Chương 173: Rockefeller tan rã (1)
Trong lúc Serana ở Trung Quốc bắt đầu tạo ra các “thần hào” thì bên Mỹ, một đợt tổng tiến công trên mặt trận kinh tế đã bắt đầu âm ỉ.
– Chúng tôi cần bánh mì!
– Chúng tôi cần nước uống!
– Chúng tôi cần giấy chùi đít!
– Chúng tôi cần băng vệ sinh!
– Chúng tôi cần việc làm!
Một đoàn người lao động nghèo, thất nghiệp đi biểu tình dọc theo phố Wall để đòi hưởng những nhu yếu phẩm cơ bản trong bối cảnh giá cả leo thang, kinh tế đình trệ vì khủng hoảng dầu mỏ ở Iran.
Trong đó không thiếu người là cựu chiến binh, công nhân từng cống hiến cho sự thịnh vượng của nước Mỹ nhưng bây giờ đến cả tờ giấy chùi đít cũng khó lấy được.
Nghe có vẻ buồn cười nhưng đó lại là sự thực, cuộc sống ở Mỹ cực kỳ khắc nghiệt, chi phí leo thang mất kiểm soát trong khi hàng hóa luôn luôn bị khống chế lượng cung để đảm bảo lợi nhuận kếch xù cho tài phiệt phố Wall.
Vậy nên việc họ đi biểu tình ở phố Wall thị uy là việc dễ hiểu.
Nhưng họ không biết rằng, trong khi họ đi tuần hành vừa đói vừa mệt để đòi mấy xu lẻ thì trên những tòa nhà sang trọng, các tài phiệt đang cạn ly với nhau bằng những chai rượu có giá hàng trăm ngàn đô la để chúc mừng.
Thậm chí có vài người vui tính đứng ra ngoài hành lang, nâng cao ly rượu hướng về phía đoàn người biểu tình như khen ngợi màn biểu diễn hài hước của đám người tầng lớp hạ lưu từ trên cao.
Dù rằng đoàn người biểu tình đó đang chống lại mình, tài phiệt vẫn rung đùi đắc ý không lo lắng chút nào, bởi vì người dân biểu tình hay không chả ảnh hưởng gì đến họ cả.
Hoa Kỳ được vận hành theo kiểu “không có người chịu trách nhiệm”.
Dân đói, dân khổ, họ sẽ phải tìm ai chịu trách nhiệm? Chẳng có ai cả.
Bởi vì người điều khiển tất cả không phải là những chính trị gia mà họ biết tên.
Khi người dân đói khổ, họ sẽ đi biểu tình, nhưng đối tượng để họ đẩy trách nhiệm thì tầng lớp hạ lưu như họ không có tư cách để biết.
Vậy nên kết quả cuối cùng sẽ là kêu gào rách cổ họng rồi ai về nhà nấy, hoặc căng quá thì tài phiệt đem tổng thống, thống đốc ra làm hình nhân thế mạng là xong.
Tài phiệt vẫn là tài phiệt, tiện dân vẫn là tiện dân, không có gì thay đổi cả.
Nhưng nếu bảo tài phiệt ở Mỹ chỉ có sống thoải mái, hưởng thụ và an toàn thì cũng không đầy đủ.
Tài phiệt cũng có uy hiếp, nhưng uy hiếp đến từ những tài phiệt khác chứ không phải dân đen nghèo khổ.
Giống như những người thuộc gia tộc Rockefeller lúc này, họ đang phải nơm nớp lo sợ việc tài sản của mình bị cướp bởi những con cá mập khát máu.
Khi bản thân bạn đang giữ trong tay của bạn đang giữ cả một đế chế giàu có nhưng lại không đủ sức mạnh bảo vệ thì việc bị dòm ngó là chuyện tất nhiên.
– Quý cô Diane, cô hãy suy nghĩ thật kỹ!
– Tình thế hiện nay đã không phù hợp cho một gia tộc độc tài thống nhất quản lý tập đoàn như thời xưa.
– Chỉ khi để tập đoàn có sự gia nhập của nhiều cổ đông, nhiều phe phái, tạo thành mạng lưới liên kết với tài phiệt thì tập đoàn mới phát triển, cổ phiếu trong tay cô mới có giá trị hơn.
– Nếu như các tập đoàn dầu mỏ của Rockefeller có những tài phiệt hùng mạnh khác hậu thuẫn thì bọn chúng đã chẳng dám làm càn như thế.
Tiffany đang dùng những lời lẽ thấm thía để thuyết giảng cho một người bạn của mình, Diane, thành viên của gia tộc Rockefeller tại cao ốc Đ&T, trụ sở chính tập đoàn.
Đây là bước đầu tiên để tan rã một đế chế hùng mạnh, phải phá hủy nó từ bên trong, từ những thành viên trong đế chế ấy.
Diane là một cô gái trẻ tầm đôi mươi, không có nhiều nổi trội về năng lực hay sức ảnh hưởng ở Hoa Lỳ, ngoại hình tương đối bình thường.
Nếu theo quỹ tích bình thường, Diane sẽ nhận một khoản thừa kế từ gia tộc nhưng không được bán đi mà phải giao lại quyền quản lý do “gia chủ” rồi mỗi tháng có tiền chia lãi sống thoải mái, giàu có cả đời.
Tuy không có quyền lực nhưng vẫn là sự ao ước của người khác.
Đây cũng là cách mà các gia tộc lớn duy trì địa vị siêu nhiên của mình và quản lý tài sản thống nhất, không để người ngoài cướp đi.
Nhưng mọi việc bắt đầu thay đổi khi Nelson Rockefeller chết bất đắc kỳ tử có phần “kỳ lạ” mà không kịp bố trí hoàn chỉnh hệ thống để người thừa kế tiếp theo David Rockefeller tiếp quản.
Việc này dẫn tới một loạt các tập đoàn lớn về dầu mỏ bị chi phối bởi Rockefeller như Exxon, Mobil, Amoco, Chevron, ARCO, Conoco, Sohio bắt đầu “nổi loạn” không còn nghe lời của gia tộc Rockefeller như trước.
Lấy lý do cách mạng hồi giáo Iran, họ đã cắt phần tiền lãi chia cho thành viên gia tộc Rockefeller và bắt đầu “ngâm hồ sơ” những khoản chi tiêu khác mà tiền của tập đoàn đổ về túi riêng như quỹ từ thiện…
Cùng lúc đó, Diane lại bị ngân hàng chạy tới siết nợ và bị những kẻ khác kiện tụng muốn cướp tài sản, cần gấp khoản tiền chia lãi kia để trang trải chi phí sinh hoạt xa hoa và theo đuổi các vụ kiện tụng tốn kém.
Hệ thống pháp luật ở Hoa Kỳ có khác biệt rất lớn với Việt Nam.
Ở Hoa Kỳ, tiền tới đâu, kiện tới đó, chi phí theo đuổi các vụ kiện là cái giá trên trời mà ai cũng sợ hãi.
Nếu không có tiền, Diane sẽ phải trơ mắt nhìn tài sản của cá nhân mình như biệt thự, xe sang, hồ bơi, du thuyền bị kẻ khác cướp đi ngay trước mặt.
Nên tự cô ấy đã đến tìm Tiffany, một người quen giàu có thuộc giới tài phiệt giống mình để nhờ giúp đỡ tạm thời về tài chính, theo đuổi kiện tụng và tranh chấp tài sản.
Hiển nhiên, Tiffany đã nhân cơ hội này trực tiếp can thiệp vào nội bộ của gia tộc Rockefeller bằng cách nói rằng phải để những tài phiệt khác có nhiều cổ phần và quyền thống trị trong tập đoàn có lợi nhiều hơn.
– Nhưng… gia huấn của chúng tôi…
Diane ngập ngừng không trả lời chắc chắn được gì trong di chúc và gia huấn có quy định rõ không được chuyển nhượng cổ phần và giao cho gia chủ hiện tại là David Rockefeller đại diện kiểm soát.
– Đó chỉ là một tờ giấy mà thôi, nếu chúng ta hợp sức đồng lòng với nhau thì có thể phá bỏ xiềng xích này dễ dàng.
Tiffany cắt lời.
– Tại sao phải là David Rockefeller kiểm soát mà không phải cô hay bất kỳ một người nào khác?
– Tôi… tôi cũng được sao?
– Tại sao lại không chứ? Gia tộc Rockefeller cũng không dành riêng cho ai, đáng lẽ trong gia tộc của cô phải chọn theo năng lực, đa nguyên đối lập cạnh tranh lẫn nhau thì mới tìm ra người xuất sắc nhất, bất kể nam nữ, bất kể tuổi tác.
– Nếu có người xuất sắc nhất dẫn dắt, có phải là gia tộc phát triển đi lên, mà gia tộc phát triển đi lên thì mọi người mới được sống sung túc, không phải khổ thế này.
– Chưa kể đến chuyện cổ phần của cô thừa kế hợp pháp, tại sao lại không được bán để lập ra sự nghiệp củ riêng mình mà phải giao vào tay kẻ độc tài?
– Thời đại mới rồi, độc tài cần phải bị loại bỏ.
Những lời dụ dỗ mê người nhất bắt đầu rót vào tai.
Không cần phải nói bay bổng cao sang gì, chỉ cần đánh vào lòng tham là được, ai mà không muốn trở thành chủ gia tộc Rockefeller quyền thế.
Bản thân Diane cũng vậy, nhiều lần từng ấm ức vì sao mình mới sinh đã biết khóc, sáu tuổi vào lớp một, thiên tài như vậy mà không được lãnh đạo gia tộc Rockefeller.
Thậm chí dù không được đi nữa, Diane cũng có thể bán cổ phần để lấy một số tiền khổng lồ, thành lập công ty của riêng mình bằng số tiền ấy.
Nghĩ tới cảnh bản thân có thể làm bà chủ cao cao tại thượng, Diane thở dốc dồn dập đến má đỏ cả lên, ai mà chả muốn có thứ quyền lực đầy say mê ấy chứ.
Nhưng sau đó cô lại thở dài:
– Khó lắm, tôi không có nhiều cổ phần trong tay như ông David, cũng chẳng có quyền phát biểu nhiều.
Tiffany đến bên cạnh Diane, khẽ nói nhỏ:
– Cô còn có chúng tôi mà.
– Chúng tôi sẽ giúp đỡ cô, tôi thấy cô phù hợp làm gia chủ của gia tộc Rockefeller hơn nhiều.
Diane hơi khó hiểu:
– Tại sao các cô lại giúp tôi, rõ ràng hợp tác với David tốt hơn nhiều.
Nụ cười trên môi Tiffany càng đậm hơn:
– Cô hãy cứ xem như vì sự công bằng, vì cùng là phụ nữ đi, chúng ta cần phải loại bỏ tư tưởng độc tài, trọng nam khinh nữ trong kinh doanh để thế giới tốt đẹp hơn.