-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 199: Khủng hoảng con tin Iran
Chương 199: Khủng hoảng con tin Iran
Đầu tháng 11, một sự kiện bất ngờ đối với Đạt đã xảy đến.
– Cái gì, sinh viên Iran ập vào chiếm đóng đại sứ quán Hoa Kỳ?
– What? Chuyện cười buổi sáng à?
Đạt bật dậy nghi nghe đến một tin tức khó tin như vậy xuất hiện.
Phải biết rằng đại sứ quán Hoa Kỳ không phải chỉ có ông già với trẻ em, bên trong có lực lượng đặc nhiệm bảo vệ đại sứ quán với vũ trang tận răng, sinh viên tay trói gà không chặt muốn chiếm đóng bằng vũ lực chỉ có trong phim viễn tưởng.
– Chủ tịch! Nghe có vẻ khó tin nhưng đây là sự thật.
– Bên phía Iran đã xác nhận, người dân Mỹ biểu tình tại Washington để phản đối.
– Trong số người bị bắt giam bởi sinh viên, bao gồm hàng chục lính đặc chủng, doanh nhân người Mỹ, phóng viên, nhân viên ngoại giao, tổ chức quốc tế…
Đầu dây bên kia, Janna thuật lại chi tiết, thậm chí có cả danh sách con tin.
Đạt lấy tay vỗ trán khi nghe đến những cái tên quen thuộc trong bộ máy CIA và đặc nhiệm Hoa Kỳ.
Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết trong chuyện này có kỳ quặc.
– Iran là một nơi rất nhạy cảm, bởi vì chính Jimmy Carter là người đứng ra bật đèn xanh cho cách mạng hồi giáo và phê chuẩn Shah vào Hoa Kỳ.
– Bây giờ xảy ra cơ sự thế này ngay trong nhiệm kỳ của tổng thống, ắt hẳn ảnh hưởng nhiều đến uy tín của ông ấy.
– Có khi nào là một âm mưu gián tiếp nhắm vào mình không?
Khác với sự kiện Park Chung Hee bị ám sát đã dự tính trước, khủng hoảng con tin Iran hoàn toàn không có trong kế hoạch của Đạt, khiến cậu buộc phải cẩn thận ứng đối.
Trước đó, lúc tan rã Rockefeller, mọi thứ cũng bắt đầu với việc loại bỏ Ford và Nelson Rockefeller khỏi hệ thống chính trị Hoa Kỳ.
Vậy nên Đạt lo lắng không phải là không có lý do.
Cúp điện thoại, Đạt lập tức gọi cho giáo sư Snape, chuyện chuyên nghiệp nên hỏi thăm chuyên gia.
– Giáo sư Snape, ông đã nghe tin về vụ con tin Iran chưa.
Phía bên kia, giáo sư Snape vẫn như thường lệ, bình tĩnh đáp lại nhẹ nhàng như thể chưa có chuyện gì xảy ra:
– Tôi biết, đang ngồi uống café bên bàn điện thoại, chờ cuộc gọi từ cậu đây.
– Tôi biết kiểu gì cậu cũng sẽ lo lắng và gọi cho tôi mà.
Đạt thở phào một hơi, ông ấy nói thế này chứng tỏ đã biết vấn đề bên trong, như vậy thì dễ xử lý hơn nhiều.
Với địa vị của Đạt hiện tại, cậu chỉ sợ không biết ai đang chơi mình thôi, còn nếu biết thì đập chết như con gián hôi ngay.
– Vậy ông hãy giúp tôi phân tích, vì sao chuyện này lại diễn ra, kẻ nào muốn làm liều vậy?
Mặc dù chưa hiểu biết cụ thể, nhưng Đạt chắc chắn có kẻ nào đó phá bĩnh thì mới tạo ra khủng hoảng con tin cực kỳ ba chấm kiểu đấy.
– Chắc cậu cũng nhận ra rồi, bản thân CIA và các cơ quan quân sự của Hoa Kỳ cố ý nhắm mắt bịt tai để sự kiện này diễn ra.
– Đây không phải sự cố ngẫu nhiên đột phát, cũng không liên quan nhiều đến Iran mà là do vấn đề nội bộ nước Mỹ.
Nghe lời nói từ giáo sư Snape, Đạt dần dần cảm thấy tầm mắt phía trước trong sáng hơn.
– Xét về lợi ích, Iran chẳng được lợi gì khi bắt cóc người Mỹ như vậy, chỉ tổ ăn thêm một đống lệnh cấm vận và gây hoang mang cho nhà đầu tư nước ngoài.
– Bản thân người thực hiện lại là sinh viên tay không tấc sắc lại càng không có động cơ liều mạng.
Làm một thương nhân, thứ đầu tiên Đạt chú ý đến là lợi ích khi phân tích vấn đề.
Chỉ cần liếc sơ là hiểu việc bắt cóc con tin người Mỹ, gây hấn với siêu cường thế giới không đem lại một đồng xu lợi ích nào cho Iran cả.
Giáo sư Snape gật đầu:
– Đúng vậy, mặc dù truyền thông cố gắng đẩy mọi vấn đề cho việc chính phủ Hoa Kỳ cho phép Shah nhập cảnh trị bệnh.
– Nhưng thực tế Shah hiện tại cũng đã sắp đến ngày chết, không có nhiều ảnh hưởng thực tế với Iran nên việc Iran chiếm đóng đại sứ quán Mỹ vì một kẻ sắp chết là hoàn toàn không có lời.
– Giá dầu cũng đã lên đỉnh, không mang cần thiết vẽ chuyện ra thêm nữa, tài phiệt dầu mỏ cũng chẳng liên quan.
– Tác dụng duy nhất của vụ việc này là đánh thẳng vào uy tín của tổng thống Jimmy Carter đang đương nhiệm, mục đích là khiến ông ấy bay ghế tổng thống nhiệm kỳ sau.
– Nhưng cậu cũng đừng quá lo.
Giáo sư Snape tiếp lời:
– Thực ra vụ việc này không liên quan gì tới cậu.
– Vấn đề chỉ là các chính khách Washington và quân đội Mỹ không hài lòng với kế hoạch cắt giảm chi phí quân sự và một số quyết định của tổng thống nên đánh phủ đầu.
– Vậy nên cậu hoàn toàn có thể đứng ngoài, thương nhân làm việc của thương nhân, chính khách làm việc chính khách, không xâm phạm lẫn nhau.
– Chờ đến khi tổng thống Jimmy Carter rời nhà trắng thì Iran sẽ tự động phóng thích các con tin.
Đúng là giới tài phiệt Mỹ ảnh hưởng rất lớn tới chính trị, nhưng thông thường họ chỉ can thiệp vào khi có liên quan tới lợi ích thương mại.
Còn nếu chỉ là đơn thuần đấu đá giữa các chính khách lại là chuyện khác, chẳng ai rỗi hơi lo chuyện bao đồng cả.
Đạt hiểu rằng lựa chọn tốt nhất của mình lúc này là đứng ngoài nhưng bản thân cậu không thích làm kẻ qua cầu rút ván.
Nhất là khi Jimmy Carter đã từng tích cực hỗ trợ bình thường hóa và có thái độ rất tốt với Việt Nam.
Tuy nhiên, khi Đạt đề nghị giúp đỡ thì vị tổng thống “bình dân” ấy lại từ chối và cho rằng đây là thử thách của riêng mình trong kiếp sống chính trị.
“Một tổng thống mà không thể bảo vệ nổi công dân của mình thì xứng đáng phải rời ghế, bất kể vì lý do gì.”
Đạt tỏ ra hiểu và tôn trọng quyết định ấy, nhưng vẫn âm thầm làm một số việc riêng.
Dù sao con tin cũng có nhiều người vô tội, không nên trở thành vật hi sinh cho âm mưu nào đó.
…
Trong lúc nước Mỹ đang náo loạn vì khủng hoảng con tin thì ở Việt Nam, mọi thứ lại được giữ bình lặng hết sức có thể.
Bầu trời trong xanh, lá cây tươi mát, chim hót dịu dàng.
Ít ai thấy được những áp lực nặng đề đang đè lên trên vì đã có người đứng ra chống.
– Các đồng chí!
– Chúng tôi nhìn thấy những hoạt động kinh tế rất bất thường ở thành phố Hồ Chí Minh.
– Ngay cả trong các nhà xưởng cũng sặc mùi Nam Tư, đây có lẽ không phải là những tin tốt.
– Chúng tôi thật sự ái ngại về tình trạng như thế này, nó có thể ảnh hưởng con đường xã hội chủ nghĩa.
Trong cuộc gặp mặt không chính thức, một vài chuyên gia người Liên Xô và Đông Âu đề cập đến vấn đề cực kỳ nhạy cảm.
Bất kỳ ai nghe đều hiểu rằng đây không chỉ đơn thuần là lời nói xã giao của chuyên gia, họ chỉ truyền lời thay “người phía trên” để tránh căng thẳng trực tiếp mà thôi.
Lúc này, áp lực đặt lên vai lãnh đạo là rất lớn vì Việt Nam hầu như đang bị cô lập bởi thế giới, trừ Liên Xô, Đông Âu và một số quốc gia khác, căng thẳng với Liên Xô là rất nguy hiểm.
Nếu là kẻ khác, có lẽ sẽ nhún nhường, thậm chí hi sinh bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh để làm dịu tình hình nhưng lãnh đạo lại cực kỳ cứng rắn, đứng ra bảo vệ:
– Đất nước chúng tôi có nhiều đặc thù khác, chúng tôi cũng cần phải bảo đảm chăm lo đời sống, tính mạng của người dân nước mình.
Ở đây, dùng từ chúng tôi là thể hiện tính đoàn kết và bảo vệ, không đẩy một người ra hi sinh để đổi lấy ngoại giao.
Quả nhiên, các chuyên gia từ Liên Xô và Đông Âu im lặng, không còn nói thêm nữa.
Câu chuyện tạm chấm dứt ở đây.
Nhưng ảnh hưởng bắt đầu lan xa hơn thế, bởi vì nó cho thấy bí thư thành phố Hồ Chí Minh và cán bộ có tư tưởng đổi mới được bảo vệ từ lãnh đạo ở trung ương.
Nhờ có điều ấy, tư tưởng đổi mới bắt đầu được phổ biến rộng rãi và thí điểm ở nhiều chỗ, tạo cơ sở cho đổi mới trong tương lai.
Đêm trước đổi mới bắt đầu thấy ánh bình minh.