Chương 179: Rockefeller tan rã (7)
Trong một hộ gia đình lao động bình thường của người dân Mỹ ở Texas.
Người chồng Tên Lohar ngán ngẩm ngồi trên ghế, đôi mắt nhìn về phía tivi phía trước với sự mơ hồ không rõ, mù mịt tương lai.
Người vợ phía sau nhà lâu lâu lại bốp chát đập mạnh dụng cụ làm bếp như thể phát tiết nỗi uất hận khiến người chồng thường xuyên giật mình, lạnh gáy.
Ông ta đã thất nghiệp được một tháng, hóa đơn tiền điện, tiền nhà, tiền thuế dí tới tận lỗ đít rồi, sắp phải ra đường ở, không còn tâm trạng đâu mà an nhàn thành thơi như trước, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ người vợ vai u thịt bắp bỏ đi theo người khác có tiền hơn.
Về chuyện này, người sống ở Việt Nam sẽ không hiểu tại sao một người mới chỉ “nghỉ ngơi” có một tháng mà đã phải lo lắng bị đuổi ra đường, vợ bỏ, con chê.
Nguyên nhân vì cách sống ở mỗi nơi mỗi khác.
Ở Hoa Kỳ, các loại chi phí trọng yếu thường không đóng một lần như ở các quốc gia bình thường khác mà sẽ kéo dài chi trả trong hàng chục năm hoặc đến hết đời, vĩnh viễn không bao giờ dừng lại.
Ví dụ như vợ chồng Lohar, tiền mua nhà trả góp mỗi tháng là 300 USD/tháng.
Tiền thuế nhà đất cũng không đóng một lần mà sẽ vĩnh viễn thu 2% giá trị nhà đất mỗi năm, tương đương 200 USD/tháng.
Tiền bãi đỗ xe, tiền mua kênh tivi, tiền mua tài khoản vip xem tivi, tiền phí sử dụng xe ô tô, tiền trả góp mua ô tô vô số khoản chi phí đều được tính cộng lại mỗi tháng ngốn khoảng 1000 USD tiền lương của hai vợ chồng.
Lohar mất việc, các khoản tiền này sẽ không dừng lại mà tiếp tục chồng chất trở thành nợ xấu.
Và bởi vì đã mất việc nên ngân hàng sẽ xác định là nợ xấu không có khả năng chi trả, cho người xuống cưỡng chế thu hồi nhà để trả nợ và đuổi gia đình Lohar ra đường trong thời gian ngắn.
Đây là một chuỗi domino và chỉ cần một mã lệnh duy nhất để kích hoạt là “thất nghiệp”.
Vậy nên không có chuyện Lohar thất nghiệp, ở nhà nghỉ ngơi một vài tháng mà sống yên ổn được, bà vợ dưới tình thế quẫn bách sẽ kiếm ông chồng khác để bù vào phần tiền hàng tháng còn thiếu ấy.
Người lao động Mỹ như Lohar bắt buộc phải bấu víu lấy bất kỳ cơ hội nghề nghiệp nào ngay trước mắt, chuyển kênh qua lại, mong mỏi tìm thấy một quảng cáo về công việc nào đó cứu cánh cuộc đời trước khi tan nhà, nát cửa.
Đáng tiếc, thời buổi khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng dầu mỏ, đâu đâu cũng thấy tin sa thải, biểu tình, bạo động chứ chả thấy tuyển dụng, càng làm cho Lohar thêm phần chán nản.
Bỗng, một bản tin thu hút sự chú ý của Lohar:
– Ông nghĩ sao về việc mọi người cho rằng giá dầu tăng cao chính là nguồn gốc của thất nghiệp.
Người dẫn chương trình trên tivi nói đúng vào cái mà người lao động để ý nhất lúc này, thất nghiệp.
Ở phía bên cạnh, một người đàn ông mặc vest, có bảng giới thiệu là chuyên gia kinh tế đĩnh đạc trả lời:
– Các tập đoàn dầu mỏ hiện tại đang đẩy giá lên quá cao, giá dầu tăng vọt, gây ra lạm phát và làm chậm sự phát triển của nền kinh tế Mỹ, khiến nhiều doanh nghiệp thu hẹp quy mô sản xuất, sa thải nhân viên và tỷ lệ thất nghiệp gia tăng.
– Vậy nên nguồn cơn của thất nghiệp là do giá dầu mỏ bị đẩy lên quá cao.
Câu trả lời này lập tức khiến Lohar đứng bật dậy, buột miệng chửi thề:
– Mẹ kiếp, tao biết ngay mà, bảo sao tìm mãi không thấy việc làm, hóa ra là cái lũ tập đoàn dầu mỏ ấy.
Người lao động suy nghĩ rất đơn giản, người nào ảnh hưởng đến chén cơm của họ thì họ ghét người đó.
Chỉ cần dùng từ khóa “thất nghiệp” là có thể kích động tâm lý bất mãn ẩn sâu trong tâm trí.
– Và giá dầu có đáng để tăng cao như vậy không?
– Thực tế là không, nguồn cung trên thị trường gần như không sụt giảm bao nhiêu, mọi người hay bảo là do khủng hoảng Iran nhưng Iran xếp thứ mấy về xuất khẩu dầu mỏ?
Cái này thực ra là đúng, Iran tuy cấm xuất khẩu dầu nhưng về bản chất Iran không phải là nguồn cung dầu mỏ chủ yếu trên thị trường.
– Rõ ràng có dấu hiệu đầu cơ thổi giá để tư lợi, nguồn cung trên thị trường không hề thiếu hụt tới mức đẩy giá dầu tăng cao chót vót như vậy.
– Đáng lý chính phủ liên bang phải vào cuộc làm hạ nhiệt giá dầu để giúp người lao động.
Từng câu nói của chuyên gia lọt vào tai của Lohar khiến ông ta như muốn bùng nổ nỗi phẫn uất bao lâu nay.
Ông ta đập mạnh chai bia còn uống dở xuống bàn, hét to:
– Biểu tình, phải đi biểu tình, đòi lại công bằng.
– Chúng ta cần việc làm, chúng ta cần giảm giá dầu.
Tình cảnh tương tự xuất hiện ở trên những ngôi nhà khác khắp nước Mỹ.
Hiển nhiên, gã chuyên gia kia là người của gia tộc Rockefeller, muốn thông qua tâm lý bất mãn vì thất nghiệp để kích động người dân Mỹ xuống đường biểu tình, bạo loạn giúp họ giảm giá dầu.
Đây là chiêu thao túng dư luận thường thấy ở giới tài phiệt nhằm lợi dụng tầng lớp lao động làm tốt thí mở đường phục vụ cho lợi ích của mình, từng được gia tộc Rockefeller làm rất nhiều lần.
Tuy nhiên, họ không biết rằng “tiểu tam” của Đạt đang kiểm soát truyền thông nước Mỹ và sẽ không cho phép âm mưu vụng về ấy được thực hiện.
– Vậy theo ông, ai là người phải chịu trách nhiệm? Phải làm thế nào để hạ giá dầu.
Một vài chuyên gia kinh tế khác nhảy vào tranh luận.
– Thứ cho tôi nói thẳng, nếu bàn về dầu mỏ, ai qua được ông vua dầu mỏ Rockefeller, biểu tượng cho dầu mỏ của nước Mỹ.
– Muốn chính phủ làm gì? Tịch thu hết tài sản của gia tộc Rockefeller để quốc hữu hóa dầu mỏ sao?
Câu này vừa nói ra, người chuyên gia lúc ban đầu quýnh lên, vội vàng sửa lại:
– Không được, quyền tư hữu thần thánh bất khả xâm phạm, làm vậy là phạm pháp.
– Hơn nữa gia tộc Rockefeller luôn luôn cống hiến hết mình vì nước Mỹ, tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện thế này, họ còn công khai ủng hộ việc giảm giá dầu nữa.
– Tôi nghĩ rằng chính phủ liên bang cần phải có biện pháp cứng rắn với các tập đoàn khai thác dầu mỏ.
– Bọn họ đang đẩy giá lên cao và kiếm lấy lợi nhuận kếch xù từ sự đau khổ của tầng lớp lao động.
– Đáng lẽ bọn họ phải tăng sản lượng khai thác, giảm giá dầu xuống nhưng nay lại cố ý đẩy lên, rõ ràng không đúng.
Chuyên gia tiếp tục đứng ra chỉ trích tập đoàn dầu mỏ và bảo vệ gia tộc Rockefeller hết mình.
Nguyên nhân vì sau lưng ông ta chính là gia tộc Rockefeller danh tiếng, được nhận tiền từ họ để trở thành cái loa phát thanh.
Truyền thông của Hoa Kỳ chỉ cần có tiền là sẽ dễ dàng thao túng được.
Tất nhiên, những cái loa khác của Đạt cũng không kém phần mạnh mẽ, phản pháo liên tục:
– Gia tộc Rockefeller tốt bụng? Ông đúng là có thiên phú kể chuyện cười, bệnh nhân câm điếc mà nghe thấy chắc cũng phải bật cười cả đêm.
– Còn giá dầu, đây là thứ nước Mỹ nói giảm là giảm được sao?
– Dầu ở tại các nước Trung Đông có chủ quyền, họ khai thác hay bán thế nào là quyền của họ, sao mà can thiệp được, mang xe tăng và đạn pháo sang? Như vậy khác gì đế quốc xâm lược.
– Theo tôi thấy, tốt nhất là mấy công ty dầu mỏ, nhất là tập đoàn Rockefeller nên cắt lợi nhuận ra làm từ thiện cho người lao động Mỹ bị thất nghiệp, đấy là thiết thực và thực tế nhất.
Cả hai bên bắt đầu công kích vào điểm yếu lẫn nhau khiến người lao động Mỹ bắt đầu mơ hồ.
Vậy rốt cục là nên biểu tình chống ai đây? Chính phủ Mỹ, gia tộc Rockefeller, hay tập đoàn dầu mỏ?
Đây chính là lý do bản thân nước Mỹ không sợ biểu tình, bạo loạn, vì đến ngay cả đối tượng để biểu tình còn không có thì làm được gì.
Người dân đương nhiên không hiểu giá dầu thế giới thực sự là do tài phiệt Mỹ quyết định, truyền thông Mỹ luôn xây dựng Hoa Kỳ là ông già tốt bụng chứ sao chịu thừa nhận chính sách thuộc địa kiểu mới.
Vậy nên đề nghị lấy phần tiền lãi của các công ty dầu mỏ để làm từ thiện trở nên sáng giá hơn bao giờ hết, được dân Mỹ ủng hộ.
Nhưng nó lại là cái bẫy mà Đạt giăng ra để cướp tiền của gia tộc Rockefeller vào túi mình.