Chương 180: Rockefeller tan rã (8)
– Nhưng nếu làm thế thì gia tộc Rockefeller sẽ phải khóc ngất bên bồn cầu.
– Chúng ta không cần chia tiền lãi vì có thừa tiền mặt nhưng gia tộc Rockefeller lại đang khát vốn, nước cờ này sẽ giết chết chúng.
– Chưa kể làm từ thiện thế nào, từ thiện cho ai, toàn bộ là do ban giám đốc, ban kiểm soát mà tôi đang nắm trong tay.
– Thế có khác nào đưa toàn bộ tiền lãi của Rockefeller cho mình sử dụng đâu.
– Mấy người bạn bên khối nông nghiệp giờ đang thừa sản lượng, không biết tìm ai mua đây, tiền của Rockefeller đến quá đúng lúc.
– Bây giờ cầm tiền lãi của gia tộc Rockefeller mua hàng của họ giá cao rồi đem làm food Stamp cho dân nghèo, vừa được tiếng, vừa trao đổi lợi ích với tài phiệt nông nghiệp.
Đạt nâng ly rượu lên uống cùng một người đẹp trong văn phòng của mình.
Bờ mông mọng nước, quyến rũ của cô ấy nằm trọn trên đùi của cậu, khiến cho thẳng nhỏ như thể muốn phá cửa xông ra.
Ấy vậy mà cô gái xinh đẹp ấy vẫn không hề ngần ngại cây gậy chọc vào mông, hôn lên cổ Đạt, nhỏ giọng cười cợt:
– Anh thực sự là tinh quái, cướp trắng trợn một cách công khai và hợp pháp như vậy, khác gì tội phạm đâu.
– Nhưng mà em thích.
Cô gái vừa nói vừa rúc sâu vào trong lòng Đạt, giống như một con chim non được che chở bởi cánh đại bàng.
Cô ấy là Janna, người quen của Đạt hồi trước làm giám đốc The Washington Post, từng hỗ trợ Jimmy Carter đắc cử và đồng thời làm tình nhân luôn sau một thời gian tiếp xúc.
Đạt đã thu cô vào hậu cung của mình trước, sau đó mới yên tâm giao cho cô làm tổng biên tập kiêm chủ tịch hiệp hội nhà báo, bản thân cậu không phải thánh nhân gì, gái đẹp mà phù hợp lợi ích của mình, mắc gì không thu.
Đạt cười hi hi, đánh vào cái mông hư hỏng của Janna, đắc ý.
– Tội phạm sao cướp nhiều bằng anh được, cướp ngày bao giờ cũng giàu hơn cướp đêm.
– Thế giới này là thế giới của sói đói!
– Em cứ yên tâm, hỗ trợ anh phong tỏa truyền thông, tranh thủ đánh sập gia tộc Rockefeller.
– Tới lúc đó, anh sẽ để em thâu tóm các cơ quan truyền thông, trở thành chị đại trong giới báo chí.
Đây là thời điểm rất nhạy cảm, quyết định thành bại nên Đạt cần tập trung mọi nguồn lực trong nước Mỹ để đánh sập Rockefeller, bao gồm cả truyền thông.
Ví dụ như lần này, nếu không nhờ cậu vận dụng Janna từ trước, sẽ có một loạt những tờ báo khác đưa tin theo lệnh Rockefeller, kêu gào tập đoàn dầu mỏ kiếm tiền quá nhiều, là những kẻ vô đạo đức, gây sức ép buộc giảm giá dầu bằng bạo loạn của dân lao động.
Thật buồn cười là những kẻ vô đạo đức nhất lại đang chỉ trích kẻ khác là vô đạo đức, muốn thông qua bắt cóc dư luận để chiến thắng.
Phải biết tập đoàn của Rockefeller thời xưa còn ác hơn rất nhiều mà chẳng bao giờ tự xét lại bản thân mình.
Chỉ khi thất thế mới dùng đạo đức để ràng buộc kẻ khác.
Janna lúc này cũng đã là tình nhân bí mật của Đạt, hiểu rằng công việc quan trọng, khẽ gật đầu.
– Dạ vâng!
– Để em chỉ đạo bên dưới dò xét sát sao hơn.
– Không thể để bị thua ở phút cuối cùng được.
Nói xong, Janna bắt đầu cầm điện thoại lên liên lạc với cấp dưới của mình, yêu cầu kiểm duyệt gắt gao tin tức liên quan đến giá dầu.
Bản thân Janna cũng có năng lực rất tốt, đôi mắt toát lên vẻ tự tin, kiêu sa khi làm việc lại càng xinh đẹp hơn.
Đạt nhìn thấy, kìm lòng không được đứng dậy đi tới đằng sau cô và mò mẫm.
Nhân lúc Janna bận nói chuyện, cậu tranh thủ vén váy lên và hành quyết ngay tại chỗ khiến Janna giật mình.
– A!
– Có chuyện gì vậy tổng biên tập?
– Không có gì, tiếp tục báo cáo tình hình đi, tôi đang nghe đây.
Janna không có hành động phản đối hay làm gì cả, cố gắng giữ bình tĩnh tiếp tục nói chuyện qua điện thoại với cấp dưới dù cơ thể đang bị tấn công từ đằng sau cực kỳ thô bạo.
Khuôn mặt của cô đỏ lên, nhưng không phải bởi ngại mà là hưng phấn.
Có vẻ vì tính chất công việc truyền thông, Janna không giống như những người phụ nữ khác, có khuynh hướng thích những cách làm tình táo bạo, hướng ngoại tới mức khoe khoang cho cả thế giới biết.
Vậy nên Đạt mới tự tin làm như vậy với Janna vì cậu biết cô ấy thích thú.
Tất nhiên, việc “khoe khoang” này chỉ dừng ở tâm lý chứ không phải thực sự khoe.
Đến khi bàn xong công việc, người phía bên kia điện thoại vẫn không hề hay biết Janna đang làm gì.
Chỉ có Janna nổi giận vồ lấy Đạt như sói đói:
– Hừ hừ! Dám tập kích lúc em đang làm việc.
– Phen này em hút khô anh.
Cuộc chiến căng thẳng rung chuyển đất trời nhanh chóng diễn ra trong phòng làm việc.
Cùng lúc đó, bên ngoài nước Mỹ cũng đang nghênh đón sự rung chuyển dữ dội ở thượng tầng.
– Cái gì? Hành động điều tra tập đoàn Đ&T và Đỗ Đức Đạt bị bác bỏ bởi tổng thống Jimmy Carter?
– Tại sao tổng thống lại biết, việc điều tra của CIA và FBI đáng lẽ phải tuyệt mật.
David Rockefeller giật mình khi nghe tin báo về thông qua điện thoại bí mật.
Trên thực tế, đòn đánh trên truyền thông chỉ là che mắt, mục đích thực sự của ông ta là để cho CIA và FBI tập kích, điều tra về việc Đạt buôn lậu ở Đông Âu, Trung Quốc…
Chỉ cần khiến Đạt bị điều tra với những tội danh như buôn lậu đồ cấm, tư thông nước địch thì ông ta sẽ hù dọa được những kẻ khác, đồng thời loại bỏ một đối thủ mạnh.
Nước cờ này không thể bảo là không thông minh, vì chỉ cần thành công thì sẽ tạm thời ổn định lại gia tộc Rockefeller.
Đáng tiếc, sức mạnh của Rockefeller suy giảm, trong khi thị trường Đông Âu và Trung Quốc quá quan trọng với các tài phiệt quốc tế.
Vậy nên chưa cần Đạt ra tay, đã có những người khác ở châu âu âm thầm bắn tin cho tổng thống Jimmy Carter ngăn chặn những cuộc điều tra ấy.
Dù sao Đạt bị điều tra thì bát cơm của họ cũng bị ảnh hưởng.
Thậm chí mật báo cho Liên Xô cũng bị người trong KGB chặn lại, đủ để thấy ảnh hưởng của Đạt lớn đến thế nào.
Tới nước này, trên cơ bản là gia tộc Rockefeller đã thất bại toàn tập, bất lục trong việc phản kích.
Vợ của David Rockefeller, bà Magaret thở dài:
– Chúng ta đã thất bại rồi, đúng không?
– Chưa!
David Rockefeller cắn răng kiên trì.
– Vẫn còn một cơ hội cuối cùng, một nơi mà nhiều người bỏ quên mất trong cuộc chiến vương quyền này.
– Đó là Mê Xi cô, là Colombia.
– Thằng họ Đỗ ấy có dính dáng tới đường dây buôn lậu ma túy.
– Anh đã cho người liên hệ với trùm ma túy ở đó rồi, chỉ cần bắt được điểm yếu củ nó, ít nhất cũng tìm được cơ hội làm hòa.
Là thành viên lâu năm của thế giới tài phiệt, David Rockefeller hiểu quá rõ, một khi đã khai chiến, ít nhất phải đánh ngang tay một lần rồi mới nghĩ tới chuyện làm hòa được.
Bại trận mà nói hòa chỉ xứng đáng làm nô lệ.
Nhưng ngay khi ông ta vừa nói xong, một người mặc vest đen bước vào với một hộp quà được đóng gói cực kỳ xinh đẹp:
– Giám đốc, có người đặt hộp quà này ở trong phòng ngài.
– Cái gì vậy? Bom à?
– Không phải…
Vừa nói, nhân viên vừa ngập ngừng mở hộp quà ra, để lộ hình ảnh bàn tay vừa bị chặt đứt lìa.
Và trên ngón tay ấy, có hình xăm đặc thù của băng đảng Mê Xi Cô mà David Rockefeller từng nhìn thấy ở trùm băng đảng Mê Xi Cô bắt tay với ông ta.
Rất rõ ràng, đây là một lời cảnh báo rằng âm mưu của David Rockefeller đã bị phát giác và phá hủy.
Thậm chí đến ngay cả trùm băng đảng cũng phải mất đi một tay.
David Rockefeller ngã ngửa ra sau, mệt mỏi buông lời:
– Từ bỏ! Chúng ta đầu hàng!
– Quá mệt rồi, quá đủ rồi!
– Để cho tụi nó muốn làm gì thì làm, chúng ta lo giữ tài sản của bản thân là được.