-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 171: Mã Đằng chỉ trích Đặng Tiểu Bình
Chương 171: Mã Đằng chỉ trích Đặng Tiểu Bình
Ngay khi thôn trưởng Lâm Tặc và Mã Đằng còn chưa kịp lên tiếng, giám đốc sở chiêu thương đã vội vàng chạy đến tháp tùng bên cạnh Serana:
– Giới thiệu với chủ tịch, đây là con sông lớn thứ 3 tại Trung Quốc, sông Châu Giang với chiều dài lên tới 2200 Km.
– Thôn này nằm ở vùng hạ lưu sông Châu Giang, chảy ra Biển Đông, nằm gần Hồng Kông và Ma Cao, cực kỳ thích hợp để trở thành trung tâm xuất khẩu.
-…
Nghe lãnh đạo nói liên hồi không cần bản nháp mà lại còn đầy đủ, xúc tích, nhóm người Mã Đằng càng thêm xấu hổ.
Rõ ràng xét về năng lực và hiểu biết, những kẻ chân đất như họ chẳng có chút tác dụng nào cả.
Cơ hội “đổi đời” chỉ là mơ ước đơn phương của họ mà thôi, mọi tính toán trước đó bỗng thành trò hề.
Giống như con người ở mặt đất ngước nhìn trăng sáng như làm gì có chuyện chị Hằng xuất hiện nói lời nào trước những kẻ dại khờ.
Thôn trưởng Lâm Tặc không nghĩ nhiều, yên lặng đứng sang một bên vì dù sao ông ta cũng sẽ thăng chức nếu Serana đầu tư.
Sau khi ông Đặng lên nắm quyền đã đặt ra quy chế xét duyệt công lao quan chức địa phương dựa trên việc lôi kéo người tây dương đầu tư.
Không cần biết có làm được gì hay không, chỉ cần có nước ngoài đầu tư vào địa bàn mình quản lý là sẽ có công lao, thăng chức tăng lương khiến cán bộ địa phương Trung Quốc tranh nhau lấy lòng người phương tây.
Vậy nên Serana đầu tư vào thôn thì tự động ông ta được thăng chức tăng lương.
Kiểu gì thì kiểu, công tích này của thôn trưởng Lâm Tặc không lọt đi đâu được, chỉ là nhiều hay ít.
Nhưng Mã Đằng thì khác, một người thuộc tầng lớp dân nghèo, lý lịch lại xấu nếu không tạo ra điểm nhấn sẽ chìm nghỉm trong bọt nước thời đại.
Ai quan tâm đến một kẻ tàng hình, không chức vụ, không chiến tích?
Hắn ta không cam tâm cơ hội này vụt mất như vậy, siết chặt nắm đấm, vắt hết óc nghĩ cách tiếp cận nữ vương Serana cao quý phía trước.
“Mau nghĩ đi! Cái đầu đần độn này, phải nghĩ ra cách nịnh bợ đi chứ? Chẳng lẽ mày muốn tiếp tục làm tiện dân nghèo hèn sao?”
Anh ta biết rõ rằng đây là cơ hội lớn nhất từ khi sinh ra đến giờ của mình.
Và đôi mắt Mã Đằng bỗng trừng lớn khi nhìn thấy đôi chân ngọc ngà của Serana muốn bước xuống bùn lầy.
Bởi vì Quảng Đông cũng nằm trong kế hoạch chiến lược của Đạt nên Serana muốn đích thân đi gần tới ruộng để quan sát, phân tích, làm một nhà đầu tư có trách nhiệm.
Mà muốn đặt chân xuống ruộng thì việc bước qua sình lầy là không tránh khỏi, bản thân Serana cũng chuẩn bị trước tình huống này khi mang một đôi giày địa hình chống trượt chuyên dụng.
Chuyện có lẽ sẽ bình thường nếu không có một bóng đen đột nhiên nhanh chóng lao tới, cởi áo khác trên người ra lót dưới mặt đất.
Nhờ vào nó, giày của Serana tạm thời không bị dơ nhưng hiển nhiên chiếc áo thì coi như bỏ.
Cô quay sang nhìn thì thấy Mã Đằng đang khom lưng uốn gối, cười nịnh nọt ở bên cạnh:
– Sao có thể để đôi giày đắt giá của quý cô dính bụi bẩn được chứ.
– Cái áo khoác của tôi chỉ là đồ giá rẻ, để làm lót đường là xứng đáng.
Dáng vẻ của Mã Đằng lúc này cực kỳ giống nô tài, thái giám lấy lòng chủ tử trong thời phong kiến.
Những ánh mắt khác thường bắt đầu xuất hiện, Mã Đằng hơi cúi đầu xuống, vành tai đỏ lên vì ngượng.
Không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, đến tiếng róc rách từ dòng nước cũng có thể nghe được.
“Sao thằng này bợ đít thế nhỉ?”
“Không có xương sống à mà quỳ liếm công khai như vậy?”
“Đúng là đồ xấu hổ, mất mặt.”
Đây là những suy nghĩ trong lòng có thể đoán được.
Ngay cả lão thôn trưởng trước đó nghĩ cách nịnh bợ người tây dương cũng nhăn mũi lui lại như thể muốn tránh xa Mã Đằng.
Bởi vì hành động của Mã Đằng thực sự là quá lố vượt xa lẽ thường.
Lấy áo giá rẻ của mình làm lót giày cho người khác tuy không tổn thất lớn về vật chất nhưng mang ý nghĩa cực kỳ hèn mọn nếu xét về giá trị tinh thần, ngầm mang ý nghĩa rằng Mã Đằng muốn làm nô tài, tay sai, nô lệ cho Serana và cầu xin cô thu nhận.
Bạn có thể tưởng tượng cảnh “cầu xin để được làm nô lệ” thì hiểu nó nhục nhã thế nào.
Bây giờ không phải thời phong kiến, giữa người và người rất khó để xuất hiện những nô tài trung thành thời đó.
Tất cả những chuyện này, Mã Đằng đều biết.
Nhưng ở vị trí của hắn ta, phải sẵn sàng mặt dày, bất chấp nhục nhã và hậu quả để đạt mục đích là chuyện cần thiết phải làm.
Chỉ có cách này mới khiến một kẻ tiện dân cấp thấp như gã ta có cơ hội tiếp xúc với chủ tịch tập đoàn nước ngoài cao cao tại thượng, đổi đời quay trở lại trả thù Mã Vân.
Nhưng dù chịu đựng mọi sự nhục nhã này thì Mã Đằng vẫn chưa chắc thành công vì người phán xét cuối cùng là Serana, chỉ cần cô từ chối thì mọi thứ Mã Đằng phải bỏ ra đều thành bọt nước.
Thiên đường hay địa ngục chỉ trong một suy nghĩ của cô.
Lúc này, Serana đang nhìn chòng chọc vào dáng vẻ hèn mọn của Mã Đằng.
“Đây là một kẻ có quyết tâm làm mọi thứ để đạt được mục đích.”
“Đúng là có vẻ đê hèn, bợ đỡ, không thể làm vĩ nhân nhưng biết đâu lại có thể dựa vào tính cách này để làm nên chuyện.”
Bản thân Serana chưa từng phải hạ mình nịnh nọt như Mã Đằng hiện tại bao giờ nhưng cô không vì thế mà khinh thường anh ta.
Mã Đằng không đủ tố chất để trở thành người vĩ đại nhưng để thành công ở một việc nào đó thì hoàn toàn có thể.
Nghĩ tới đây, Serana quyết định cho Mã Đằng một cơ hội làm nô tài.
– Anh lại đây!
– Hãy giới thiệu cho tôi về vùng quê này.
Đôi mắt của Mã Đằng sáng lên vì biết rằng đã đánh cược đúng, hiển nhiên Serana đang phát tín hiệu thu nhận hắn làm nô tài.
Hắn ta vội vàng theo sát sau lưng của Serana giống như thái giám trung thành với chủ trong ánh mắt hâm mộ khen lẫn xem thường của người khác.
Ở thời này, xã hội vẫn còn nặng tính mặt mũi, không ai dám xung phong làm chó săn cho người khác một cách công khai như vậy.
Nhưng có kẻ sẽ sớm hối hận đến đau ruột khi phải trơ mắt nhìn Mã Đằng ngày càng trở nên giàu có nhờ làm “nô tài” cho nữ vương.
Đi dạo một hồi, Serana đột nhiên hỏi:
– Tôi đang định đầu tư máy cầy, máy gặt lúa, máy xới đất, máy phun thuốc, phân bón… làm thành một trang trại khổng hồ hiện đại hóa tại vùng này.
– Cậu nghĩ sao?
“Đến rồi, đề thi làm nô tài.”
Mã Đằng không tự luyến đến mức tin rằng Serana muốn hỏi ý kiến của mình.
Bản thân Serana đã có đáp án và nhận định riêng, cô ấy chỉ muốn thử xem Mã Đằng có giá trị để lợi dụng hay không.
Vậy nên Mã Đằng biết rằng điều mình nói đúng sai không quan trọng, quan trọng là phải đủ gây ấn tượng và thể hiện giá trị.
– Thưa chủ tịch, xin phép tôi được nói lời thật nhưng thô.
– Theo tôi, chính sách của ông Đặng, tập trung nhập khẩu máy móc để hiện đại hóa nông nghiệp, nghe có vẻ tốt đẹp nhưng chỉ để lòe người mà không có hiệu quả thực tế.
– Ông ta hoàn toàn sai lầm, mua máy móc về làm nông nghiệp một cách mù quáng sẽ chỉ làm tăng chi phí sản xuất và không hiệu quả.
Ngay từ câu đầu tiên, Mã Đằng dã gây sốc khi chỉ trích lãnh đạo Trung Quốc hiện tại là Đặng Tiểu Bình.
Phải biết ông Đặng hiện tại được báo chí trong nước và phương tây tung hô lên tận trời xanh nên không có ai dám chê như vậy cả.
– Ồ!
– Ông Đặng đã sai lầm sao? Cậu nói thử xem sai thế nào?
Serana lộ ra biểu cảm “không ngờ gặp phải thằng liều” đồng thời tò mò muốn nghe thử một nông dân nghèo thì biết cái gì nói.
Khóe miệng Mã Đằng khẽ nhếch lên.
Hắn ta biết rằng đây là cơ hội để mình “múa” lưỡi khoe kiến thức.
Bởi vì quả thực hắn ta không có bốc phét, cách làm của ông Đặng xuống tới thực địa không màu hồng như tuyên truyền.