Chương 166: Dụ dỗ lợi ích
Ở trong mắt tài phiệt, kế hoạch vơ vét tài sản như vậy đã hoàn hảo rồi nhưng Đạt còn muốn nhiều hơn thế.
Cậu không quên chính ông Đặng đã gieo rắc đau khổ cho người dân Việt Nam nhiều tới mức nào, nếu chỉ để ông Đặng trả giá có vài tô giới, đặc khu thì quá nhẹ nhàng cho tội ác kinh khủng ấy.
Một ngày nào đó, cậu sẽ khiến chính ông ta phải đau đớn tột cùng vì tột ác của bản thân với người dân Việt Nam.
– Cho dù chúng ta thanh lý được hàng tồn và lấy tiền của chính phủ Trung Quốc nuôi tay sai của mình nhưng vẫn còn kẻ hở nếu không thao túng được thị trường và giá cả nông sản trong tương lai.
– Bây giờ ông Đặng còn nắm quyền, chúng ta có thể thông qua ông ta để chi phối Trung quốc.
– Nhưng sau này thì sao? Lỡ có một lãnh đạo khác lật đổ ông Đặng hoặc ông Đặng muốn tự mình làm riêng thì chúng ta kiếm lời thế nào nữa?
– Muốn giữ lợi ích lâu dài, chúng ta phải phá đổ hệ thống phân phối của chính quyền Trung Quốc và thả nổi thị trường lúa gạo để chúng ta mặc sức đầu cơ, bơm tin thổi giá.
Đạt đưa ra một món lợi cực lớn trước mặt những tài phiệt khác.
Món kinh doanh lợi nhuận lớn nhất đối với tư bản luôn luôn là đầu cơ.
Thử nghĩ xem, với tài lực và hệ thống chân rết, tài phiệt Âu Mỹ có thể ép giá lương thực xuống đáy 1 hào 1 kg (1 nhân dân tệ = 10 hào) sau đó bơm thổi gấp 10 lần (1 tệ 1 kg) là chuyện bình thường.
Với lợi nhuận gấp 10, đám tài phiệt có thể dẫm đạp lên thảy đạo đức, luật pháp để vơ lấy về mình.
Tất nhiên, với lợi nhuận hấp dẫn như vậy thì việc thực hiện không phải là dễ.
– Sẽ khó đấy!
Kazuki thở dài.
– Trung Quốc hiện tại đang có nền chính trị ổn định nhờ cách mạng văn hóa vô sản, không dễ để ép họ từ bỏ an ninh lương thực để nước ngoài chi phối.
Kazuki không phải là không muốn, chỉ là việc này không dễ chút nào.
Cho dù ông Đặng có ngốc đến đâu cũng biết an ninh lương thực là gốc rễ quốc gia, cái đói là thứ cực kỳ kinh khủng mà ai cũng phải dè chừng.
Mà nội bộ Trung Quốc đang ổn định sau nhiều đợt thanh trừng trong thời cách mạng văn hóa, khó mà lợi dụng trong ngắn hạn.
– Chuyện gì cũng sẽ có cách, cậu đã quên ngày đòi nợ sao?
– Đúng là bình thường không ép ông Đặng được, nhưng nếu là trong tình trạng chính phủ Trung Quốc nợ nần chồng chất, không có tiền trả do vay nợ tùm lum thì sao?
– Khi đó, chính phủ Trung Quốc không kham nổi việc bao thầu thu mua lương thực nữa, đứng trước nguy cơ vỡ nợ, họ chắc chắn phải nhượng bộ để đổi lấy ngoại tệ và các khoản vay.
Đây là kế hoạch của Đạt, nếu ngay bây giờ đòi Trung Quốc từ bỏ an ninh lương thực, thả nổi thị trường sẽ không thể xảy ra được.
Nhưng chờ đến khi Trung Quốc gặp khó khăn để nhảy vào hôi của thì đơn giản hơn nhiều.
Ngoài ra, còn có một số chuyện khác nữa nhưng Đạt không nói ra tại đây mà chỉ nháy mắt với Kazuki.
Kazuki hiểu ý, không nói thêm nữa và dừng câu chuyện.
Nửa tiếng sau, những người khác lần lượt rời đi, để lại Đạt, Kazuki ở lại bàn chuyện riêng.
– Mr Đỗ! Không còn người khác nữa, có gì cậu cứ nói đi!
Nghe được lười của Kazuki, Đạt mỉm cười nhấn chuông một cái, Serana xuất hiện từ sau cánh cửa với vẻ ngoài xinh đẹp, tự tin và quý phái trong bộ váy công sở nữ tính.
– Xin chào Kazuki, chúng ta lại gặp mặt rồi.
Nhìn thấy Serana xuất hiện ở đây, Kazuki hơi giật mình một chút.
Kể từ sau khi được Đạt giao trọng trách kiểm soát D&T Ship cùng D&T Electronic, Serana đã trở thành một nữ doanh nhân thành đạt, xinh đẹp có tiếng ở khu vực châu á.
Kizaku cũng không ít lần hợp tác với Serana nên cũng coi như đã quen biết từ trước.
– Chào cô! Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây như thế này, tôi khá là bất ngờ đấy.
Hắn ta vừa nói vừa liếc nhìn sang chỗ Đạt, muốn tìm hiểu cụ thể hơn mục đích của cậu.
Đạt cũng không giấu giếm, hào phóng nói ra mọi chuyện:
– Serana là người thân thiết của tôi, có thể biết và tham gia vào những phi vụ bí mật.
– Tôi sẽ giải thích ngắn gọn.
– Anh cũng biết rồi, ông Đặng đã tiến hành cải cách, cơ quan truyền thông và ngành giáo dục được phép tư nhân hóa, để nước ngoài can thiệp vào truyền thông và giáo dục.
– Tôi dự định mở các kênh truyền hình và đại học dân lập, thông qua việc đưa những giáo viên từ nước ngoài vào dần dần thay đổi tư tưởng của người dân Trung Quốc, tiến tới cách mạng màu, diễn biến hòa bình.
– Anh có hứng thú không?
Đạt cười tủm tỉm đề nghị và âm thầm quan sát phản ứng của Kazuki.
Kazuki không lạ lẫm về chiến thuật diễn biến hòa bình, đây là sách lược được đề ra từ lâu chứ chẳng có gì mới lạ.
Xét về mặt lợi nhuận, truyền thông và giáo dục chẳng kiếm được mấy đồng lẻ.
Nhưng đứng ở vị trí Nhật Bản, việc thao túng, tẩy não người dân Trung Quốc theo ý mình cực kỳ quan trọng vì mối thù truyền kiếp.
– Giáo dục và truyền thông quả thật đã được bãi bỏ nhiều hạn chế.
– Nhưng ông cũng thừa biết mà, mang tiếng là “tự do hóa” nhưng thực tế chúng chủ yếu là để tư sản Hoa Kiều có cái chửi Mao Trạch Đông, Hoa Quốc Phong và ủng hộ ông Đặng trong đấu đá chính trị.
– Chúng ta không dễ chen chân vào đâu, thực sự rất kín kẽ.
Đây là điều mà Kazuki vẫn luôn trăn trở, tiếc nuối.
Trên thế giới không phải ai cũng ngốc nghếch, ông Đặng tuy có khuyết điểm về tầm nhìn chiến lược nhưng còn đủ thông minh để nắm truyền thông trong tay mình.
– Thật sự như vậy sao?
Đạt nở một nụ cười bí hiểm khiến Kazuki cực kỳ tò mò.
– Chẳng lẽ có cách khác?
Đạt khẽ lắc đầu nhấp ngụm trà, không vội giải thích mà từ từ sắp xếp kỹ mọi thứ trước khi nói:
– Đầu tiên, quả thực là lợi ích của ông Đặng cùng giới tư sản Hoa Kiều là thống nhất với nhau khi đối đầu Hoa Quốc Phong và đạp đổ di sản của Mao Trạch Đông.
– Ông Đặng cần tư sản Hoa Kiều để củng cố chính trị, trong khi tư sản Hoa Kiều muốn lật đổ chính quyền nhân dân để quay trở lại đè đầu cưỡi cổ dân nghèo.
Kazuki gật gù.
Mọi sự hợp tác đều có lý do của nó, ông Đặng và tư sản Hoa Kiều thân thiết với nhau vì có chung lợi ích.
Đây cũng là lý do Kazuki cho rằng không thể can thiệp vào truyền thông và giáo dục Trung Quốc vì tư sản Hoa Kiều sẽ dựa thế ông Đặng kiểm soát phần này.
Dù nói thế nào đi nữa, đây cũng là sân nhà của Trung Quốc, một khi tư sản Hoa Kiều và ông Đặng son sắt một lòng thì phương tây và Nhật Bản khó lòng công phá.
– Nhưng trên thế giới này không có thành trì nào là kiên cố bất hoại.
Đạt nhấp một ngụm trà, sau đó nhìn vào lá trà trong ly mà nói:
– Giống như tách trà này vậy, ban đầu nước rót ra từ ấm rất đậm vị, hòa quyện với nhau.
– Nhưng dần dần, quan hệ giữa nước và trà không còn thân thiết nữa, nước trà ngày càng nhợt nhạt và kém vị, cuối cùng chẳng khác nước suối.
Nghe tới đây, Kazuki đã hiểu ý của Đạt.
– Cậu muốn tách tư sản Hoa Kiều và ông Đặng ra ư?
Đạt bật cười, nụ cười đầy mỉa mai:
– Cần gì phải tách, tự họ sẽ sản sinh mâu thuẫn.
– Chẳng lẽ cậu thực sự tin rằng tư sản Hoa Kiều sẽ trung thành với Trung Quốc?
– Ha ha ha! Ông Đặng ngốc tin vào điều đó, nhưng tôi không tin người Nhật các anh không hiểu tư sản Hoa Kiều là cái quỷ gì.
Đúng vậy, nếu nói ai hiểu rõ bản chất của tư sản Hoa Kiều nhất thì phải kể đến Nhật Bản.
Vì sao ư? Vì chính tư sản Hoa Kiều làm tay sai giúp đế quốc Nhật Bản xâm lược Trung Quốc tích cực nhất.
Nếu như Liên Xô không đánh tan phát xít thì có khi bây giờ tư sản Hoa Kiều đã trở thành công dân Nhật Bản chứ không phải theo Anh, theo Mỹ.
– Ha ha ha! Tôi biết chứ! Tư sản Hoa Kiều họ không trung thành với Trung Quốc.
– Nhưng họ cũng không trung thành với Nhật bản.
Một câu nói thể hiện rõ rằng Kazuki không trông chờ vào việc đám gian thương kia sẽ phục vụ cho mình dù quá khứ từng theo đuôi người Nhật.
Thời thế thay đổi, Nhật Bản không còn giữ được ánh hào quang như xưa nữa, tư sản Hoa Kiều đã sớm tìm chủ khác.
– Thứ duy nhất mà họ trung thành chính là lợi ích của bản thân, họ sẵn sàng phản bội lại mọi thứ giống như Sơn Tây Tấn Thương thời Minh – Thanh bán nước nuôi người Mãn Thanh nô dịch người Hán vì tư lợi vậy.
Đạt bổ sung thêm một số yếu tố lịch sử.
– Vậy nên khi mà chúng ta cho họ nhiều lợi ích hơn thì việc bán đứng ông Đặng là chuyện rất đơn giản với họ.
– Và hiện tại, Hoa Kỳ vẫn là cường quốc số một thế giới.