-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 184: Giá thấp không mua, ấy mới là thần hào
Chương 184: Giá thấp không mua, ấy mới là thần hào
Nam Cung Lệ hơi sững sờ một chút, khóe mắt lộ ra vẻ vui mừng vì dĩ nhiên cô cũng muốn thoát khỏi hố lửa này.
Kể từ khi ly dị, cô vừa bị mất việc, vừa bị đám giang hồ quấy phá, lâu lâu lại có cán bộ, quan chức hạch họe theo lệnh của nhà chồng.
Thậm chí còn uy hiếp cô sẽ ra tay với bố mẹ đẻ khiến nhiều lúc Nam Cung Lệ muốn tự tử quách cho rồi để giải thoát.
Nhưng chợt nghĩ tới vẻ hung ác, dữ dằn của những người bên nhà chồng, Nam Cung Lệ lại bắt đầu lo lắng cho Mã Đằng.
– Nhưng mà ngôi nhà này có tranh chấp, cậu mua vào sẽ rất thiệt thòi.
– Chồng Tôi tên là Trần Lượng, làm bảo kê bến cảng, có thế lực không nhỏ ở đất Thâm Quyến này, bố mẹ hắn ta đều là quan chức máu mặt.
Thời này, sức mạnh của đồng tiền chưa được công nhận như thời hiện đại nên nhiều người đánh giá sai sức mạnh của thần hào như Mã Đằng.
Ở trong mắt họ, Mã Đằng chỉ có một chút tiền lẻ, không thể qua được những người địa vị cao trong xã hội, quyền thế ngập trời.
Nhưng Mã Đằng là người từng sang Hồng Kông và tiếp xúc với tư bản, biết sức mạnh của đồng tiền khủng khiếp như thế nào, hoàn toàn không e ngại Trần Lượng.
Anh ta bắn điếu thuốc, thở ra một hơi khói hình tròn rồi tự tin nói:
– Không quan tâm, thần hào tiền nhiều, không sợ thiệt.
– Dăm ba cái thằng gà bắp tuổi con ngan con, dám bước ra vặt lông hết.
Nói đoạn, Mã Đằng quay sang hỏi:
– Trợ lý, tôi mua ngôi nhà này có được không?
Trợ lý bên cạnh tên Linh Nhi đẩy kính mắt lên tính toán.
Cô ta là người của ngân hàng, phụ trách kiểm định tài sản và giá cả hợp lệ, đại loại chức năng giống như bài trừ gian lận của hệ thống thần hào, đảm bảo không ra bug.
Từng có lần Mã Đằng thử chơi trò bỏ 1000 tệ mua một hạt gạo, muốn thử bug liền bị phạt cấm tiêu tiền ba ngày và trừ 10 ngàn đô la tiền riêng cho chừa tội làm ẩu.
Kể từ đó, Mã Đằng liền đặt ra thói quen để trợ lý Linh Nhi đánh giá trước rồi mới xuống tiền.
Nếu như tài sản được mua với giá quá cao hoặc không hợp lệ sẽ bị bác bỏ từ đầu.
– Có thể mua, nhưng tùy theo mức giá phải phù hợp.
Đây là kết luận của cô trợ lý ngọt nước Linh Nhi.
Mức giá phù hợp này hiển nhiên không thể là ở tít trên trời hàng triệu đô la được, bây giờ họ vẫn đang sống ở Trần Gian, chưa có giá nhà của Thiên Đình.
Nhưng quan trọng là Linh Nhi đánh giá ngôi là có thể mua, tức hợp pháp, đây mới quan trọng vì mang ý nghĩa tranh chấp với Trần Lượng không được Linh Nhi để vào mắt.
Mã Đằng cũng không bất ngờ, thời kỳ này giấy tờ, luật pháp về tư hữu tài sản ở Trung Quốc vẫn còn rất hỗn loạn, gặp như cơm bữa, nhưng có vẻ như Linh Nhi không ngại mấy cái này, rất ít khi phán định là tài sản không hợp pháp để mua.
Thậm chí có lần mua miếng đất của điêu dân lấn chiếm đất công hợp tác xã, Mã Đằng ban đầu lo lắng liệu có được chấp nhận hay không nhưng kết quả vẫn trót lọt.
Dần dà, anh ta đã hiểu rằng Serana và “hệ thống thần hào” không e ngại mua tài sản tranh chấp.
Tại sao ư? Bởi vì họ đủ mạnh, đủ giàu.
Người giàu làm gì cũng đúng.
– Cô Lệ, cô nghe thấy rồi đấy, giá cả hợp lý là được.
– Bây giờ cô cho em cái giá đi!
Mã Đằng quay sang Nam Cung Lệ, bắt đầu ra giá mua nhà như mua thức ăn ở chợ.
Nam Cung Lệ hơi thấp thỏm một chút, vốn không muốn liên lụy đến người khác nhưng nhìn thấy đứa bé trong tay liền cắn răng:
– 500 tệ!
– Chỉ cần năm trăm đồng thôi.
Đây là mức giá mà người thời hiện đại sẽ không thể nào tưởng tượng nổi vì lúc đó, giá nhà đất ở Trung Quốc đã bay tới tận cung trăng.
Ở thời kỳ này, thu nhập bình quân đầu người ở Trung Quốc chỉ khoảng vài chục tệ một tháng, vậy nên năm trăm đồng đã là khoản tiền rất lớn mà Nam Cung Lệ cần kíp để sinh tồn.
Khác hẳn với thời đại tương lai, giá nhà ở Trung Quốc tăng cao chót vót gấp hàng trăm, hàng ngàn lần.
Tất nhiên, để xây được ngôi nhà khang trang thế này phải mất ít nhất 10 ngàn tệ chứ không phải năm trăm, tuy nhiên Nam Cung Lệ lúc này đã bị dồn vào đường cùng nên giá thấp cũng phải bán, còn đỡ hơn mất trắng.
Đây cũng xem như là đền bù cho Mã Đằng khi phải dấn thân vào tranh chấp đất đai.
Nhưng cô trợ lý Linh Nhi thì lại khinh thường:
– 500 đồng?
– Khinh thường ai vậy? Thần hào không cần mua hàng giá rẻ.
– Giá cả ngôi nhà này nằm ở tại 10 ngàn tệ xét về chi phí.
– Nhưng vị trí đẹp khiến giá của nó có thể tăng lên nhiều lần, dự trù rơi vào khoảng 30 -50 ngàn tệ.
– Đối với thần hào, cứ ra giá tối đa trong khung, không cần sợ.
– Dưới ba mươi ngàn tệ thì đừng có mua, người ta lại tưởng bắt nạt mẹ góa con côi thì mất mặt lắm.
Đây là phong cách rất kỳ quái mà người khác nhìn thấy chỉ biết cảm thán: “đúng là người giàu làm gì cũng ngang tàng”.
Rõ ràng có thể mua với giá năm trăm, nhưng lại tự đẩy giá lên năm chục ngàn rồi mới mua, không phải kẻ ngốc lắm của thì là gì?
Nhưng trên thực tế, nó có lý do riêng mà chỉ Linh Nhi biết, đến cả Mã Đằng cũng chỉ tưởng rằng phong cách của Serana “khác biệt”.
Quay trở lại cuộc đàm phán, sau khi Linh Nhi phát giá, Mã Đằng nở nụ cười:
– Cô nghe chưa, tụi em sẽ mua nó với giá 50 ngàn tệ.
– Nếu đồng ý, tụi em sẽ chuyển khoản hoặc đưa tiền mặt ngay.
Bởi vì đã quen với tiêu tiền như nước, Mã Đằng ra giá 50 ngàn tệ mà không nháy mắt một lần, đúng với phong cách thần hào, chỉ sợ không có chỗ tiêu tiền chứ không sợ phải tiêu nhiều tiền.
Còn rủi ro bị Serana phạt thì hoàn toàn yên tâm, chỉ cần trợ lý ngân hàng định giá thì chắc chắn là ok.
Nghe tới con số trên trời năm mươi ngàn đồng, Nam Cung Lệ thì giật mình ngơ ngác, giọng nói mang theo hốt hoảng:
– Không… không, giá ấy cao quá, nhà này đang còn tranh chấp, không bao gồm đất, không đáng ngần ấy tiền.
Đây là tâm lý của người thật thà, thường họ sẽ lo lắng cho người khác trước khi nghĩ tới lợi ích bản thân mình.
Nếu kẻ khác đứng ở đây, họ ngay lập tức đớp 50 ngàn tệ bằng cả đời làm việc của người khác rồi lặn mất tăm.
Nam Cung Lệ lại lo lắng giá mua quá cao, bản thân Mã Đằng bị lỗ, trong bắt người đời thật sự là quá ngu ngốc.
Nhưng cũng chính bởi thế, Mã Đằng càng quyết tâm giúp cô giáo viên tốt bụng này hơn:
– Cô đừng làm khó em như thế.
– Mua cái nhà có vài trăm đồng, giang hồ nhìn vào cười thối mũi mất.
– Cô cứ yên tâm, tiền em nhiều, xài không hết, vài chục ngàn đồng đối với em cũng chỉ như mấy chục tệ thôi.
Câu nói này cũng có phần thật vì từ lúc làm thần hào đến giờ, nguyên tắc của Mã Đằng là không bao giờ mua giá rẻ.
Của rẻ là của ôi, anh ta luôn phụng hành theo kim chỉ nam này, dù sao tiền cũng không phải từ túi Mã Đằng, xài xả láng sáng dậy sớm luôn.
Cuối cùng, phải mất một lúc để thuyết phục năn nỉ ỉ ôi, Nam Cung Lệ mới ngập ngừng ký tên vào hợp đồng và nhận tiền từ Mã Đằng.
Trước khi đi, cô còn không quên cúi đầu cảm ơn Mã Đằng, hứa rằng sau này nến Mã Đằng đổi ý thì cô có thể trả lại tiền thừa ra.
Hiển nhiên, cô biết rằng đây chỉ là anh ta muốn giúp cô, thực tế ngôi nhà đang bị siết này còn lâu mới có giá đó.
Mã Đằng thì không quan tâm đến chút tiền lẻ ấy, mở miệng khuyên nhủ:
– Cô nên đi đến nơi khác mua nhà rồi sống đi, rời khỏi chốn thị phi này.
– Em sẽ thuê dân giang hồ tới ở trong nhà, để xem thằng nào bố láo dám bước vào đây gây chuyện.
Vừa nói, Mã Đằng vừa chỉ tay về phía các tay giang hồ vai u thịt bắp, hình xăm đầy người.
Họ đều là dân giang hồ được Mã Đằng mời tới bằng tiền, nhận nhiệm vụ sống trong ngôi nhà này để canh Trần Lượng tới, đập một trận ra bã.
Thấy Nam Cung Lệ nhìn, họ gồng cơ bắp lên khiến mọi người phải bật cười.
Nam Cung Lệ mới yên tâm phần nào, bế đứa bé đi ra ga xe lửa, tìm cơ hội ở phương trời mới.
Mã Đằng đứng ở đằng sau chào vẫy tay, hoàn toàn không biết có một vài bóng người ẩn giấu trong tối quan sát tất cả.