Chương 185: Hoàng thân quốc thích
– Thật sao? Thằng ngu Mã Đằng ấy lại bị đần mua cái nhà giấy tờ không đầy đủ ấy hả?
Một người đàn ông mang theo khuôn mặt giống khỉ cười hặc hặc một cách xấu xa khi nghe tin Đạt mua nhà của Nam Cung Lệ.
Nếu như Mã Đằng có mặt ở đây, sẽ biết đối phương là cha mình, Mã Vân, một kẻ đê tiện bỉ ổi, lòng lang dạ sói.
– Vâng, thưa chủ tịch Mã, Mã Đằng đã trúng bẫy của chúng ta.
– Không chỉ là ngôi nhà của Nam Cung Lệ, nhiều tài sản khác, bao gồm nhà cửa, đất đai có lưu lại bẫy của chúng ta, hắn đều mua cả mà không chịu tìm hiểu hay đề phòng gì.
– Đúng là… kẻ ngốc lắm của.
Thuộc hạ của Mã Vân khom lưng báo cáo, khóe miệng lộ ra nụ cười khinh miệt đối với nhân vật nổi danh “thần hào” ở Thâm Quyến hiện tại.
Người ngoài có vẻ không biết, nhưng giới tài phiệt như Mã Vân đều biết đám “thần hào” ấy chỉ là đồ chơi do tài phiệt nước ngoài tạo ra để thâu tóm và thao túng nền kinh tế Trung Quốc.
Tiền không thể sinh ra cũng không tự mất đi, làm sao mà người Trung Quốc đang cỏ lúa bằng nhau đột nhiên nhảy ra “người giàu” từ khe đá được.
Chỉ có một số ít nhân vật đặc thù là có thực lực thật sự nhưng hiển nhiên trong số đó không bao gồm đứa con trai mà Mã Vân miệt thị là “tiện chủng”.
Mặc dù không biết cụ thể ai đứng sau Mã Đằng nhưng đồ chơi mãi mãi chỉ là đồ chơi, Mã Vân lập tức đề nghị với chủ nhân của mình lên âm mưu cướp tài sản của Mã Đằng.
– Hừ! Cái thằng này, đi làm chó được tí tiền là không biết trời cao đất dày gì cả.
– Dám nhắm mắt mua bừa, phen này cho mày phá sản ra đường ở luôn.
Vừa nói xong, Mã Vân liền nghe tiếng ho khẽ từ phía sau:
– E hèm!
Mã Vân giật mình, vội vàng cúi đầu nịnh nọt:
– Phu nhân, bà xem tôi nói vậy có được không?
Người được gọi là phu nhân tầm ba mươi tuổi, khuôn mặt sắc xảo, mặc trang phục hiện đại pha lẫn với nét văn hóa Nhật Bản.
Bà ấy là Suki, vợ của Mã Vân, người Nhật Bản và là con cháu tài phiệt nhánh xa.
Mặc dù là nhánh xa, Suki cũng không phải người mà Mã Vân có thể với tới, rõ ràng là Mã Vân ở chiếu dưới nên phải cố gắng hết sức lấy lòng, cung phụng như bà hoàng.
– Tiện chủng hạ đẳng của ông thì ông tự lo dạy dỗ, nhưng quan trọng là phải biết nó làm người của ai, nền tảng thế nào.
– Đừng tới lúc đụng phải tài phiệt thực thụ, bị người ta đập chết bằng một ngón tay.
Suki là người của gia tộc tài phiệt, hiểu thế nào là trời cao đất rộng nên không mù quáng tự đại như Mã Vân.
Bà ta tuy thèm khát số đất vàng mà Mã Đằng chiếm giữ nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ vì e ngại chưa biết người đứng sau là.
Đây cũng là lý do họ cất công từ Hồng Kông chạy qua Quảng Đông bày mưu đặt kế như vậy.
– Bà yên tâm!
Mã Vân hí hửng:
– Thằng Mã Đằng ấy chỉ là đứa thất học ngu đần, chân đất làm ruộng, tiếp xúc được với ai đâu, cùng lắm và một tay trọc phú mù mắt nào đó.
– Hơn nữa kế hoạch của tôi đã sắp đặt hoàn hảo rồi, từ mua chuộc cán bộ địa phương và lũ điêu dân làm láo, lo lót giấy tờ hết cả rồi, làm giả một đống chứng cứ chứng minh thằng Mã Đằng ấy cướp đất để đòi lại.
– Những đứa nào không chịu nghe theo cũng dùng biện pháp mạnh rồi, đảm bảo thành công.
Suki hơi mở mắt một chút, liếc nhìn qua hai mẹ con Nam Cung Lệ đang bị đánh ngất xỉu, trói ở ngoài sân.
Hai người tội nghiệp ấy cứ tưởng đã thoát khỏi vực thẳm nhưng ai ngờ lại rơi vào hố đen khác to lớn hơn, ác liệt hơn.
Rõ ràng, biện pháp mạnh ở đây của Mã Vân mang tính ép buộc, cực kỳ nặng nề.
– Vậy thì tốt!
– Phía tòa án, cảnh sát, viện kiểm sát… sẽ có ngài Ngô Đại đây lo.
– Đừng nói tới có chứng cứ, cho dù không có, chúng ta cũng cướp sạch tài sản của thằng ngu đó được.
Theo lời của Suki, Mã Vân nhìn sang người đàn ông ngồi cạnh bà ta.
Đối phương nhếch mép, ở ngay trước mặt Mã Vân, luồn tay vào sờ soạng đùi, ngực của Suki một cách công khai.
Nhưng Mã Vân không dám có tí bất mãn nào, thậm chí còn chủ động cúi đầu, nhắm mắt, giả mù giả điếc.
Phận nô tài thì chỉ tới đó thôi.
– Mặc dù đã chuẩn bị xong, nhưng đừng vội, hãy thử bằng một cái nhà mà nó mới mua đã, xem phản ứng thế nào.
– Nếu đằng sau nó có tài phiệt thì thôi, từ từ bàn tính tiếp.
– Còn nếu không có người chống lưng thì.. khặc khặc khặc.
Vừa nói, Ngô Đại vừa cười dâm đãng, bàn tay bóp mạnh khiến vợ của Mã Vân kêu lên thất thanh.
Mã Vân biết đây là tín hiệu đuổi người vội vàng lui ra ngoài, không dám ngẩng đầu nhìn cảnh vợ mình cởi bỏ y phục, ôm ấp người đàn ông khác.
Hắn ta cắn răng nhịn nhục, chấp nhận dâng vợ như vậy là vì Ngô Đại có chống lưng từ ai đó trong bát đại nguyên lão, quyền thế ngập trời mà Mã Vân chỉ có thể khom lưng uốn gối, phục vụ tới chết.
Kể từ sau khi ông Đặng lên ngôi thái thượng hoàng, bát đại nguyên lão đã bắt đầu phân chia địa bàn trên lãnh thổ Trung Quốc, ngầm cắt đất làm vua giống thời quân phiệt hỗn chiến của Trung Hoa Dân Quốc.
Trong tình cảnh đó, có thể tưởng tượng “hoàng thân quốc thích” như Ngô Đại cao cao tại thượng cỡ nào.
– Anh thật là xấu xa, trêu chọc phụ nữ có chồng trước mặt chồng người ta.
– Hừ, cái thằng bất lực ấy cũng xứng đáng gọi là chồng à?
– Nếu không phải vì anh phải cưới con gái ông ta, không thể đón em và con vào nhà thì bao giờ mới tới lượt thằng đụt ấy chạm vào người em.
Ngô Đại khịt mũi coi thường, trong giọng nói để lộ ra sự khinh miệt cực kỳ rõ ràng.
Hóa ra, ông ta sớm có tư tình với Suki, nhưng vì sự nghiệp, phải kết hôn chính trị với con gái của “Nguyên Lão” làm hoàng thân quốc thích nên mới để Mã Vân đứng ra làm kẻ đổ vỏ, nuôi tu hú.
Suki nghĩ tới chuyện xưa, giọng nói lộ vẻ thương cảm:
– Anh còn nói nữa, khi xưa thề non hẹn biển, cuối cùng cũng vì một con ả bốn mắt mà bỏ rơi mẹ con em.
– Thôi mà! Ngoan! Anh cũng thương em lắm nhưng tình thế như vậy, người ta là vua một cõi, nếu để lộ ra thì cả ba chúng ta đều chết.
– Anh làm tất cả cũng chỉ vì em thôi.
– Hừ! Chỉ biết nói ngon nói ngọt.
Suki hờn dỗi một tiếng có vẻ trách cứ nhưng vẫn nằm xuống để Ngô Đại mặc sức cày cấy.
Trong căn phòng bắt đầu phát ra những âm thanh dâm đãng khiến người ta đỏ mặt bỏ đi.
Còn Mã Vân? Ông ta chỉ có thể chạy đi tìm cách trả thù con trai ruột của mình là Mã Đằng cho bõ tức.
Đứa con hoang của Ngô Đại với Suki thì có cho tiền ông ta cũng chẳng dám đụng tới dù chỉ là cọng lông tay.
Lấn yếu sợ mạnh là bản năng của những kẻ như Mã Vân
…
– Á, ui, đừng đánh mặt!
– Đau, đau!
Ở trước cửa ngôi nhà mà Đạt mới mua của Nam Cung Lệ, một người đàn ông bặm trợn với cái đầu trọc bị vây đánh bầm dập mặt mũi, ba má nhận không ra.
Hắn ta tên là Trần Lượng, người chồng lươn lẹo của Nam Cung Lệ, hôm nay tới nhà đòi nợ liền bị một đám đại hán cao to đen hôi úp sọt.
Những nắm đấm to bằng cái đùi liên lục nện vào người khiến Trần Lượng la oai oái như heo bị cắt tiết.
Cuối cùng, hắn ta mang theo khuôn mặt sưng tấy bị các tay anh chị vứt ra ngoài đường, kèm theo lời đe dọa:
– Thằng oắt con này, khôn hồn thì cút đi, đừng để bố mày thấy mày lảng vảng ở đây, không tao đánh què năm chi bây giờ.
Nói xong, cả đám người nghênh ngang đi vào nhà, không thèm để Trần Lượng vào mắt.
Đối với họ, dạng côn đồ cắc ké như Trần Lượng chỉ là xoàng thôi, chỉ biết bắt nạt dân lành lương thiện.
Nhìn thấy Trần Lượng nằm xõng xoài trên đất, quần rách, mông trần đen thui lộ ra không khí, người dân xung quanh chẳng có ai tới giúp hắn ta cả.
Nguyên nhân vì Trần Lượng nổi tiếng ác bá trong vùng, người ta tránh còn không kịp, ai ngu mà giúp.
– Thấy không, ác giả các báo, nghiệp tới là phải chịu.
– Cái thằng ác bá này, cuối cùng cũng có người đấm cho ra bã.
– Cái lũ chỉ biết bắt nạt người hiền, gặp kẻ ác hơn là cúp đuôi như chó.
Những tiếng bàn luận âm thầm lan truyền trong những người dân đi đường, khiến cho Trần Lượng cảm thấy nhục nhã tột cùng.
Mặc dù hắn không nghe cụ thể nhưng cũng đại khái đoán được lũ tiện dân này sỉ nhục mình thế nào.
– Chờ đó cho tao, rồi tao sẽ trả thù hết!
– Cái lũ tiện dân chúng mày, Trần Lượng tao sẽ nhớ mặt từng đứa.
Trần Lượng lồm cồm bò dậy, cắn răng lê lết thân xác hướng tới đồn cảnh sát gần đó.
Trên thực tế, việc bị đánh này là cố ý và theo chỉ lệnh của Mã Vân, nhằm lấy cớ kiện cáo, làm to chuyện lên.