-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 189: Tài phiệt vs Thái Thượng Hoàng (1)
Chương 189: Tài phiệt vs Thái Thượng Hoàng (1)
Serana bắt đầu ảo não vì sao bản thân lại không nghĩ đến cách dùng chênh lệch năng suất để âm thầm tăng giá thu mua nông sản cho địa chủ.
Nếu công khai hô hào tăng giá lương thực cho địa chủ, nông trại phương tây thì chắc chắn người dân Trung Quốc sẽ phản đối vì rõ ràng là bất công, ông Đặng đã dựa vào điểm này trì hoãn việc tăng giá thu mua lương thực.
Nhưng nếu lấp liếm bằng cách đánh tráo khái niệm sang “tăng giá mua nông sản vượt năng suất” thì sẽ dễ dàng thao túng dư luận hơn nhiều.
Ở thời này, nông dân Trung Quốc chưa có tiền mua máy móc, chỉ làm thuần thủ công để tiết kiệm chi phí, năng suất trên đầu người thấp nên sẽ bị hạn chế cứng ở mốc nửa tấn/người.
Chỉ có các địa chủ, trang trại do phương tây đầu tư, điều khiển thì mới dùng máy móc nông nghiệp vào sản xuất, tuy chi phí tăng cao nhưng năng suất trên đầu người cũng tăng theo, vượt mốc 1 tấn/ người là dễ dàng.
Thành thử ra thực tế chỉ có địa chủ và trang trại phương tây được lợi khi tăng giá mua nông sản vượt mốc nửa tấn/người, nhưng lại có thể dùng câu từ mập mờ “tăng giá thu mua làm lợi nông dân” để thao túng dư luận, khiến người nông dân ủng hộ một chính sách sinh ra để bóp dái chính bản thân mình.
Cái ấy mới là cao tay của thao túng truyền thông, đâu dễ để khiến người ta gào khóc bỏ tiền ra cầu xin mua dây thừng để siết cổ chính mình.
– Dân thường thì dễ bịp thôi, bơm ít tiền vào truyền thông là được.
– Nhưng điều này không qua mặt được giới lãnh đạo có trình độ, cần phải xách động diễn biến hòa bình, thông qua bức tường dân chủ, biểu tình, thậm chí là bạo loạn, áp lực từ mọi hướng để buộc họ phải phục tùng theo ý chúng ta.
– Việc này cần tất cả cường quốc, Anh – Pháp – Tây Đức – Mỹ – Nhật – Hàn – Đài Loan – Úc, vạn người một lòng, tái hiện thịnh thế liên quân tám nước.
Nghe tới đây, cả người của Serana nóng lên, bàn tay phát run vì hưng phấn.
“Chính là cái này, cái cảm giác có thể thao túng cả một quốc gia trong lòng bàn tay của mình mới là thứ mình theo đuổi.”
Vì sao Serana chấp nhận từ bỏ mọi danh phận và dấn thân vào sự nghiệp mà không phải sống sung sướng làm quý phu nhân.
Bởi vì cô là người có tham vọng về quyền lực chi phối người khác, bản thân cô không phải là dạng phụ nữ an phận đứng gác bếp.
Thần tượng của cô là mẫu người quyền lực như nữ hoàng Võ Tắc Thiên, Catherine đại đế…
Vậy nên cô không những không sợ hãi khi phải tranh đấu với thái thượng hoàng mà thậm chí còn vui mừng vì có cơ hội khẳng định bản thân.
Còn Đạt, có một chuyện mà cậu không nói.
Trên thực tế, cậu có nhiều cách để xử lý vấn đề của ông Đặng.
Nhưng cậu lựa chọn cách ảnh hưởng đến uy tín của ông ta nhiều nhất, đó là can thiệp nội chính, thao túng ông ta phải làm theo ý mình.
Mục đích chính là vì cậu muốn nhanh chóng đưa một lãnh đạo khác của Trung Quốc lên, khôi phục hòa bình biên giới Việt Trung sớm nhất có thể.
– Em hãy đặt lịch hẹn với người của Rostchild, chính anh sẽ là người bàn bạc kỹ lưỡng về vấn đề này.
– Còn về phía Lý Thân, Trương Mưu, em hãy tự chủ liên hệ, thậm chí cần thì hợp tác với Giang Cầm phe đỏ cũng được.
Lúc này, nội bộ Hoa Kiều vẫn chia làm hai phe, phe đỏ và phe trắng.
Tuy nhiên mâu thuẫn của hai bên đã bớt gay gắt hơn xưa vì đã phân chia rõ địa bàn.
Trong khi phe đỏ tập trung cắm rễ trong lòng Trung Quốc, làm mafia thì phe trắng vẫn tiếp tục thận trọng duy trì phần lớn sản nghiệp ở Hồng Kông, Đài Loan.
Đối với chiến dịch tăng giá nông sản này, cả hai phe đều được lợi nên Đạt cho rằng việc hợp tác bắt tay với nhau bắt chẹt ông Đặng là chuyện khả thi.
Giới tư sản chính là như vậy, họ đánh nhau hay bắt tay với nhau chỉ đơn thuần vì lợi ích.
Serana cũng biết tính quyết định của chiến dịch.
Nếu thành công, tập đoàn Đ&T có năng lực áp đảo được ông Đặng ngay trên lãnh thổ Trung Quốc, tăng mạnh uy thế của mình.
Thậm chí sau này có thể phế bỏ thái thượng hoàng, đưa tân vương lên ngôi tùy ý muốn, giống như một ông chủ sau màn điều khiển con rối vậy.
Vì vậy, cô sốc lại tinh thần, nghiêm túc nói:
– Anh yên tâm! Em sẽ cố gắng hết sức và nghiêm túc hoàn thành công việc.
Nói xong, cô vội vàng mang theo tài liệu muốn đi làm việc ngay trong tâm lý hưng phấn tột độ nhưng Đạt gọi lại:
– Khoan đã!
– Càng là việc quan trọng, càng không được vội.
– Em đi gặp họ với vẻ mặt nghiêm trọng như thế thì sao có thể áp chế được kẻ dưới?
Đạt rất ít khi trách cứ phụ nữ của mình, nhưng lần này anh thẳng thừng chỉ ra lỗi sai của cô.
Cậu mang Serana tới trước gương, chỉ vào đó:
– Em nhìn vào gương thử xem?
– Trông có giống phong thái của một lãnh đạo đáng tin tưởng và phó thác tương lai, vận mệnh không?
Ở trong gương, một bóng dáng xinh đẹp nhưng vội vàng với hai gò má để lộ quá rõ sự hưng phấn xuất hiện.
Nếu nhìn kỹ, có thể thấy được ẩn sâu trong ánh mắt là sự lo lắng, e ngại xen lẫn với tò mò, thiếu đi trầm ổn, chững chạc của cáo già lão luyện.
Đối với nhà tư bản, đây là tối kỵ vì để cảm xúc lấn át lý trí.
Cô xấu hổ thừa nhận:
– Em xin lỗi! Quả thật em đã quá vội vàng, thiếu sót, em chỉ lo cách làm sao hạ bệ thái thượng hoàng mà quên đi bản thân cần phải mạnh mẽ, tự tin trước đã.
– Không sao, em biết sai là tốt.
Đạt thấy Serana đã nhận ra sai lầm, thở dài vuốt tóc cô:
– Nếu em chỉ là nội trợ bình thường hoặc làm quý phu nhân thì anh sẽ không khắt khe làm gì.
– Nhưng muốn làm bà hoàng thì em cần biết mình phải có những tố chất tuyệt đối vượt xa người thường.
– Bây giờ hãy trở lại bàn làm việc, phê duyệt những vấn đề nhỏ nhặt trước cho bình tĩnh lại đi.
– Khi nào làm xong việc nhỏ, hãy lấy tâm thái của nữ hoàng vĩ đại mà làm việc lớn.
Serena gật đầu, quay trở lại bàn làm việc và phê duyệt, xử lý những công việc xếp chồng trên bàn.
Đối với việc nhỏ đã có nhiều kinh nghiệm, cô dễ dàng giải quyết từng thứ một với tốc độ cực nhanh.
Từ việc kẻ địch kích động người dân chặn đường xe vận tải, cho tới hàng đông lạnh quá hạn chảy nhớt nhập khẩu từ Mỹ sang Trung Quốc bị lộ ra truyền thông đều không làm khó được cô.
Cùng với đó, tâm trạng của cô cũng bình tĩnh và tự tin hơn khi lần lượt giải quyết nhiều công việc.
“Đúng vậy, mình cũng đâu phải là người thường, bao nhiêu công việc khó khăn mình cũng qua rồi, chỉ có khiêu chiến với ông Đặng thôi, mắc gì phải sợ.”
Nghĩ như thế, Serana càng thêm tự tin hơi, khí chất nữ vương ngày càng lộ rõ khiến Đạt hài lòng.
Bỗng bảng báo cáo vụ việc liên quan đến Mã Đằng xuất hiện trên bàn của Serana.
Bởi vì tự tay giao thẻ đen cho Mã Đằng nên cô để ý hơn một chút, dừng lại xem thử.
– Cái gì? Vài tên côn đồ cắc ké mà dám động vào người của tập đoàn Đ&T?
Serana thực sự muốn phì cười.
Vụ việc hài tới mức khiến người ta thậm chí khó có thể tin được, giống như kiểu thôn trưởng bắt nạt quan to trong triều vậy.
Trong khi họ đang lên kế hoạch úp sọt lãnh đạo tối cao của Trung Quốc thì vài tên cắc ké ở Thâm Quyến lại dám vuốt râu hùm, đi chọc ngoáy lung tung.
Nguyên nhân tại vì ngay cả Ngô Đại đứng sau đám người ấy cũng không thể biết rõ ràng Đ&T đang âm thầm hỗ trợ cho Mã Đằng được.
Nói thật, chỉ cần Serana thổi một hơi là cả Trần Lượng và Bành Vu tan xác pháo hết, Ngô Đại và Mã Vân cũng phải thiệt hại nặng nề.
Còn nếu Serana nghiêm túc, cả đám ấy đều phải lên đường một loạt.
Đúng là kẻ không biết thì không sợ.
Cái gì cũng biết nhưng duy nhất biết điều thì không.