Chương 183: Thủ đoạn lừa đảo
La Nghệ dẫn Mã Đằng tới một ngôi nhà mới xây nằm ở ngã tư khá đẹp, cách bệnh viện và trường học không xa.
Vừa nhìn thấy, Mã Đằng đã nhận định ngay đây là một vị trí đẹp, thích hợp để kinh doanh, buôn bán.
Nhưng ngôi nhà khang trang ba tầng lầu ấy lúc này đang dính đầy vết máu gà ở trên tường đe dọa, thậm chí có xác động vật chết đặt ngay trước cử, mùi hôi thối xộc lên tận mũi.
Mã Đằng và những người khác theo như vệ sĩ, trợ lý bịt mũi lại.
La Nghệ rất hiểu chuyện, nhanh nhảu đi lên nhặt xác động vật chết đem đi chỗ khác, đồng thời kêu gọi mấy tay giang hồ gần đó dọn dẹp lại trước cửa nhà.
Vốn dĩ mấy tay giang hồ không nghe nhưng thấy những tờ đô la xanh mượt xuất hiện trước mắt liền hì hục chạy tới chà không biết mệt, thiếu điều muốn liếm luôn cả cái tường.
Ở thời kỳ này, thu nhập người lao động Trung Quốc còn rất thấp, đô la có giá cực kỳ cao, một tờ giấy bạc màu xanh bằng cả năm lao động nên họ hăng hái như vậy cũng đúng.
Khi Đạt bước vào, thậm chí họ còn xếp hàng hai bên, đồng loạt cúi đầu:
– Cung nghênh thần hào giá lâm!
Tiền hô hậu ủng, cực kỳ có khí thế.
Người khác nhìn thấy có khi lại tưởng là bị xuyên không vào tiểu thuyết thần hào đô thị nào đó.
Nhưng Mã Đằng không để ý nhiều như vậy, vài tháng qua cậu đã quen với việc tiêu tiền như nước, được người đời nịnh bợ rồi.
Lúc này, cậu chỉ chăm chăm tiến về phía trước, nơi có một người phụ nữ tuổi trung niên với khuôn mặt già nua, tiều tụy nhưng quen thuộc.
– Cô Lệ!
– Là em, Mã Đằng ở thôn Cổ Phùng đây!
– Thằng nhóc trước kia bị cô đánh đít gọi là Lỗ Trí Thâm đây.
Nghe lời nói của Mã Đằng, người được gọi là cô Lệ mới từ từ ngẩng đầu lên.
Đây là một đôi mắt tuyệt vọng của người sắp chết.
Mã Đằng không xa lạ gì với ánh mắt kiểu này, từng nhìn thấy nhiều lần, nhưng là ở những kẻ khác muốn tự tử.
Anh ta không thể tưởng tượng được vì sao một cô giáo tốt bụng, từng rạng rỡ như ánh mặt trời nay lại tuyệt vọng tới mức này.
Cô ấy đã phải trải qua những gì?
Câu hỏi này, Mã Đằng không nói ra được.
Thay vào đó là giọng nói run rẩy, sợ sệt rót vào lỗ tai:
– Tôi… tôi không có tiền.
– Đừng đánh tôi!
Cô Lệ run rẩy nép mình lại, ôm đứa con nhỏ vào lòng và sợ hãi khi nhìn thấy đông người ở xung quanh.
Thậm chí không rõ ràng được lời mà Mã Đằng nói.
Mã Đằng trầm mặc một lúc, bàn tay dừng ở không trung, sau đó phất tay ra lệnh cho cấp dưới lui ra, chỉ để lại một trợ lý cùng mình trong phòng.
Thấy những tay vệ sĩ, côn đồ hung ác lui ra ngoài, cô Lệ lúc này mới dần bình tĩnh trở lại.
– Cô lệ, Nam Cung Lệ, em là Mã Đằng đây, cô nhớ chưa?
Mã Đằng nhắc ba lần liên tục, cô Lệ mới từ từ nhớ ra và mếu máo:
– Hóa ra là em!
– Xin lỗi, cô cứ tưởng…
Mã Đằng vội vàng cúi xuống:
– Không sao, do em tới đường đột, cô không nhận ra cũng bình thường.
– Nhưng cô có chuyện gì thế này?
– Em nghe nói cô đi lấy chồng ở thành phố mà…
Mã Đằng nhớ lại lần cuối nghe tin về cô Lệ là cô ấy kết hôn với dân thành phố Thâm Quyến, sống sung túc thoải mái.
Nam Cung Lệ thở dài, từ từ kể lại câu chuyện.
Hóa ra cô đã bị dính vào cái bẫy lừa đảo tinh vi.
Năm xưa, Nam Cung Lệ là một thanh niên trí thức xuống nông thôn để xóa mù chữ, giúp đỡ nông dân theo lệnh hiệu triệu của Mao Trạch Đông trong cách mạng văn hóa.
Gia đình của Nam Cung Lệ có gốc ở Thâm Quyến và đặt hôn ước trước cùng một gia đình khác tại đây.
Thời đó chuyện hôn ước là khá bình thường nên cũng chẳng ai suy nghĩ nhiều.
Sau này, cách mạng văn hóa kết thúc, Nam Cung Lệ được điều chuyển công tác về làm giáo viên ở Thâm Quyến.
Hôn ước được nhắc lại, nhà chồng của Nam Cung Lệ đề nghị họ góp đất, nhà vợ góp tiền xây một căn nhà mới để ở, khi nào xây xong thì đứng tên chung hai vợ chồng.
Lúc đó mọi người cũng không nghĩ nhiều, miếng đất cũng gần nơi làm việc nên đồng ý dồn tiền xây một ngôi nhà mới khang trang.
Nhưng đến khi xây nhà xong một thời gian thì nhà chồng mới bắt đầu lộ bản chất thật, kiếm cớ khước từ chuyển tên mảnh đất.
Cuối cùng, một năm trước lộ ra việc ngoại tình, người chồng dắt bồ về nhà công khai, đòi ly hôn với Nam Cung Lệ để nuôi bồ nhí, đồng thời cho băng đảng xã hội đen tới quấy phá, đuổi Nam Cung Lệ ra khỏi nhà.
– Miếng đất này thực tế là đứng tên của bố mẹ nhà chồng, người chồng chỉ là người đứng ra vay nợ thôi, nó không được tính là tài sản chung của hai vợ chồng nên cô không dính dáng gì tới miếng đất.
– Dựa vào đó, họ lấy lý do chia tay, đòi lại đất để cho nhân tình, bắt mẹ con cô phải rời khỏi nhà.
– Cô cũng không đòi hỏi gì nhiều, chia tay cũng được, nhưng họ phải trả lại hoặc bồi thường tương xứng với khoản tiền mà ba mẹ cô bỏ ra xây nhà, đấy là tích lũy cả đời của họ.
– Nhưng hóa ra lão chồng khốn nạn đã lên kế hoạch từ trước, không chịu bồi thường tiền, bảo chúng tôi có ngon thì dỡ nhà mang đi chứ tiền không trả một xu.
– Mặc dù ngôi nhà là do phía nhà cô bỏ tiền xây nhưng ai cũng biết không thể dỡ nhà khỏi đất được.
– Đặc biệt hắn ta còn đứng tên vay nợ xã hội đen, bởi vì kết hôn ấy nên khoản nợ ấy được chuyển thành khoản nợ chung, đám xã hội đen dựa vào đó bắt chẹt mẹ con cô bắt trả nợ.
– Pháp lý nhà đất thời điểm này còn chưa rõ ràng, nếu hai mẹ con cô bị chúng đuổi ra khỏi nhà thì mặc nhiên ngôi nhà bị bọn chúng cướp trắng.
– Cô đã không còn gì nữa, buộc phải cắn răng cố thủ trong nhà, chịu đựng đám người ấy quấy phá thôi.
Đây là kiểu lừa đảo điển hình trong hôn nhân.
Một bên cho đất, một bên cho tiền xây nhà, nghe thì có vẻ khá công bằng, ổn định.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ là đất không sang tên và nhà thì chẳng gỡ đi được, pháp lý lại nhập nhằng, không rõ ràng.
Nhà chồng lại có quyền, có thế, có tiền, nếu thực sự ép thì cướp trắng cái nhà không phải là việc khó.
Nếu như không phải vì cách mạng văn hóa mới qua không lâu, xã hội vẫn còn đang kỳ thị kẻ giàu bắt nạt phụ nữ, trẻ em yếu đuối, phía nhà chồng không dám làm quá vì sợ dân chúng phẫn nộ thì có khi Nam Cung Lệ đã ra đường ở từ lâu rồi.
Mã Đằng siết chặt nắm đấm, anh ta biết tính cách của Nam Cung Lệ, là một người hiền lành, tốt bụng, chắc chắn là bị lời ngon tiếng ngọt là lợi dụng.
Tuy rằng ai cũng nói tốt cho mình và không nên nghe từ một phía nhưng Mã Đằng tin vào cách làm người của cô Lệ, sự thật ắt hẳn không cách biệt quá nhiều.
– Nhà mẹ đẻ của cô thế nào, họ không bảo vệ cô sao?
Đây mới là điểm mấu chốt, tại sao gia đình Nam Cung Lệ không đứng ra bảo vệ cô.
Nam Cung Lệ thở dài:
– Bọn họ hồi xưa ủng hộ cách mạng văn hóa, kể từ khi…
Không cần nói hết câu, Mã Đằng cũng hiểu được đoạn còn thiếu.
Kể từ khi ông Đặng nắm quyền, những người thời xưa ủng hộ cách mạng văn hóa đều bị đả kích nặng nề, khó mà ngóc đầu lên được.
Rõ ràng là bên phía thằng chồng khốn nạn kia thấy nhà vợ yếu mới nảy sinh ra ý tưởng đè đầu cưỡi cổ bắt nạt, cướp nhà.
Nhớ về cảnh hồi xưa, lúc bản thân bị đói, chính là Nam Cung Lệ lén cho đồ ăn riêng mới sống qua mùa đông lạnh giá, Mã Đằng quyết tâm phải giúp đỡ lại:
– Cô Lệ, hay cô bán nhà lại cho em đi!
– Cô bán cho em rồi, cô sẽ không sợ bị bắt nạt nữa, cầm tiền đi tới nơi khác sống thoải mái.