để lại bài học nhớ đời về nông dân và con rắn độc.

Cái gì cũng có lý do của nó, chẳng ai rỗi hơi muốn làm kẻ ác cả.

Ông Học tuy không hiểu những điều lắt léo bên trong, nhưng bởi vì đọc sách nhiều, hiểu đạo lý không biết không nói nên yên lặng tuân thủ quy định xếp hàng.

Từng người, từng người dần dần tiến lên, mắt thấy ông Học chuẩn bị tới lượt thì đột nhiên có một bà lão khác nắm lấy tay ông ấy.

– Thưa ông, tôi bị đau chân, thực sự chịu không nổi nữa rồi, sắp xỉu.

Bà ấy khom người xuống, khẩn khoản cầu xin.

Ông Học liếc nhìn, quả thật là người già, tay chân không tiện, trán đổ mồ hôi như thể sắp xỉu.

“Trông bà ấy cũng bảy, tám mươi tuổi rồi, lớn tuổi thế này mà phải một mình ra xếp hàng, kể cũng khổ.”

“Có lùi lại một chút cũng không sao, thôi, nhường vậy.”

Là người có truyền thống gia giáo, kính già yêu trẻ nên ông Học động lòng trắc ẩn, lùi lại một chút:

– Mời bà!

Vốn dĩ đây chỉ là hành động cá biệt dành cho bà lão lớn tuổi, sẽ không ảnh hưởng nhiều đến bản thân ông Học.

Nhưng ông Học vẫn còn quá non kinh nghiệm, không biết dòng đời hiểm ác, sức chiến đấu của mấy bà ngoài chợ kinh khủng thế nào.

Chỉ chờ có thế, ngay lập tức, bốn năm người ở đâu không biết vội vàng tiến tới chen hàng vào chỗ ông Học, đẩy ông ấy lùi xuống thật xa.

Đổi lại chỉ là vài câu bâng quơ:

– Ôi, tôi cũng mỏi chân quá, xin một chút.

– Đây là bạn tôi, xin phép một chút.

– Tôi nữa, anh là đàn ông chắc không ngại đâu nhỉ?

– Đúng rồi, đàn ông đàn ang, chấp gì phụ nữ.

-…

Nụ cười trên mặt ông Học trở nên gượng gạo, sống nhăn trước tình cảnh bất ngờ này.

Rõ ràng ông ấy chỉ muốn giúp bà lão một chút, nhưng những người kia tận dụng cơ hội chen vào, lại còn bắt cóc đạo đức ép ông nữa.

Cay ở chỗ, dù biết như vậy thì ông Học cũng không thể nói gì được, người hiền lành như ông ấy rất khó đôi co với phụ nữ vì những việc nhỏ như thế này.

Nhưng nếu cứ để thế, ông Học sẽ bị đẩy mãi, có khi không mua được miếng thịt nào cả vì lượng thịt mỡ có hạn.

Ở thời kỳ bao cấp, thứ tự xếp hàng mua đồ rất quan trọng vì số lượng hàng hóa có giới hạn, đến muộn có khi phải tay trắng trở về.

Thậm chí có người phải đến xếp hàng từ 3,4 giờ sáng để mua được đồ mình cần là đằng khác.

Ngay lúc ông Học khó xử không biết làm sao thì một giọng nói lạnh lùng vang lên:

– Mấy bà làm cái trò gì đấy?

– Tránh hết ra ai cho chen hàng?

– Muốn làm loạn đấy à?

Cửa hàng trưởng gõ chân đều nhịp xuống đường cộp cộp, tới chỗ ông Học kéo ông ấy lên:

– Chú đi lên phía trước đi, theo đúng thứ tự, đừng có tùy tiện nhường chỗ lung tung.

Nhưng đám người chen hàng tất nhiên không chịu:

– Này, tôi chen hồi nào? Là ông ấy tự nguyện nhường!

– Đúng đúng, ông ta còn chưa nói gì, sao cô còn kiếm chuyện thế.

Ông Học thế mới hiểu đám người này có thể vô lý, làm càn tới mức nào, đang định lên tiếng bảo vệ cửa hàng trưởng thì cô ấy đã hét lên:

– Dừng lại!

– Cửa hàng này tôi quản lý, tôi không cho chen lấn lung tung lộn xộn.

– Không thích thì đi về, chẳng ai mướn ở lại đâu.

Nói xong, cô ấy kéo ông Học lên đúng vị trí đầu hàng rồi nói nhân viên nữ:

– Cắt cho chú ấy miếng thịt mỡ.

Nhân viên lấy miếng thịt ra, cả một tảng thịt lớn chỉ còn miếng mỡ cuối cùng.

– May cho chú đấy, chậm chút nữa thì hết mất, về kiểu gì cũng bị vợ la.

Ở thời này, việc mọi người tranh nhau mua thịt mỡ là chuyện thường nhật ai cũng biết, cầm thịt nạc về kiểu gì cũng bị chê.

Mọi người nghe vậy liền cười khúc khích khiến ông Học càng thêm xấu hổ, nhỏ giọng cảm ơn cửa hàng trưởng:

– Cảm ơn cô đã giúp!

– Nếu không có cô, chắc là tôi còn phải đứng dài dài.

Cửa hàng trưởng đưa thịt vào tay ông Học, nói thẳng:

– Chúng tôi mới phải cảm ơn ông.

– Con trai của ông ở nước ngoài gửi về hàng tấn đồ viện trợ, y tế, thuốc men, lương thực…

– Chúng tôi cũng không phải những kẻ vô ơn, biết rõ ai giúp mình.

– Người tốt như ông không đối khó được với dạng vô lại như vậy đâu, để chúng tôi lo.

Nghe tới đây, ông Học mới hiểu lý do vì sao cô ấy đứng ra giúp mình.

– Người ta thì con cái dựa cha mẹ.

– Mình thì chỉ toàn dựa vào phúc của con cháu.

Thổn thức cảm khái xong, ông Học mang theo khối thịt mỡ ngon trở về trong ánh mắt hâm mộ của người khác.

Cuộc sống thời bao cấp nhiều lúc chỉ giản đơn như vậy, một miếng thịt mỡ ngon cũng đủ trở thành chiến tích đáng tự hào.

– Ừm! Miếng thịt này ngon đấy, xem ra ông cũng giỏi lựa.

Nghe lời bà Hằng khen, ông Học chỉ thấy xấu hổ, từ đầu đến cuối là người ta chọn giúp.

Chưa kịp nói gì, bà Hằng đã chuyển qua chuyện khác:

– Đúng rồi, ông Hồ có gửi lời nhắn cho anh là ra bến cảng, có món quà đặc biệt.

Ông Hồ chính là Lâm Huê Hồ, người được Đạt và Serana cứu ra ngoài, cải tà quy chính, làm việc trực tiếp dưới quyền Serana, hỗ trợ tàu hàng viện trợ từ Thụy Điển cập bến Sài Gòn.

– Lâm Huê Hồ sao?

– Lẽ nào là tàu chở bông tới?

Ông Học sáng mắt lên, khi thấy bà con thiếu quần áo ấm, ông ấy đã tìm Lâm Huê Hồ và mong mỏi nhận được các tàu hàng chở bông.

Thực ra nhà xưởng ở Việt Nam dư sức gia công, chế tạo quần áo, chỉ là do nguồn bông bị thiếu bởi lệnh cấm vận từ ông Đặng mới gặp khó khăn, công nhân thất nghiệp, nhà máy đóng cửa, người dân chịu rét.

Chỉ cần Lâm Huê Hồ có thể buôn lậu bông tới thì người dân có được áo ấm để mặc, công nhân có việc, nhà xưởng mở cửa trở lại, tất cả cùng vui.

– Để anh đi xem!

Ông Học vội vàng hớn hở chạy ra ngoài lấy chiếc xe đạp, thậm chí đến cái lạnh, cái rét cũng quên mất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

muon-lam-than-y-bi-cao-qua-quyet-doi-nghe-lam-thu-y.jpg
Muốn Làm Thần Y Bị Cáo, Quả Quyết Đổi Nghề Làm Thú Y
Tháng 5 7, 2025
tro-lai-nam-1980-di-huong-phuc
Trở Lại Năm 1980 Đi Hưởng Phúc
Tháng mười một 9, 2025
thau-thi-ta-y-hon-hoa-do.jpg
Thấu Thị Tà Y Hỗn Hoa Đô
Tháng 1 27, 2025
kieu-than-1
Kiêu Thần
Tháng 12 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved