-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 188: Bài toán địa chủ và nông dân
Chương 188: Bài toán địa chủ và nông dân
– Đông Bắc ư?
– Cũng được, khu vực tuy nhiều khoáng sản nhưng ít cư dân hơn, cắt nhường cho Nhật Bản và Hàn Quốc khai thác cũng được.
– Nhật Bản gần hơn, dễ khống chế và hút máu.
– Bù lại, chúng ta sẽ thu thuế gián tiếp từ Nhật, Hàn, tạo thành hệ thống bóc lột phân cấp.
Đạt gật đầu đồng ý, điều này cũng phù hợp với định hướng của hội đồng tài phiệt trong thời đại mới.
Sau khi chấp nhận rằng việc trực tiếp đổ quân xâm lược thuộc địa như chế độ thực dân kiểu cũ là không khả thi, hội đồng tài phiệt đã chuyển qua hệ thống thuộc địa kiểu mới.
Ví dụ như xâm lấn Trung Quốc, thay vì liên quân tám nước trực tiếp đổ bộ quân đội lên thì sẽ thông qua các tập đoàn của Nhật Bản, Hàn Quốc, Anh, Pháp, Đức, Mỹ… tạo thành liên quân kinh tế chia cắt cái bánh ngọt Trung Quốc.
– Nước Đức sẽ được chia thị phần công nghiệp hóa chất, ô tô, sắt thép, máy móc, xây dựng các nhà máy theo hình thức chìa khóa trao tay.
Hình thức chìa khóa trao tay tức có nghĩa là chính phủ Trung Quốc bỏ vốn nhưng không được phép quyết định chi tiêu cho cái gì mà phải giao tập đoàn Đức làm chủ mọi thứ từ việc chọn vị trí, thiết kế, xây dựng, lắp ráp tổ máy…
Nói tóm lại là doanh nghiệp Đức húp hết, chính phủ Trung Quốc phụ trách gánh nợ là được rồi.
Nghe sơ cũng đủ biết lợi nhuận của các dự án này khủng bố ra sao, ai cũng thèm thuồng.
Tất nhiên, Serana phải chia cho Anh và Pháp nhiều hơn mới tránh được tranh chấp.
– Pháp sẽ được chia thị phần vận tải hàng không, vận tải đường sắt, đường cao tốc.
– Anh Quốc sẽ được chia thị phần tài chính, dịch vụ, điện ảnh, buôn bán thuốc phiện, hàng cấm, buôn lậu thông qua thuộc địa Hồng Kông.
– Riêng Hoa Kỳ sẽ ăn đầu to nhất, thấy chỗ nào ngon là húp nhưng khắc chế mức độ nhất định để giữ chân đồng minh.
Với tư cách là cường quốc số một thế giới, hiển nhiên Mỹ được phép tham gia mọi ngành, mọi vùng mà không bị giới hạn.
Tuy nhiên, thời kỳ này Hoa Kỳ đang cần đồng minh chống Liên Xô nên buộc phải chia bánh cho bầy đàn để giữ đội hình.
Sau khi nghe đầy đủ kế hoạch phân chia, Đạt gật đầu chấp thuận:
– Ổn rồi đấy, cứ thế mà tiến hành, em làm rất tốt!
– Chia mỗi người mỗi phần ra không cạnh tranh lẫn nhau để hưởng thế độc quyền.
– Chú ý cân bằng, không được để Trung Quốc ở giữa đục nước béo cò, ngư ông đắc lợi.
Điểm cốt lõi của hệ thống này là các cường quốc phương tây khi đầu tư hút máu Trung Quốc phải ngầm hiểu phân chia lãnh thổ riêng ra, tránh cạnh tranh trực tiếp.
Khi không có lựa chọn thay thế, Trung Quốc buộc phải chấp nhận giá cao và những điều kiện hà khắc của các tập đoàn độc quyền.
Muốn dùng thị trường đổi công nghệ? Chỉ có con nít chưa trả sự đời mới nghĩ đơn giản như vậy.
Nếu cứ mở cửa mà có công nghệ thì bây giờ Mãn thanh đã là cường quốc số một thế giới rồi chứ không phải bị đế quốc xâu xé tới nỗi trở thành quốc sỉ trăm năm.
Serana đã ở Trung Quốc khá lâu, hiểu rõ vấn đề ấy nên luôn giữ đoàn kết nội bộ các nước phương tây.
Nhưng Trung Quốc cũng hiểu mình cần phải làm gì, họ luôn tìm cách để ly gián các cường quốc phương tây, tìm kẽ hở đột phá công nghệ.
– Nhưng anh Đạt, bên phía ông Đặng rất ma mãnh, luôn muốn dùng các gói thầu lớn để dụ dỗ chúng ta tranh chấp lẫn nhau.
– Ví dụ như gói thầu nhập khẩu máy bay sắp tới trị giá 1 tỷ USD, ông ta muốn Airbus và Boing cùng tham gia cạnh tranh đấu thầu, khiến hai hãng khá căng thẳng với nhau.
Boing là hãng bay của Mỹ còn Airbus ở châu âu.
Cả hai đều đang khát đơn hàng vì 2 cuộc khủng hoảng dầu mỏ diễn ra liên tiếp, đơn hàng 1 tỷ USD lúc này là cực kỳ quan trọng.
– Giá thầu về lý thuyết là 1 tỷ USD 10 chiếc máy bay, nhưng nếu chạy đua về giá, có thể sẽ giảm xuống 30-40% vì cả hai hãng máy bay đang cần gấp đơn hàng mới.
Đạt nhíu mày:
– Ba trăm triệu đô không phải quá khủng bố với chúng ta, thích thì vứt cho chó gặm cũng được.
– Nhưng vấn đề là nếu để họ thành công sẽ làm tới, cắt giảm quá trình hút máu Trung Quốc của chúng ta, thậm chí mất hàng chục, hàng trăm tỷ đô trong tương lai không thể chủ quan được.
Với tầm của Đạt hiện tại, dăm ba đồng tiền lẻ vài triệu đô đã không cần quan tâm nữa rồi.
Chuyện làm ăn của cậu đều dính tới hàng chục, hàng trăm tỷ đô la, ảnh hưởng huyết mạch kinh tế của nhiều quốc gia.
Chỉ cần Đạt dậm chân một cái, một nửa bán cầu rung chuyển không phải là chuyện không thể xảy ra.
– Tách ra làm hai gói, mỗi gói năm máy bay, hoặc liên danh Airbus cùng Boing, mỗi bên 5 cái.
Đạt thử đưa ra một đề nghị đơn giản, đây là biện pháp thường thấy, mỗi bên làm 5 cái, khỏi cạnh tranh giảm giá, mọi người đều có lợi nhuận.
Chỉ có ông Đặng là cay hơn ăn ớt vì mua giá cao mà còn không ăn cắp được công nghệ.
– Cái này em cũng đã đề nghị rồi, nhưng ông Đặng không đồng ý. Ông ta cố ý bao trọn một gói to và không cho liên danh để ép cạnh tranh.
– Vậy là ông ta muốn thử khiêu chiến rồi.
Đạt trầm xuống, khóe miệng hơi nhếch lên vẻ khinh thường, hiển nhiên đây là đòn của ông Đặng.
Như đã nói, nếu bảo ông Đặng chủ tâm bán nước thì đó là vu oan, ông ta dù gì cũng muốn quốc gia mình lãnh đạo có lợi.
Nhưng năng lực ông Đặng có hạn, cái chiêu trò kích đểu cạnh tranh này từ ba tuổi Đạt đã biết dùng rồi, phá cực dễ.
– Nhả gói thầu này cho Airbus để giữ đồng minh.
– Còn về phía Boing, anh sẽ liên lạc với ông chủ của Boing để trao đổi, bù đắp.
– Đổi lại yêu cầu châu âu toàn lực ủng hộ chúng ta thay đổi chính sách nông nghiệp của Trung Quốc, cần phải khiến cho ông Đặng biết ai là chủ, ai là tớ.
– Cần phải đánh cho kẻ địch gục, sau đó muốn cướp gì cũng dễ.
Đạt không phải là người có tầm mắt nông cạn chỉ chăm chăm một hai đơn hàng.
Mục tiêu của cậu là đánh sập ý chí chống cự của ông Đặng thông qua việc thao túng chính sách của Trung Quốc thông qua diễn biến hòa bình.
Thử tưởng tượng, bạn là lãnh đạo của một quốc gia mà đến chính sách đưa ra cũng không quyết định được thì thôi nghỉ về vườn là vừa chứ gì nữa.
– Anh muốn đẩy giá nông sản lên bao nhiêu, nếu đẩy lên cao quá, bần nông sẽ được lợi, ảnh hưởng tới lợi ích của chúng ta.
Serana nhắc nhở một chút về tình hình thực tế.
Mặc dù các tài phiệt phương tây đã bắt đầu áp dụng máy móc vào nông nghiệp nhưng phần lớn Trung quốc hiện tại vẫn do bần nông canh tác.
Nếu tăng giá gạo đồng loạt, bần nông giàu lên nhanh chóng thì sẽ ảnh hưởng tới lợi ích của cường quốc phương tây.
Mục tiêu của phương tây là tăng giá gạo cho địa chủ thân phương tây, nhưng đồng thời cũng phải khiến bần nông tiếp tục nghèo để dễ bề thâu tóm đất đai.
Còn ai cũng giàu thì đó là nhà từ thiện chứ không phải đế quốc thực dân.
– Yên tâm, anh tính rồi.
– Năng suất nông dân Trung Quốc hiện nay là khoảng nửa tấn gạo/người/ năm.
– Lấy mốc đó làm chuẩn, năng suất dưới nửa tấn gạo sẽ thu mua với giá bình thường khoảng 0,7 tệ/kg, vẫn khiến bần nông tiếp tục nghèo.
– Nhưng các trang trại sử dụng máy móc phương tây thì khác, với sản lượng lên tới 1 tấn gạo/ người/ năm, năng suất gạo của chúng ta theo đầu người cao hơn bần nông nửa tấn gạo mỗi người.
– Nửa tấn gạo vượt sản lượng này, chúng ta sẽ yêu cầu Trung Quốc mua với giá 1,5 tệ/kg với lý do “kích thích tăng gia sản xuất”.
– Như vậy, các địa chủ của chúng ta sẽ thu lãi kếch xù, thâu tóm ruộng đất của nông dân nghèo dễ dàng.
– Cho dù có kẻ ngoan cố không bán, họ cũng sẽ đỏ mắt, tranh nhau vay nợ mua máy móc nông nghiệp, làm giàu cho chúng ta rồi chờ bị siết nợ thu hồi đất.
– Kiểu gì thì kiểu, chúng ta đều là người có lợi.
Serana giật mình như bị sét đánh:
– Đúng vậy!
– Tại sao em không nghĩ ra chứ?
– Làm như vậy thì giá gạo của địa chủ bán vẫn tăng trong khi không thay đổi giá gạo bần nông bán ra.
– Quả là biện pháp tuyệt hảo.