Chương 186: Quan thương cấu kết
– Trần Lượng! Mày lại tới đây làm gì nữa?
Vừa thấy mặt Trần Lượng, một viên cảnh sát trẻ tuổi đã gắt lên với vẻ bất mãn.
Cả cái đồn cảnh sát này không lạ gì với cái tên Trần Lượng chuyên bảo kê cho sòng bạc, mại dâm, bức hại dân lành.
Việc đi ra đi vào nhà tù với hắn ta chỉ như chuyện cơm bữa, được đưa vào danh sách đen của toàn bộ hệ thống cảnh sát.
Nhưng bởi vì Trần Lượng là người của băng đảng Kình Sa Bang, có người bảo kê nên chỉ có thể thả ra ngoài làm mưa làm gió.
– Anh Tuấn, đừng nhìn tôi như vậy, tôi là người bị hại.
– Tôi đến báo án, tôi bị người ta đánh đập, bắt nạt, cướp nhà cửa đất đai.
Trần Lượng chỉ vào khuôn mặt bầm dập của mình, nói ra lời mà ai nghe đến cũng phải bật cười.
Ở vùng này, Trần Lượng không đi bắt nạt người ta là may rồi, ai dám đi bắt nạt tên ác ôn.
“Chắc lại bức hại người dân, bị dân họ úp sọt đánh cho đây mà.”
Viên cảnh sát nghĩ như vậy, đang muốn đuổi Trần Lượng về thì cảnh sát trưởng đột ngột lên tiếng:
– Lý nào lại như thế!
– Trong khu vực tôi quản lý mà lại có cuồng đồ cướp bóc lương dân thế này à?
– Mau vào đây lập án.
Mọi người quay lại, nhìn về phía cảnh sát trưởng tên Bành Vu với vẻ kinh ngạc.
Lúc này, Bành Vu trông có vẻ hiên ngang, lẫm liệt, khuôn mặt nghiêm túc cứ như thể bao công tái thế.
Nhưng người quen đều biết Bành Vu thích nhất ăn chơi, quậy phá, tối qua còn đi nhậu nhẹt, chơi gái, chọn hẳn hai em hai nách nữa.
Người như thế đâu có rỗi hơi, rảnh háng để ý đến mấy cái tranh chấp vặt trên phố ngày nào cũng diễn ra, cực kỳ vô lý.
Họ không biết, thực ra Bành Vu đã nhận tiền hối lộ của Mã Vân rồi, phối hợp với Trần Lượng chỉ để hợp thức hóa thôi.
– Cảm ơn cảnh sát trưởng, quả nhiên là cần kiệm liêm chính, công bộc của nhân dân.
Mặc dù Bành Vu cảm giác đây là một câu chửi nhưng hắn ta không chứng minh được, hắn ta giả vờ không nghe thấy và lấy một bộ hồ sơ được lập sẵn đưa cho Trần Lượng.
Trần Lượng liếc mắt nhìn, quả nhiên bản án đều đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, từ nhân chứng, vật chứng, động cơ, thủ đoạn không thiếu cái gì, chỉ chờ Trần Lượng ký tên người tố cáo là xong.
Bởi vì đã bàn trước, Trần Lượng ký tên vào ngay, không cần tìm hiểu kỹ hồ sơ viết cái quỷ gì.
Bành Vu liếc nhìn hồ sơ kiểm tra lần nữa, âm thầm gật đầu.
Nói gì thì nói, hắn ta cũng là cảnh sát trưởng, hồ sơ các thứ phải chuẩn chỉ dồn Mã Đằng vào chỗ chết, không để bất cứ sơ hở nào.
Bắt cướp thật có thể làm tùy tiện nhưng muốn vu oan người khác phải làm cẩn thận không có sai sót.
– Alo, anh Chánh bên tòa án đấy hả?
– Anh hãy cử người mang theo lệnh cưỡng chế đến ngôi nhà của Trần Lượng đi, với cả lệnh bắt giam mấy đứa côn đồ nữa, tranh thủ xử lý trong một ngày.
Cảnh sát có quyền điều tra nhưng để cưỡng chế thì phải có thêm lệnh từ tòa án cho an toàn và đầy đủ thủ tục.
Thông thường, tòa án phải chờ hồ sơ bản án đầy đủ, xem xét kỹ liệu có cần cưỡng chế hay không mới ra lệnh.
Nhưng vì ông Chánh kia cũng đã móc nối với Mã Vân rồi nên đồng ý luôn:
– Được! Tôi ký ngay đây.
– Các anh tới trước, người của tòa án và viện kiểm sát sẽ tới ngay.
Khóe miệng của Bành Vu lộ ra một nụ cười nham hiểm.
– Hừ hừ, nhân chứng vật chứng đầy đủ, cảnh sát – tòa án – viện kiểm soát đồng lòng cấu kết với gian thương, đội hình này là vô địch rồi, cho dù có tiền thì thế nào, cũng chỉ bị chúng ta vặt lông thôi.
Từ khi ông Đặng dẫn đầu bát đại nguyên lão lên nắm quyền và ban hành chính sách bất chấp tất cả vì lợi ích tiền bạc, hình thức quan thương cấu kết, lợi ích nhóm ngày càng phổ biến và chuyên nghiệp hơn để phù hợp với sự thay đổi này, hướng tới kim chỉ nam của lãnh tụ: “không cần biết là mèo tốt hay mèo xấu, chỉ cần có được tiền thì đó là mèo tốt.”
Trước ngày hôm nay, Bành Vu cũng từng nhiều lần tham gia những phi vụ tương tự để cưỡng đoạt tài sản dân nghèo về tay tài phiệt nước ngoài, nhưng chỉ giới hạn ở thủ đoạn thấp kém do đối thủ chỉ là dân nghèo.
Nhưng bây giờ, lần đầu tiên Bành Vu trực tiếp ra tay với kẻ giàu có, nổi danh “thần hào” trong nước như Mã Đằng nên tâm lý khác biệt hoàn toàn, nửa hưng phấn, nửa lo lắng.
Nghĩ tới cảnh bản thân có thể dẫm lên đầu những kẻ giàu có hơn mình, Bành Vu hưng phấn la lên:
– Mọi người!
– Mang theo vũ khí, xuất cảnh!
Theo lệnh của Bành Vu, đoàn người gồm mười cảnh sát có mang theo súng đi chấp hành nhiệm vụ.
Khi đi ra cửa, bỗng một người đàn ông trông có vẻ rắn rỏi, khắc khổ, là đội trưởng một đội cảnh sát lên tiếng:
– Khoan đã!
– Nếu là cuồng đồ, để chúng tôi hỗ trợ cho, chúng tôi đều từng qua chiến trường, khả năng thực chiến rất cao.
Bành Vu giật mình, vội vàng:
– Cái này không cần đâu!
– Các anh cứ tập trung đi tuần đi, để tôi còn luyện binh nữa.
– Đám ác đồ này tuy hung hăng nhưng đây là thành phố, chúng dám làm gì chứ!
Bành Vu nói xong, vội vàng dắt đội ngũ toàn cảnh sát mới tuyển đi, không để ý tới người đội trưởng ấy.
Nguyên nhân hắn ta vội vàng loại bỏ cựu quân nhân vì sợ họ đầu sắt tố cáo.
Ở thời kỳ trước tại Trung Quốc, quân nhân chuyển nghề sang làm cảnh sát tương đối phổ biến vì vừa trải qua chiến tranh.
Mà đặc thù quân đội thời chiến là giáo điều, máy móc, không biết linh động biến báo móc nối với lợi ích nhóm, gây ra sự khó chịu cho thương nhân, băng đảng, ảnh hưởng tới phát triển kinh tế, không phù hợp với đường lối đánh đổi mọi giá vì kinh tế của ông Đặng.
Đừng nói là Bành Vu, cho dù tỉnh trưởng làm sai, đám “người điên” này cũng dám đứng lên tố cáo nên Bành Vu cô lập họ là cách làm chính xác để đảm bảo lợi ích nhóm.
Nhưng hắn ta không biết, người đội trưởng đấy sau đó không vội rời đi mà âm thầm kiểm tra hồ sơ vụ án, lấy sổ tay cá nhân ra ghi ghi chép chép cái gì đấy.
…
Trương Bằng là một tay giang hồ tầm trung tại Thâm Quyến thuộc Hắc Hổ Bang, địa vị cũng tầm ngang ngửa với Trần Lượng thuộc Kình Sa Bang, mỗi bên một phe.
Trước kia, Hắc Hổ Bang mạnh hơn, phụ trách quản lý, bảo kê các con phố buôn bán, chiếm giữ lợi nhuận lớn nên Trương Bằng cũng kiếm cơm được.
Nhưng kể từ khi băng đảng phe đỏ từ Hồng Kông tràn qua, chiếm lĩnh Kình Sa Bang và cấu kết với quan chức Quảng Đông thì Hắc Hổ Bang liên tục bại lui, chống đỡ không được.
Dù sao nếu nói về băng đảng giang hồ thì cả châu á này ai qua được Hồng Kông, lại còn có chính trị chống lưng nữa thì vô địch.
Trương Bằng cũng bị ảnh hưởng từ đó, cuộc sống khó khăn hơn trước, buộc phải đi tìm thêm các mối làm ăn khác.
Một lần tình cờ, Trương Bằng gặp được “thần hào” Mã Đằng.
Nhờ cơ thể tráng kiện, hung hãn liều mạng, Trương Bằng được Mã Đằng thu làm tay chân, chuyên cử người vào ở trong những ngôi nhà để chống lại đám ăn cướp Kình Sa Bang vào cướp nhà.
Lần này cũng vậy, Trương Bằng được Mã Đằng giao trọng trách ở lại trông giữ ngôi nhà mới mua từ cô giáo Nam Cung Lệ, không để Trần Lượng cướp bóc.
– Hừ, cái đám Kình Sa Bang, ỷ vào cấu kết được với quan chức, toàn âm thầm chiếm nhà rồi lén làm sổ đỏ cướp tài sản.
– Bây giờ gặp tao rồi, không dễ ăn như vậy đâu.
Trương Bằng ngồi trên ghế, một tay cầm đùi gà, một tay cầm ly rượu, miệng nhai nhồm nhoàm cực kỳ hổ báo.
Xung quanh gã ta là năm người thuộc giới giang hồ, có nam có nữ, quây quần ngồi trên ghế, vây quanh một bàn nhậu ê hề đồ ăn.
Văn hóa Trung Quốc không giống Việt Nam.
Bởi vì nhiều người bị hôi chân, người Trung Quốc không nhậu trên chiếu đất thoải mái như người Việt được mà làm gì cũng phải ngồi trên ghế, tránh việc mùi hôi chân xộc vào mũi.
Sở thích ngâm chân, rửa chân thường thấy trên phim hoa ngữ cũng từ đây mà ra.