-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 170: Serana, nữ vương giá lâm
Chương 170: Serana, nữ vương giá lâm
Ngay từ ngoài cửa, Mã Đằng đã vội đưa tay xung phong và hét thật to, thể hiện sự khao khát có được cơ hội trở mình.
Đây là hành động khác thường trong xã hội hiện tại, thu hút mọi ánh nhìn.
Sau thời cách mạng văn hóa, mọi người đều lấy tập thể làm chủ, rất ít cá nhân dám khoe mình có cái này, cái kia vì sẽ bị đánh giá là khoe khoang, sĩ diện.
Cái gì quá khác biệt thì đều bị ghét.
Bản thân Mã Đằng cũng biết mình sẽ phải chịu cái gì, nhưng khát vọng thượng lưu và trả thù người cha bạc bẽo, vô tình khiến anh ta cắn răng chịu đựng, vượt qua khó khăn để nắm lấy cơ hội.
Mã Đằng vừa hô to, vừa chen vào, dần dần, đám đông tự động mở một con đường ra để cho nhân tài biết “ngoại ngữ” bước vào.
Số người biết tiếng Anh ở Trung Quốc lúc này hiếm còn hơn cả lá mùa thu, toàn thôn một chữ tiếng anh bẻ đôi cũng chẳng ai biết.
Vậy nên nói người biết tiếng anh như Mã Đằng là “nhân tài” thời vụ cũng không hoàn toàn sai, ít nhất trong thời điểm này.
Khi bước vào trong, thứ đầu tiên Mã Đằng nhìn thấy là ánh mắt có phần căm ghét của thôn trưởng tên Lâm Tặc dành cho mình.
Đây không phải chuyện gì khó hiểu, mới lạ.
Bởi vì Mã Vân ôm mười cây vàng, rủ rê những người đàn ông khỏe mạnh bỏ trốn sang Hồng Kông nên Lâm Tặc bị phê bình, kiểm điểm, mất cơ hội thăng chức lên thành phố.
Ngay cả hợp tác xã cũng phải chịu phạt và khốn đốn vì thiếu hụt đi nguồn lao động chính để nuôi vợ góa, con côi bị bỏ lại.
Mọi người càng khổ, càng đói thì càng hận kẻ đầu têu gây ra mọi việc là Mã Vân.
Nhưng Mã Vân thì đã ăn sung mặc sướng bên vợ Nhật ở Hồng Kông rồi nên họ chỉ có thể trút giận lên gia đình Mã Đằng bằng những ánh mắt chán ghét.
Thôn trưởng cau mày, hỏi lại:
– Thật chứ, cậu thật sự biết tiếng tây dương sao? Cậu đã đi học ở đâu vậy?
Lâm Từ hỏi với giọng hoài nghi vì lý lịch của Mã Đằng làm sao có cơ hội được cử đi du học nước ngoài.
Và hoài nghi ấy là chính xác.
“Tất nhiên là không? Nhưng tôi nói thế thì sao có cơ hội được, phải bịa thôi!”
Đây là suy nghĩ trong đầu của Mã Đằng, cậu ta buộc phải bịa ra một trường nào đó.
Trên thực tế, Mã Đằng cũng chỉ biết tiếng anh bồi trong lúc chuẩn bị sang Hồng Kông, đánh giày miễn phí cho người tây dương để được học tiếng Anh.
Trường lớp thì hiển nhiên là không có, nhưng Mã đằng vẫn khẳng định chắc nịch:
– Biết chứ! Tôi biết tiếng Anh ở trường học Anh Đào tại Hồng Kông do giáo viên tây dạy, có thể giao lưu được với cả người Mỹ.
Đây là bốc phét, nhưng việc bốc phét này khó bị phát hiện.
Đừng nói thôn trưởng Lâm Tặc, thời này cho dù có là lãnh đạo cấp huyện cũng đừng mơ chạy sang thuộc địa đế quốc như Hồng Kông để điều tra.
Một doanh nhân nước Mỹ nào đó đã nói, khi món cơ hội đến trước mặt thì cứ chụp lấy trước và nghĩ đến hậu quả của nó sau, Mã Đằng làm y như vậy, nói láo trước đã.
Nghe Mã Đằng khẳng định như vậy, thôn trưởng cũng không nghĩ nhiều, khẽ gật đầu đồng ý vì cả thôn cũng đang đau đầu chẳng biết ai có ngoại ngữ đón tiếp nhà đầu tư nước ngoài.
Thời kỳ này, người dân Trung Quốc đang còn thật thà và rất hiếm ai dám nói láo trắng trợn như Mã Đằng nên thôn trưởng tin ngay.
Ông ta kéo Mã Đằng lại gần và giảng giải:
– Đây là nhiệm vụ quan trọng mà cấp trên giao xuống cho thôn chúng ta, dựa theo đường đối của ông Đặng.
– Trưa nay, ngân hàng Hồng Kông, tập đoàn Đ&T, Nike, Adidas… sẽ khảo sát thực địa, quyết định xem có đầu tư mở khu công nghiệp, xưởng dệt may hay không.
– Một khi quyết định đầu tư, người dân sẽ có được việc làm, thu nhập, đời sống cải thiện hơn nhiều.
– Vậy nên tôi dự định rằng sẽ tụ tập cả thôn, giăng hoa, kéo băng rôn chờ sẵn ở cồng để chào để gây ấn tượng tốt, tranh thủ khiến họ bỏ vốn đầu tư sớm.
Mã Đằng nghe xong liền hiểu vì sao nhà thôn trưởng đông người và thôn trưởng tích cực như vậy.
Bởi vì đây là chủ trương từ Trung Nam Hải, từ Bắc Kinh, từ lãnh đạo tối cao của Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, muốn mời quan tây vào đầu tư tại Trung Quốc.
Chỉ cần làm tốt, chức thôn trưởng này sẽ bay lên ngay lập tức, còn ngược lại để người tây dương phàn nàn thì thôn trưởng tập xác định dần là vừa.
Đây là cơ hội ngàn năm có một, ai cũng muốn dựa vào bấu víu quan hệ để leo lên.
Mã Đằng cũng vậy, anh ta tất nhiên phải nghĩ cách gia tăng sự quan trọng của bản thân để tối đa hóa lợi ích của cơ hội này.
Nếu làm đúng theo kế hoạch thôn trưởng Lâm Tặc thì số người quá nhiều, cơ hội tiếp cận mon men nịnh bợ người tây dương của Mã Đằng sẽ không còn nữa.
– Thôn trưởng à, người tây dương không thích phô trương giống người Trung Quốc chúng ta.
– Số người đi đón tiếp nên ít thôi và hạn chế kéo băng rôn, làm rầm rộ.
– Tốt nhất chỉ khoảng 5 đến mười người quan trọng là đủ.
Thực ra Mã Đằng cũng không biết thực tế người tây dương như thế nào, nhưng anh ta cần giảm bớt tối thiểu số người đón tiếp để gia tăng cơ hội của bản thân.
Còn vụ người tây dương không thích phô trương là anh ta bịa ra dựa trên tuyên truyền của ông Đặng.
Mục đích của anh ta là khiến những người đón tiếp phái đoàn tây dương ít nhất có thể, tạo cơ hội cho bản thân đục nước béo cò, còn người tây dương thực sự thấy thế nào thì anh ta đấm quan teo.
Thôn trưởng không hề biết những toan tính trong đầu của Mã Đằng, hơi chút lưỡng lự không biết thật hay giả:
– Có thật vậy không, lỡ đâu họ thấy tiếp đón xuề xòa quá khó chịu thì sao?
– Ngài cứ yên tâm, trên báo cũng nói rồi, người tây dương giàu có là nhờ không máy móc, phô trương như chúng ta.
Lại là một câu nói quen thuộc trên truyền thông nhằm thần thánh hóa người tây dương của tư sản Hoa Kiều và ông Đặng.
Chính bởi uy tín và quyền thế của ông Đặng vô tình khiến từ thôn trưởng cho đến tỉnh trưởng đều có nhận thức sai lệch.
Nghĩ đến những lời khen mà ông Đặng dành cho người tây dương ở trên báo, thôn trưởng tin lời Mã Đằng, để cho thôn dân giải tán hết và chỉ để lại vài cán bộ chủ chốt cùng Mã Đằng tiếp đón người tây dương.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Nửa tiếng sau, một đoàn xe ô tô chập chùng xuất hiện ở cuối con đường dẫn vào thôn.
Đi đầu là xe chính phủ có cảnh sát dẫn đường, phía sau toàn xe hạng sang vừa nhìn đã biết xuất xứ châu âu nhập khẩu, cực kỳ đắt tiền.
Từ trên xe, những người mặc vest giám đốc, chủ tịch tập đoàn nước ngoài và quan chức phụ trách thương nghiệp tỉnh Quảng Đông lần lượt bước xuống.
Đặc biệt là một bóng hình xinh đẹp với làn da nâu quyến rũ thu hút mọi ánh nhìn, trở thành tâm điểm của tâm điểm.
Nếu Đạt có mặt ở đây thì biết ngay cô là Serana.
Khác với vẻ ngọt ngào, dễ bảo, ngoan xinh yêu lúc ở bên Đạt.
Serana hôm nay mặc đồ vest công sở hào nhoáng, thần thái kiêu sa, lạnh lùng cứ như nữ vương ngự trị của một vương quốc thần bí nào đó mới đặt chân tới xứ sở cằn cỗi này.
Khung cảnh thơ mộng, trữ tình nơi đây cũng phải ảm đạm thất sắc trước dung nhan của nàng.
– Chủ tịch! Đã đến nơi rồi!
Trợ lý của Serana, một cô gái người Nhật khom lưng mời cô đi trước.
Những ông chủ khác cũng ăn ý dừng lại nhường vị trí đi đầu cho Serana vì ai cũng biết tập đoàn Đ&T mới thực sự là lãnh đạo tại thị trường Trung Quốc.
Và thế là cảnh tượng một đám người đi theo sau người một người phụ nữ cứ như theo hầu nữ vương đập vào mắt khiến đám người Mã Đằng ngơ ngác há hốc mồm.
– Xin… xin chào!
Thôn trưởng run giọng chủ động lên tiếng chào hỏi trước bằng tiếng Trung nhưng Serana không ngoái đầu lại mà chỉ đưa mắt nhìn về những khoảnh ruộng trước mặt cùng dòng sông Châu Giang.
Mã Đằng vội vàng tiến lên, dùng tiếng anh bắt chuyện:
– Hello Ms. Beauty, we are we are local officials…
Lần này, Serana quay đầu lại, dùng tiếng Trung để nói:
– Tôi biết tiếng Trung! Hãy cứ dùng tiếng Trung để giao tiếp bình thường.
– Mặt khác, tôi có họ của mình.
Câu nói sau để chấn chỉnh lại việc Mã Đằng gọi cô là quý cô xinh đẹp.
Đúng rằng phụ nữ rất thích được khen đẹp nhưng còn tùy vào ai.
Ở cái tầm của Serana thì chỉ lời khen của người tầm cỡ như Đạt mới làm cô mỉm cười.
Còn Mã Đằng? Một tên ăn xin hạ tiện muốn nịnh bợ nữ vương cao quý cũng chẳng có cơ hội.