-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 165: Chương trình bóc lột toàn diện
Chương 165: Chương trình bóc lột toàn diện
– Về vấn đề này thì khá dễ xử lý.
Kazuki vui vẻ lấy ra một xấp văn kiện.
– Ông Đặng đã ký hiệp định vay vốn của chúng ta để nhập khẩu máy móc thiết bị, đi kèm với điều khoản bắt buộc phải mua hàng Âu – Mỹ – Nhật với giá cao để cấp cho các công ty Trung Quốc mà chúng ta kiểm soát.
Đạt cầm lên nhìn, quả thật có rất nhiều điều khoản ngặt nghèo khi vay vốn với Nhật Bản, ví dụ như:
– Tất cả các khoản tiền chính phủ ông Đặng vay của Nhật Bản sẽ phải chịu lãi suất 5%/năm, chính phủ Trung Quốc buộc phải mua hàng của tập đoàn Mitsubishi, Toshiba…
– Đồng thời ngân hàng Nhật Bản sẽ phê duyệt việc sử dụng số vốn vay này cho ai, như thế nào, đảm bảo tối đa hóa lợi ích cho các nước phương tây.
Đây là đặc thù của các quốc gia phương tây, thường thì lãi suất các món vay không lớn nhưng kèm theo rất nhiều điều kiện như mua gì, mua ở đâu đều cực kỳ ngặt nghèo, một hình thức trợ giá xuất khẩu gián tiếp để phá giá thị trường nước khác.
Bản thân Hoa Kỳ cũng có những điều khoản tương tự, khi mà chính phủ Trung Quốc đứng ra gánh nợ vay vốn nước ngoài để mua hàng nước Mỹ, phục vụ cho nước Mỹ.
Trên thực tế, đây là một chương trình thâu tóm, bóc lột cực kỳ tinh vi được thiết kế kỹ lưỡng mà người thường còn mơ mới biết được.
Đầu tiên, chính phủ, ngân hàng Mỹ sẽ cho Trung Quốc vay đô la để mua máy móc của tập đoàn Mỹ.
Nhưng vay xong rồi thì Trung Quốc cũng không được sử dụng theo ý mình mà phải đệ trình kế hoạch sử dụng cho ngân hàng Hoa Kỳ phê duyệt.
Trước khi giải ngân, ngân hàng của Mỹ sẽ tìm kiếm những doanh nghiệp, cá nhân bất mãn với chính quyền Trung Quốc và làm tay sai cho các tài phiệt để lên danh sách.
Chỉ khi chính phủ Trung Quốc cầm số vốn vay được từ ngân hàng Mỹ để mua hàng từ tập đoàn Mỹ và cấp miễn phí phục vụ cho những doanh nghiệp “chân rết” của tài phiệt Mỹ thì mới được phê duyệt khoản vay.
Hệ thống doanh nghiệp chân rết tay sai ấy thâu tóm hết những tài sản quan trọng của người dân Trung Quốc bằng chính tiền vốn mà chính phủ Trung Quốc vay nợ rồi phục vụ cho tài phiệt như Đạt.
Cuối cùng, nợ thì dân Trung Quốc gánh, tiền lời rơi vào túi tài phiệt nước ngoài.
Bằng cách đó, chính phủ Trung Quốc sẽ phải oằn mình ra gánh nợ mua hàng của Mỹ và nuôi các quốc gia phương tây giàu có ú ụ, kịch bản tương tự kiểu Đại Nam Cộng Hòa, tạo thành một chu trình bóc lột khép kín toàn diện không kẽ hở.
Từ đầu đến cuối, không có một đồng đô la nào rời khỏi tay người Mỹ, kẻ có lợi nhất vẫn luôn là Mỹ, thể hiện tư duy kín kẽ và thông minh của những doanh nhân hàng đầu thế giới.
Vậy nên những kẻ không hiểu về cơ chế vận hành của tư bản, mù quáng tin vào mặt ngoài hào hoa của nó sẽ bị lột đến quần lót cũng không còn.
Tất nhiên, nó không hoàn toàn là mặt tiêu cực, mặc dù lợi nhuận và kinh tế rơi vào tay tài phiệt nước ngoài nhưng đồng thời nền nông nghiệp của Trung Quốc cũng sẽ được hiện đại hóa phần nào nhờ số máy móc ấy, giúp sản lượng lương thực tăng cao.
Đạt trầm tư suy nghĩ, sau đó nói thêm:
– Mặc dù giúp chúng ta thanh lý hàng tồn kho nhưng đổi lại sản lượng nông nghiệp của Trung Quốc sẽ tăng mạnh nhờ có máy móc, thiết bị hiện đại và vốn đầu tư.
– Sản lượng nông nghiệp của Trung Quốc sẽ sớm tăng mạnh lên trong khi chúng ta không kiểm soát được độc quyền cung cầu, dẫn tới giá thu mua giảm trong tương lai, vòng vèo lại khiến doanh nghiệp của chúng ta chịu lỗ.
Câu nói này của Đạt khiến các doanh nghiệp đầu tư nông nghiệp xôn xao bàn tán.
– Đúng vậy nhỉ, bây giờ đầu tư máy móc nông nghiệp vào phải chục năm mới hồi vốn.
– Còn chưa kịp ấm túi thì đã lỗ vốn, không thể được.
Bỗng có người nảy ra ý tưởng:
– Hay là hạn chế sản lượng để bơm thổi giá lương thực lên cao lấy lợi nhuận.
Đây là một biện pháp quen thuộc ở các nước tư bản.
Bởi vì nguồn cung lương thực nằm trọn trong tay các tập đoàn tài phiệt nên họ có thể bơm tin, đầu cơ thổi giá gạo lên cao nhằm đảm bảo lợi nhuận. (Giống cách giá gạo Nhật Bản tăng phi mã năm 2024-2025).
– Không được, hệ thống phân phối của Trung Quốc khác chúng ta, nhà nước nắm độc quyền thu mua và phân phối, không thể thao túng về giá hoàn toàn được.
Lúc này, ở Trung Quốc đã bắt đầu cải cách nhưng một số thể chế cũ vẫn được duy trì, khiến cho việc thâu tóm, đầu cơ còn gặp nhiều hạn chế.
Ví dụ như giá gạo thu mua từ nông dân và bán lẻ cho dân thành thị đều nắm trong tay nhà nước.
– Vậy như thế này, chúng ta sẽ liên hợp với nhau chi phối nguồn cung lương thực và dùng sức ép chính trị buộc chính phủ Trung Quốc phải tăng 50% giá thu mua lương thực từ doanh nghiệp, trang trại của chúng ta.
Đạt đưa ra một đề nghị phù hợp với thời điểm hiện tại.
Bởi vì Trung Quốc đã trở mặt với Liên xô nên về mặt chính trị, Hoa Kỳ có thể ép ông Đặng điều hành đất nước theo ý mình.
Kazuki sáng mắt lên:
– Vậy thì tốt!
– Về mặt tuyên truyền, chúng ta nói rằng đây là chính sách “khuyến nông” vận dụng truyền thông vẽ ra một kế hoạch khi mà chính phủ Trung Quốc bỏ tiền túi mua lương thực giá cao rồi chịu lỗ, bán rẻ cho người dân thành thị.
– Nông dân rủng rỉnh tiền còn thị dân mua được lương thực giá rẻ.
– Chính sách này chỉ có chính phủ là chịu lỗ, rất dễ kích động đám đông hùa theo.
Đạt híp mắt nhìn sang Kazuki, không ngờ chàng trai trẻ này thâm độc đến vậy, muốn đánh sập kinh tế Trung Quốc.
Đối với những thanh niên trẻ tuổi chưa trải sự đời sẽ tưởng lầm đây là chính sách lợi nước lợi dân khi mà người làm nông thì bán được giá, dân thành thị được mua gạo giá rẻ.
Nhưng nhà kinh doanh lão luyện sẽ tinh mắt nhìn thấy một vấn đề quan trọng, ai bù lỗ?
Việc nhà nước bù lỗ để mua nông sản giá cao, bán giá thấp trong thời gian ngắn thì không sao, thậm chí còn giúp ông Đặng được tung hô là đằng khác vì cha chung không ai khóc.
Nhưng nếu việc bù lỗ kéo dài trong 5 năm, 10 năm, 20 năm thì khoản nợ khổng lồ sẽ đè nặng lên vai ngân sách trong khi người dân đã quen với tiêu xài giá rẻ, không dừng lại được.
Tới lúc hàng trăm tỉ USD nợ ập vào thì ông Đặng có khi sẽ phải cắt nhường tô giới như thời quốc sỉ trăm năm để trả nợ cho Nhật Bản, phương tây là bình thường.
Vậy nên Đạt mới đánh giá Kazuki là thâm hiểm, chơi rất ác.
Chẳng qua đó là chuyện của người ta phải lo, Đạt gật gù đồng ý:
– Nếu cả Hoa Kỳ, phương tây và Nhật Bản cùng gây sức ép thì ông Đặng sẽ buộc phải chấp nhận thôi.
– Với cả chúng ta cũng có thể âm thầm hối lộ, lót tay cho họ hàng thân cận với ông Đặng để đạt mục đích, một khi tư lợi của những địa chủ được đảm bảo thì rất dễ thông qua chính sách này.
Sau khi ông Đặng lên nắm quyền và loại trừ phe cánh cũ từ cách mạng văn hóa vô sản, trào lưu tham nhũng bắt đầu trở lại chính quyền Trung Quốc khi những người địa chủ thân cận ông Đặng được thả cửa.
Đặc biệt là Nhật Bản, vốn có nhiều gián điệp và tay sai trung thành làm địa chủ ở Trung Quốc thời trước thế chiến càng dễ vận hành hơn.
Điều đó khiến Kazuki vỗ đùi cười phá lên:
– Ha ha ha, đúng vậy, cứ chia cổ phần cho phe cánh ông Đặng thì đâu khó xử lý.
Cả phòng họp xuất hiện tiếng cười dày đặc của các tài phiệt.
Người thường có thể e ngại tham nhũng nhưng tài phiệt biết rất rõ cách để kiếm lợi từ quan tham.
Tài phiệt chỉ sợ những người chân đất không tham tiền chứ chưa bao giờ sợ những quan chức hủ hóa ấy.
Chỉ có kẻ ngốc mới tin rằng doanh nhân là những nhà từ thiện đi phát đồ ăn miễn phí cho dân nghèo, thực tế tài phiệt thích nhất là tạo thành lợi ích nhóm với giới tinh hoa chính trị, đè đầu cưỡi cổ những tầng lớp dưới.
– Như thế vẫn chưa đủ.
Đột nhiên, giọng nói sắc lạnh của Đạt vang lên khía mọi người giật mình.