Chương 174: Rockefeller tan rã (2)
Cuối cùng, Diane đồng ý ký vào hợp đồng ủy quyền cho luật sư toàn quyền sử dụng số cổ phần nhỏ của cô để đòi lại “công lý”.
Còn bản thân cô sẽ nhận được khoản vay 100 triệu USD dễ dàng từ ngân hàng Đ&T để tiếp tục cuộc sống ăn chơi sung sướng của con cháu nhà tài phiệt.
Nếu đơn giản nhìn về đây sẽ cảm thấy câu chuyện còn tương đối bình thường vì cuối cùng thắng thua thì cổ phần vẫn nằm trong tay của Diane, không bị thiệt gì.
Cho dù có trục trặc thì cổ phần mà Diane nắm tại các công ty dầu mỏ rất ít, chẳng mang lại ảnh hưởng lớn lao nào cả.
Không ai có thể liên tưởng nó với sự sụp đổ của đế chế dầu mỏ Rockefeller hùng bá một thời của nước Mỹ.
Nhưng đấy chỉ là suy nghĩ của những con gà chưa trải sự đời, tài phiệt ra đòn đâu có đơn giản như vậy.
Nếu ai cũng nhìn thấy đòn đánh của tài phiệt như thế nào thì còn gọi gì là tài phiệt nữa.
Tiffany tiễn Diane ra đi rồi quay trở lại tìm Đạt trong phòng riêng.
Lúc này, Đạt ngồi trên ghế mây cao cấp được làm thuần thủ công và thiên nhiên, phiên bản giới hạn cực kỳ đắt đỏ, giá hàng triệu đô một chiếc.
Trước mặt cậu, một loạt những hợp đồng ủy quyền tương tự như của Diane được đặt trên bàn.
Mỗi người chỉ có số cổ phần rất nhỏ nhưng cộng dồn lại đã chiếm tới 5% cổ phần.
Không phải chỉ mỗi Diane bị dồn vào bước đường cùng phải đi vay nợ, tất cả con cháu của Rockefeller đều bị nhắm đến dồn ép một cách “trùng hợp”.
Thấy Tiffany đi vào, Đạt vui vẻ giang rộng hai tay, đón chào cô vợ xinh đẹp người thơm như hoa tươi mới nở.
– Vợ yêu của anh, em thật là giỏi, giải quyết được hết cả đám tiểu thư, công tử khó chiều đấy.
– Anh không xem thử em là vợ của ai.
– Bọn họ nói cho cùng cũng chỉ là những cậu ấm cô chiêu được nuông chiều từ bé, hoàn toàn không hiểu thế nào là sự đời hiểm ác, vật đổi sao dời.
Cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô trên đùi, Đạt ngẩng đầu lên, cả hai hôn nhau nồng nhiệt ngay trên chiếc ghế.
– Vậy để anh thưởng cho em nhé?
– Thưởng gì?
– Một đứa bé!
Nói xong, Đạt bắt đầu đưa bàn tay hư hỏng của mình vào trong khiến Tiffany ngượng đỏ mặt, vội vàng hô dừng:
– Từ từ đã, lần trước làm gãy mất mấy cái ghế, tổn thất cả chục triệu đô rồi chưa chừa à?
– Sợ cái gì, anh thiếu tiền à? Hỏng thì mua mới thôi.
Đạt trả lời một cách thoải mái, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý và dâm đãng.
Dù sao “sập giường” “sập ghế” đôi lúc lại trở thành chiến tích vĩ đại đối với đàn ông.
Khả năng rất cao là cái ghế tội nghiệp hôm nay sẽ lại phải hứng chịu những đợt “xung kích” vượt quá mục đích thiết kế ban đầu.
May thay, đột nhiên có chuông điện thoại reo lên, Tiffany nhân cơ hội vội vàng bỏ chạy vào phòng tắm khiến Đạt chỉ có thể tiếc nuối bỏ dở.
– Xin chào!
– Chào Mr Đỗ, tôi là Murphy đây.
Murphy là ông chủ của General Motor mà trước đó Đạt đã có dịp nói chuyện trong đám tang của Nelson Rockefeller.
Kể từ sau đợt đó, cả hai đã âm thầm liên hệ với nhau và những tài phiệt khác để xâm lược gia tộc Rockefeller giàu có.
– Chào ông! Bên phía tôi đã hoàn tất giai đoạn chuẩn bị của kế hoạch, còn phía ông thế nào?
– Chúng tôi cũng đã xong, mọi thứ đã được chuẩn bị hoàn tất.
Chuẩn bị hoàn tất ở đây tức là số cổ phần được ủy quyền đã đủ để đảo ngược thế cờ và loại bỏ gia tộc Rockefeller khỏi vị trí chi phối các tập đoàn dầu mỏ.
– Vậy thì kế hoạch có thể bắt đầu được rồi, khủng hoảng dầu mỏ và khủng hoảng Iran cũng nên lan rộng ra toàn thế giới.
Phía bên kia, xuất hiện những nụ cười vui vẻ đầy thích thú vì cơ hội nhân đôi tài sản của các tài phiệt đã tới.
Kể từ đầu năm 1978, cách mạng hồi giáo tại Iran đã được manh mún trở lại cùng với sự ảnh hưởng ngày càng lớn của đại giáo chủ Khomeini đang sống lưu vong ở Pháp nhằm lật đổ chính quyền thân Mỹ của Shah.
Nghe tới đây, những người thiếu kiến thức lịch sử có thể tưởng nhầm rằng đại giáo chủ chống Mỹ hay sao đó nên mới chống lại Shah.
Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, đại giáo chủ thời này là một người chống cộng sản và Liên Xô mạnh mẽ nhất, được Pháp bảo hộ và có những khoản tiền viện trợ lớn từ Mỹ để giúp đỡ ông ta thời điểm khó khăn nhất.
Vậy nên các tài phiệt Mỹ và Đạt không hề bất ngờ trước cách mạng hồi giáo Iran chút nào, chính Hoa Kỳ đã bật đèn xanh cho cách mạng hồi giáo Iran diễn ra tháng 2 năm 1979 thông qua Jimmy Carter vì đằng nào Iran cũng sẽ chống Liên Xô.
Thậm chí ngay cả Afghanistan cũng đang rục rịch và chỉ tạm chìm xuống khi Liên xô thực hiện duyệt binh tại biên giới Xô Trung tháng 3 năm 1979 thể hiện rằng bản thân không hề suy yếu.
Tất nhiên, đây chỉ là điều kiện cần “cho phép” chứ không phải nguyên nhân thúc đẩy Mỹ bật đèn xanh cho cách mạng hồi giáo.
Lý do chính Hoa Kỳ cho phép một chính quyền thân Mỹ bị lật đổ là vì vấn đề dầu mỏ và phải quay lại vấn đề lịch sử mới hiểu được.
Năm 1951, thủ tướng Iran khi đó đã tiến hành công cuộc quốc hữu hóa dầu mỏ nhằm bảo vệ quyền lợi của người dân Iran khỏi bị tập đoàn dầu mỏ của đế quốc phương tây hút máu.
Hiển nhiên, thủ tướng Iran này nhanh chóng bị lật đổ ngay sau đó bởi các cường quốc phương tây, thể hiện đúng tư tưởng “nơi nào có dầu mỏ, nơi đó cần dân chủ” của Hoa Kỳ.
Shah lên nắm quyền ở thời điểm này, giao lại quyền khai thác dầu mỏ cho các tập đoàn phương tây tiếp tục hút máu Iran nhằm đổi lấy quyền lực thống trị trên mảnh đất Ba Tư.
Tuy nhiên, đến năm 1973, tận dụng chiến tranh Yom Kippur, ông vua này đã dám làm liều hủy bỏ các thỏa thuận bất bình đẳng đã ký với đế quốc tư bản trước đó, đòi lại quyền khai thác dầu mỏ, đẩy giá dầu lên cao.
Việc này khiến lợi ích chung của các tài phiệt Mỹ bị ảnh hưởng và chỉ có gia tộc Rockefeller được hưởng lợi nhờ quan hệ ngầm với các nước OPEC.
Vậy nên khi gia tộc Rockefeller suy yếu, đặc biệt sau cái chết đột ngột của Nelson Rockefeller, phía tài phiệt còn lại đã lên kế hoạch loại bỏ lần lượt các lãnh đạo OPEC thân thiết với gia tộc Rockefeller, trong đó bao gồm lãnh đạo Iran là Shah.
Nói tóm lại, bởi vì lời nguyền dầu mỏ và đấu đá nội bộ trong lòng nước Mỹ, cách mạng hồi giáo Iran năm 1979 hoàn toàn phù hợp chuẩn chỉ sách giáo khoa nên không hề gây bất ngờ và chịu sự phản đối từ Mỹ dù lật đổ một chính phủ thân Mỹ.
Những người thông minh ở Mỹ đã sớm dự trữ trong kho hàng đống dầu mỏ để chuẩn bị tung ra kiếm lãi.
Bản thân Đạt cũng không ngoại lệ, cậu đã tập trung 10 tỷ USD dự trữ dầu mỏ và tham gia khoảng 3 tỷ USD trên hệ thống giao hàng tương lai.
– Lần này chúng ta sẽ đẩy giá lên bao nhiêu đây?
– Tôi nghĩ là gấp đôi cho tới gấp ba lần.
– Có ổn không? Dù sao Iran hiện tại cũng chỉ chiếm 17% sản lượng dầu mỏ xuất khẩu, việc đẩy giá lên cao hẳn có thể bị phá hoại bởi Ả Rập Xê Út.
Đây là lo lắng của Đạt, mặc dù Iran tuyên bố ngừng xuất khẩu dầu mỏ giúp giảm nhiều sản lượng nhưng trên thực tế nguồn cung không hề khan hiếm vì nhiều quốc gia đã tăng cường kho dự trữ dầu sau đợt khủng hoảng dầu mỏ 1973.
Cường quốc dầu mỏ lớn nhất Ả Rập Xê Út sẽ ảnh hưởng lớn đến giá dầu thực tế.
Nhưng phía bên kia lập tức cười ha ha, tiết lộ một bí mật nhỏ:
– Cậu có thể yên tâm, Ả Rập Xê Út sẽ đứng về phía chúng ta chứ không theo đuôi bọn Rockefeller nữa đâu.
Đạt lập tức nhớ lại về vụ ám sát quốc vương Ả Rập đợt trước, không tiếp tục hỏi thêm mà ngầm hiểu:
– Tôi hiểu rồi, kế hoạch sẽ được tiến hành như cũ.
Còn kế hoạch như nào thì cả hai bên chắc chắn không bàn chi tiết trong điện thoại.
Mọi người đã sớm chuẩn bị sẵn sàng rồi, kể từ ngày mai, gia tộc Rockefeller sẽ biết thế nào là tổng tiến công trên tất cả các mặt trận.