Chương 197: Sự kiện 26.10
Ở thời kỳ này, vì cấm vận của thế thực thù địch nên dù có đô la và vàng thì người Việt vẫn không thể mua được nguyên liệu thiết yếu và xuất khẩu xa xỉ phẩm.
Nhưng nếu thông qua kênh buôn lậu, người Việt có thể giảm bớt thiệt hại do các lệnh cấm vận gây ra, phát triển kinh tế, giao thương buôn bán.
Bởi vì ảnh hưởng lịch sử, kinh tế miền nam và miền bắc rất khác nhau.
Miền bắc đã xây dựng sẵn một hệ thống hoàn thiện từ trung ương tới địa phương, điện đường trường trạm phù hợp với cơ chế bao cấp, có thể gặp khó khăn nhưng ít nhất vẫn hoạt động tốt khi bị cấm vận.
Miền nam thì khác, trải qua hàng chục năm bị Mỹ – Ngụy đô hộ, nền kinh tế của miền nam bị Đại Nam Cộng Hòa xây dựng theo hướng thuộc địa, phụ thuộc nhập khẩu yếu phẩm cốt lõi từ nước ngoài.
Các loại nguyên liệu quan trọng để sản xuất như men bột ngọt, hóa chất, bao bì, dầu… phụ thuộc 100% nhập khẩu, bị cấm vận thì gần như đứng hình toàn bộ nền kinh tế, người dân thất nghiệp, đói kém.
Ví dụ như ở cơ sở chế biến bột ngọt Vị Hương Tố tuy nằm ở Việt Nam nhưng loại men quan trọng thiết yếu bị giữ bí mật độc quyền ở Hồng Kông, nhằm kiểm soát thuộc địa Đại Nam Cộng Hòa không thể tự chủ sản xuất.
Men tuy chỉ cần rất nhỏ, nhưng không có lại không được, trở thành nút thắt cổ chai khó chịu khi tự nghiên cứu tốn rất nhiều tiền và thời gian kéo dài.
Đây là cơ chế kiểm soát chủ chốt mà nước ngoài thường dùng nên không có gì lạ.
Nếu muốn khôi phục sản xuất nhanh chóng, việc nhập khẩu men mới là điều cần thiết.
Việc này còn chưa bàn tới khả năng tiếp cận công nghệ tân tiến của các nước phát triển.
Vậy nên để lấy những nguyên liệu thiết yếu, tiếp cận với công nghệ tân tiến từ nước ngoài, đi tắt đón đầu, cho dù là buôn lậu cũng có là có lợi.
Ông Kiệt hiểu, nhưng vẫn còn chần chừ:
– Vấn đề này còn nghiêm trọng hơn cả “buôn lậu gạo”.
– Nói cho cùng, buôn lậu gạo chỉ là hành động trong nước, có thể thông cảm.
– Nhưng buôn lậu với nước ngoài, dù với mục đích tốt đi chăng nữa cũng cực kỳ nguy hiểm, nhiều rủi ro tiềm ẩn.
– Ở trong mắt người bảo thủ, hành động này có khác gì phản quốc, bán nước đâu.
Đây cũng là sự thật, việc buôn lậu với nước ngoài rất khó kiểm soát, xuất hiện những tiêu cực, mặt trái như một lẽ dĩ nhiên, tất yếu trong vận động xã hội
Đối với người thời hiện đại, trải qua đổi mới biết rõ con đường đúng đắn là thế nào thì rất dễ thông cảm cho việc buôn lậu lấy công nghệ nước ngoài.
Nhưng người thời này có tầm nhìn hoàn toàn khác, họ không biết đâu là con đường đúng đắn, làm điều gì sẽ có lợi cho đất nước.
– Cũng đúng, nếu vội vã quá thì có thể phản tác dụng.
– Tôi nghĩ nên tạm thời bình tĩnh lại chờ phản ứng của trung ương sau vụ “buôn lậu gạo” đã.
Ông Học thở dài chấp nhận cố nhịn chờ thời.
Vì thường xuyên trao đổi với Đạt, ông Học tin tưởng vững chắc rằng đổi mới là tình thế bắt buộc mang tính thời đại.
Đêm trước đổi mới cuối cùng rồi sẽ thấy ánh mặt trời, chỉ có điều là màn đêm này dài hay ngắn mà thôi.
Buổi tối, Đạt lúc này đã tới Hồng Kông, nghe được toàn bộ câu chuyện ông Học kể thì vui mừng khẳng định:
– Như thế là tốt lắm rồi, con tính toán chỉ cần năm sau thôi là sẽ bắt đầu thực hiện “buôn lậu” làm tiền đề để tổng kết, tiến tới đổi mới trong tương lai.
– Quá cấp tiến không phải chuyện tốt, từ từ mới có thể làm nên chuyện.
Đạt hiểu rằng việc thay đổi cả một cơ chế khổng lồ không thể hoàn thành chỉ trong một sớm một chiều.
Nếu quá vội vã, hấp tấp, rất có thể phạm phải những sai lầm nghiêm trọng mang tính hệ thống để kẻ địch bên ngoài tận dụng thực hiện cách mạng màu, hủy diệt đất nước.
Bản thân cậu đang âm thầm làm việc này ở Trung Quốc nên dĩ nhiên muốn Việt Nam tránh bước đi sai lầm ấy.
Cúp điện thoại xuống, Đạt đang định cho gọi các ông chủ Hồng Kông tới truyền lệnh chuẩn bị hàng hóa cho Việt Nam năm sau thì đột nhiên, một cuộc gọi đặc biệt xuất hiện trên chiếc điện thoại phụ.
Đây là điện thoại đặc biệt, chỉ sử dụng để liên lạc bởi những người thân cận khi có chuyện lớn tầm cỡ quốc gia, được thiết kế riêng dành cho những tài phiệt tầm ảnh hưởng lớn ra toàn thế giới như Đạt.
– Chuyện gì vậy?
Đạt lên tiếng trước, phía bên kia là giọng nói có phần gấp gáp:
– Thưa chủ tịch, có chuyện lớn xảy ra ở Hàn Quốc, tổng thống Park Chung Hee bị ám sát.
…
Seoul.
Đêm ngày 26 tháng 10 năm 1979, một sự kiện đặc biệt chấn động diễn ra trong nhà ăn bí mật ở nhà xanh.
Tổng thống Hàn Quốc, Park Chung Hee khi đang thưởng thức màn biểu diễn của nữ ca sĩ xinh đẹp nổi tiếng Shim Soo-bong và hoa khôi tươi non mơn mởn Shin Jae-soon của trường nghệ thuật đã bị bắn chết tại chỗ.
Mặc dù người thường sẽ hơi thắc mắc nữ diễn viên và nữ sinh viên hoa khôi làm gì trong phòng bí mật của nhà xanh vào lúc đêm hôm khuya khoắt nhạy cảm nhưng đối với quan chức cấp cao và tài phiệt Hàn Quốc thì đây không phải là chuyện cần suy xét.
Trong xã hội tư bản, người giàu có, quyền thế làm vậy rất bình thường.
Ngay cả tổng thống Mỹ cũng thỏa thích bao nuôi tình nhân ngay trong nhà trắng, có chuyện gì phải suy nghĩ?
Điều tài phiệt Hàn Quốc muốn biết ai đã ra tay, động cơ là gì và liên quan tới CIA hay không? Có ảnh hưởng tới quyền thế, địa vị lâu dài của họ hay không.
– Thế nào? Mr Đỗ nói sao?
Một lãnh đạo Chaebol lo lắng hỏi người bạn của mình.
Trên thực tế, Chaebol hiện tại đã sớm không hài lòng với cái ô Park Chung Hee ở trên đầu.
Nhưng khó chịu là một chuyện, quyền lợi của họ về bản chất được tổng thống Park trao cho rất nhiều, bây giờ đột ngột xảy ra biến cố, các Chaebol buộc phải lo lắng cho tương lai của mình.
Thứ họ sợ hãi nhất là CIA và tài phiệt của Mỹ muốn trừ khử cả họ lẫn tổng thống Park.
Ở trên đất nước Hàn quốc này, Chaebol chỉ sợ duy nhất hai thứ, một là tổng thống Park, hai là người Mỹ.
Mà sau khi phá đổ gia tộc Rockefeller, Đạt trở thành đại diện cho tài phiệt Mỹ.
Rất may cho Chaebol, đáp án từ Đạt theo chiều hướng tốt.
“Nước Mỹ không có ý định tiêu diệt Chaebol, ít nhất chúng tôi là như thế.”
Điều này khiến các Chaebol thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người Mỹ do Đạt đại diện không trừ khử Chaebol thì địa vị của họ là không thể rung chuyển.
Lúc này, Chaebol lại phải cảm ơn một “anh hùng” nào đó đã phá bỏ chiếc vòng kim cô chú trên đầu họ, để Chaebol thỏa thích làm điều mình muốn.
Tiếp đó, họ bắt đầu nghĩ tới vấn đề sâu xa hơn, các Chaebol nhìn nhau với ánh mắt ngờ vực.
Nếu loại trừ việc người Mỹ trực tiếp nhúng tay vào thì rất có thể chủ mưu đằng sau là người Hàn Quốc bắt tay với CIA.
Muốn làm chuyện lớn như ám sát tổng thống ở một nước thuộc địa của Mỹ thì hiển nhiên phải qua tay CIA, nhưng CIA sẽ chỉ tác động gián tiếp.
Còn trực tiếp lên kế hoạch, thực hiện chắc chắn phải là thế lực nội bộ Hàn Quốc.
Mà thế lực nào ở Hàn Quốc có khả năng ám sát một tổng thống chuyên quyền tuyệt đối thì không cần hỏi cũng biết là ai.
Phải biết rằng Park Chung Hee không giống người thường, ông ta là nhà độc tài đi lên bằng đảo chính quân phiệt, trong tay nắm quân đội, giữ quyền tuyệt đối.
Trong suốt cuộc đời của mình tổng thống Park đã không ngần ngại nhuốm máu bàn tay của mình, giết hại, áp bức, đàn áp những người dân vô tội.
Người như vậy mà một viên tướng cắc ké nào đó thực hiện đảo chính, giết chết một cách ngớ ngẩn thì đến con nít ba tuổi cũng không tin.