Chương 169: Mã Đằng
Đồng bằng sông Châu Giang, một khu vực trù phú phát triển nông nghiệp và đô thị của tỉnh Quảng Đông.
Hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt đan xen lẫn nhau mang đến nguồn sống là dòng nước chảy đi khắp nơi, đồng ruộng xanh tươi mơn mởn với các lớp phù sa màu mỡ tạo nên khung cảnh thơ mộng, ấm no tươi đẹp.
Trước kia, nơi đây chủ yếu được xem là vựa lúa đảm bảo an ninh lương thực cho Trung Quốc nhờ điều kiện tự nhiên thuận lợi, đồng thời chính quyền Trung Quốc dưới thời ông Mao cũng hạn chế tập trung công nghiệp tại đây vì lo ngại sẽ bị xâm lược, đánh phá như hồi chiến tranh nha phiến.
Nhưng kể từ khi ông Đặng lên nắm quyền, mọi thứ thay đổi hoàn toàn 180 độ, ông ta chấp nhận rủi ro bị đế quốc xâm lược bằng chính sách thân Mỹ chống Liên Xô.
Trong quy hoạch của ông Đặng, Quảng Đông nhờ vị trí địa lý tiếp giáp với Hồng Kông và ven biển sẽ được ưu tiên đầu tư phát triển trước nhờ tồn tại nhiều khúc mắc, dây mơ rễ má với tư sản Hoa Kiều.
Đối với người Việt bình thường, hầu hết chỉ ấn tượng với Thượng Hải, Bắc Kinh, cùng lắm là Trùng Khánh vì đây gồm những thành phố phát triển nhất Trung Quốc.
Nhưng nếu xét mặt bằng về khu vực thì đồng bằng sông Châu Giang, tỉnh Quảng Đông mới là khu vực kinh tế nổi trội hơn cả, trù phú bậc nhất của Trung Quốc.
Chẳng qua sự giàu có là viễn cảnh tương lai, còn hiện tại Quảng Đông vẫn đang là một tỉnh nghèo, đầy rẫy những thanh niên bất mãn xã hội.
Trong số đó có Mã Đằng, một thanh niên thất nghiệp đang nằm dài trong nhà ăn bám ở vùng quê tỉnh Quảng Đông.
Lúc này, anh ta ngồi trước cửa nhà, thẩn thờ dõi theo hình ảnh người mẹ bận rộn làm việc trước sân và hai đứa em nằm vật vờ sau nhà.
Gọi là nhà cho sang chứ thực ra nó chỉ giống như một cái chuồng cỡ lớn, có chỗ cho người ta chui ra chui vào.
Toàn bộ ngôi nhà không có một món đồ điện tử gia dụng nào ra hồn, thứ duy nhất giá trị là cái bàn ọp ẹp có thể nghỉ hưu bất kỳ lúc nào.
Hai đứa em thì xanh xao, gầy gộc, vừa nhìn đã biết là không được ăn no trong thời gian dài.
Mặc dù Đặng Tiểu Bình đã trở lại cầm quyền tầm chục năm nhưng hiển nhiên đối với người nghèo thì đâu cũng vậy thôi, chẳng khác gì cả.
Dưới ánh nắng chói chang, Mã Đằng ngẩng đầu, đôi mắt hàm chứa sự bất lực của một thanh niên tuổi mười tám đã quá lớn để không hiểu chuyện nhưng còn quá nhỏ để gánh vác một gia đình nghèo đói vượt khó đi lên.
Trước kia, gia đình Mã Đằng cũng là địa chủ giàu có, danh giá, thậm chí cha Mã Đằng được sang Nhật du học, được người Nhật dạy dỗ từng chút một
Tuy nhiên, đến thời cách mạng văn hóa, cha của Mã Đằng là Mã Vân sợ bị phát hiện có liên hệ với người Nhật nên bỏ trốn sang Hồng Kông, bỏ lại ba anh em Mã Đằng với đứa lớn nhất chưa đến tám tuổi cùng vợ ở quê nhà.
Với thân phận xấu hổ con của “kẻ phản bội” và gia đình thiếu đi người đàn ông chủ lực, không khó hiểu khi gia đình Mã Đằng có cuộc sống cực kỳ khổ sở tại Trung Quốc.
Nếu không phải nhờ hợp tác xã nông nghiệp cung cấp nhà ở và chia lương thực theo đầu người thì gia đình toàn phụ nữ, trẻ em của Mã Đằng đã sớm chết đói đầu đường rồi.
Gần đây, sau khi nghe tin truyền thông tung hô Đặng Tiểu Bình cải cách và cha mình là Mã Vân đang sống giàu sang, phú quý tại Hồng Kông thì Mã Đằng đã ngỡ rằng số phận của mình sẽ đến thời chuyển vận.
Anh ta gom hết tiền bạc còn lại trong nhà, bắt vé chạy sang Hồng Kông tìm cha với tâm trạng háo hức, hí hửng.
Nhưng thực tế như cú tát trời giáng.
Mã Vân, cha của Mã Đằng sau khi trốn sang Hồng Kông đã cưới một cô vợ người Nhật và thành lập gia đình mới, không muốn nhìn lại về những “sản phẩm lỗi” tiện chủng hạ đẳng năm xưa.
Mã Đằng vẫn còn nhớ như in cảnh người hầu của Mã Vân cho bản thân ăn đồ ăn thừa của chó rồi đuổi đi, đe đọa đánh gãy chân nếu còn dám tiếp cận gia tộc họ Mã quyền thế cao cao tại thượng ở Hồng Kông.
Anh ta chỉ có thể nhục nhã trở về làng quê với hai bàn tay trắng cùng ngôi nhà đất mục nát.
– Con trai, con đừng suy nghĩ nhiều quá, rồi sẽ có ngày gặp lại ba con thôi.
– Ba con chắc đang ở một nơi nào đó cố gắng phấn đấu để chờ ngày đón chúng ta đi hưởng phúc.
Mẹ của Mã Đằng là Trịnh Thục Phân thấy anh trầm tư suy nghĩ với vẻ buồn bã liền tiến tới an ủi anh dù còn đang bận việc.
Bởi vì sự thật quá nhục nhã và đau lòng, Mã Đằng đã nói dối với bà ấy rằng không tìm thấy Mã Vân chứ chẳng thể kể ra sự thật người đàn ông phụ bạc ấy đã vứt bỏ vợ con nghèo, làm Trần Thế Mỹ phiên bản hiện đại.
Tới giờ phút này, bà Phân vẫn tin rằng Mã Vân sẽ giữ lời hứa năm xưa lúc lừa lấy 10 cây càng để bỏ trốn rằng tương lai giàu có sẽ mang tiền về giúp cả nhà sống sung túc, hạnh phúc.
Mã Đằng trầm mặc không nói nên lời.
Anh ta nhìn vào khuôn mặt rám nắng dính đầy nếp nhăn, bàn tay chai sạn không ra hình thù của bà ấy mà trái tim quặn thắt lại.
Vì sao cuộc đời lại bất công như thế, người thật thà tốt bụng thì đau đớn khổ sở trong khi kẻ lọc lừa khốn nạn thì giàu sang phú quý.
Nhịn một lúc càng nhịn càng nhục, lùi một bước càng nghĩ càng giận, Mã Đằng gào thét trong lòng:
– Không, không thể chấp nhận buông xuôi mọi thứ dễ dàng như thế được.
– Mình phải giàu lên, giàu lên bằng mọi giá.
Nghĩ tới đây, anh ta đỏ cả mắt, vụt đứng dậy chạy thẳng tới chỗ thôn trưởng theo bản năng, bỏ mặc bà Phân ở phía sau kêu lại.
– Lão già khốn kiếp, chờ đến khi tôi giàu lên sẽ cho ông biết thế nào là hối hận.
Ở vùng thôn quê như thế này, thứ duy nhất mà Mã Đằng có thể liên tưởng đến việc thăng tiến là nhà của thôn trưởng, vậy nên anh ta chỉ chạy đi mà không kịp phân tích kỹ càng sẽ làm gì khi đến nhà thôn trưởng.
Điều này dẫn đến khi anh ta thực sự đứng trước nhà thôn trưởng đang chật kín người ra vào lại chẳng biết làm gì, trơ ra như phỗng.
Mộng tưởng là thứ nghĩ thì rất đẹp nhưng thực hiện lại rất khó.
Làm giàu? Làm thế nào? Bắt đầu từ đâu?
Một đống những câu hỏi hiện lên mà không có lời giải.
Nghĩ tới hào hùng tráng chí vừa mới bốc lên trong mười giây, khuôn mặt Mã Đằng liền đỏ lên vì xấu hổ.
“May mà không ai biết, nếu không thì chỉ có nước đào lỗ sống với dế.”
Bình tĩnh trở lại, Mã Đằng bắt đầu chú ý tới hôm nay nhà thôn trưởng đông hơn bình thường.
Hầu như toàn bộ thôn dân đều tập trung tại nhà ông ta mà không lo làm việc đồng áng, một cảnh tượng kỳ quái khó hiểu.
Hỏi ra thì mới biết bởi vì hôm nay sẽ có người nước ngoài tới khảo sát đầu tư nên toàn bộ thôn sốt sắng hết cả lên muốn nịnh bợ lấy tiền.
– Có nhà đầu tư nước ngoài?
Ánh mắt của Mã Đằng sáng lên.
Bởi vì đã từng đặt chân sang Hồng Kông và tiếp xúc với xã hội của thuộc địa, Mã Đằng biết địa vị người tây dương cao hơn xa người Trung Quốc tới mức nào.
Đặc biệt là sau khi ông Đặng đảo ngược chính sách thân phương tây, chỉ cần túm lấy cọng lông chân của người tây dương cũng đủ giúp Mã Đằng phất lên nhanh chóng.
Và cậu cũng có thắc mắc trong lòng:
– Nhưng tại sao không thông báo tới gia đình của tôi?
– Rõ ràng đây là một cơ hội đổi đời.
Cả thôn đều tụ tập ở đây, nhưng không ai nói tiếng nào cho gia đình anh ta, rõ ràng là phân biệt đối xử, kỳ thị vì gia đình có kẻ phản bội.
Nghĩ đến thân phận xấu hổ của mình, Mã Đằng chỉ có thể nén giận trong lòng, cố gắng chen vào trong gặp trưởng thôn.
Nếu là tầm vài năm trước, thời còn trẻ trâu ngựa non háu đá thì có lẽ Mã Đằng đã giận dỗi ra về, bỏ lỡ cơ hội đổi đời.
Nhưng hiện tại, trải qua chuyến đi Hồng Kông nhục nhã, Mã Đằng biết phải túm lấy tất cả cơ hội để tiếp xúc với người tây dương.
– Trưởng thôn, hãy để tôi đón tiếp người tây dương, tôi biết ngoại ngữ, tôi có thể phiên dịch.