-
Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 163: Một đời vua, một đời thần
Chương 163: Một đời vua, một đời thần
Năm ngày sau, khi mà Trung Quốc còn đang sa lầy trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam, Nhật Bản đột ngột đưa người ra xây dựng sân bay ồ ạt tại quần đảo Senkaku và đưa tàu chiến ra khiêu khích Trung Quốc.
Chỉ có Đạt biết nguyên nhân vì sao nhưng chắc chắn cậu sẽ không nói.
Lẽ dĩ nhiên, phía Trung Quốc vốn trước giờ luôn tuyên bố Senkaku thuộc về mình liền phản ứng kịch liệt, yêu cầu Hoa Kỳ hỗ trợ ngăn cản Nhật Bản xây dựng Senkaku thành căn cứ quân sự.
Bởi vì trước đó Hoa Kỳ hứa hẹn đủ điều với ông Đặng nên Trung Quốc rất lạc quan, tin tưởng rằng người Mỹ sẽ ngăn cản Nhật Bản, giống như thiên sứ tốt bụng trong tuyên truyền của phương tây.
Chỉ cần Mỹ ra lệnh một tiếng, chắc chắn Nhật Bản sẽ không dám manh động.
Nhưng sự thực rất phũ phàng.
Bởi vì các tập đoàn ô tô Nhật Bản tự nguyện đặt hạn ngạch xuất khẩu ô tô sang Hoa Kỳ là 50 ngàn chiếc, khiến giới thượng lưu nước Mỹ hài lòng nên Mỹ đã ngó lơ hành động của Nhật Bản và đe đọa Trung Quốc nếu dám làm người Nhật bất mãn thì sẽ phải đối mặt sức ép quân sự cùng lúc từ Mỹ – Nhật – Hàn – Đài.
Người Mỹ đã không giữ lời hứa “bảo kê” cho Trung Quốc.
Hiển nhiên, Mỹ thấy Trung Quốc tự đặt mình vào thế khó nên đã lật lọng, tìm cách tiếp tục xâm chiếm lãnh thổ từ từ từng chút một.
Lúc này, ông Đặng mới hốt hoảng nhận ra bản thân đã bị người Mỹ gài thế nhưng đã muộn vì sự đã rồi, không ai bán thuốc hối hận cả.
Hiện tại Trung Quốc đã công khai tuyên chiến với Liên Xô, đã không còn cơ hội để hòa hoãn trong ngắn hạn, buộc phải cúi đầu theo Mỹ bằng mọi giá.
Phải biết rằng, nếu Mỹ và đồng minh nhảy vào tham chiến ở mặt trận phía Đông thì khả năng rất lớn Trung Quốc sẽ bị xé ra làm nhiều mảnh giống thời tám nước liên quân.
Lịch sử đã chứng minh một khi xảy ra thì hậu quả khủng khiếp tới mức nào.
Vậy nên việc cúi đầu, khom lưng trước Nhật bản là tình thế bắt buộc phải làm với ông Đặng.
Nhưng ông ta cũng không thể nào công khai với người dân Trung Quốc rằng phải cúi đầu để cho Nhật Bản chiếm đóng Senkaku được, người dân Trung Quốc sẽ không thể chịu đựng được hành vi ấy vì nó gợi nhớ về quốc sỉ trăm năm.
Phải biết Trung Quốc lúc này đang sở hữu những vũ khí chiến lược hàng đầu trong khi Nhật Bản lép vế hoàn toàn, chẳng có lý do gì để nước mạnh phải chịu thua nước yếu cả.
Cuối cùng, Đạt thông qua Jimmy Carter đã gợi ý cho ông Đặng một giải pháp “hoàn hảo”.
Theo đó, ông Đặng công khai tuyên bố gác lại tranh chấp với Nhật Bản, đồng ý “cùng khai thác” Senkaku với Nhật Bản và sau vài chục năm, khi nào ông Đặng nghỉ hưu thì để hậu nhân tự đi mà đòi lại.
Cái cụm từ “cùng khai thác” nghe có vẻ rất hay, nhưng thực tế lúc này toàn bộ Senkaku nằm trong tay Nhật Bản.
Chỉ có Nhật Bản mới có quyền khai thác dầu mỏ, xây dựng quân sự trên Senkaku còn Trung Quốc chỉ dám đứng ngoài nhỏ dãi thèm thuồng.
Nhưng người dân Trung Quốc sẽ không được biết sự thật đấy, truyền thông phương tây đồng loạt khen hành động nhượng bộ với Nhật Bản của ông Đặng là hành động siêu thông minh, siêu vĩ đại.
Ông Đặng vẫn giữ được hình tượng “vĩ nhân” của mình trong mắt người dân Trung Quốc mà vẫn nhượng bộ Nhật Bản về vấn đề Senkaku.
Sự thật dần dần chìm vào trong quên lãng đúng như dự đoán của Đạt.
Nhưng nó cũng dóng lên một hồi chuông cảnh tỉnh những con gà ngủ mơ trong lòng Trung Quốc.
Một số thành phần yêu nước của Trung Quốc bắt đầu dè chừng với hành vi của Mỹ và Nhật Bản, bao gồm cả ông Đặng.
Trước đó, ông Đặng tự tin sẵn sàng nướng quân Trung Quốc vào việc xâm lược Việt Nam vì tin tưởng tuyệt đối vào “lòng tốt” của Mỹ.
Nhưng sự kiện Senkaku chứng minh nếu Trung Quốc tiếp tục sa lầy thì sớm muộn cũng sẽ có tô giới Thượng Hải, tô giới Thiên Tân… tái hiện quốc sỉ trăm năm trong lòng Trung Quốc.
Đúng lúc này, Việt Nam tiến hành tổng động viên toàn quốc kháng chiến và thực hiện điều bộ đội tinh nhuệ từ mặt trận tây nam về biên giới phía bắc nhờ hỗ trợ của Liên Xô.
Đồng thời, CIA bắn tin cho ông Đặng biết rằng Liên Xô đang liên tục tăng cường quân đội tới sát biên giới Xô – Trung và bắt đầu diễn tập đạn thật.
Dưới tình thế gặp phải nguy cơ diệt quốc vong nô, ông Đặng buộc phải ra lệnh rút quân và dừng cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam bắt đầu vào ngày 17/2/1979 dù thực lòng không muốn vì chịu quá nhiều thiệt hại mà chẳng kiếm được gì.
Tất nhiên, ông Đặng vì bảo vệ cái ghế của mình, kiên quyết không chịu thừa nhận đã thua trận và phải nhượng bộ các vấn đề liên quan đến Đài Loan, Senkaku.
Còn về phía Việt Nam, với tinh thần hướng tới hữu nghị, hòa bình nên đã dừng lại khi Trung Quốc rút quân về dù có thể tiếp tục truy kích tàn quân Trung Quốc.
Dù thế nào đi nữa, nhân dân Trung Quốc cũng từng giúp đỡ Việt Nam và người Việt không muốn leo thang xung đột với một cường quốc láng giềng như Trung Quốc.
Nhưng Liên Xô thì khác.
Bởi vì Mỹ và châu âu đang quan sát, Liên Xô buộc phải thực hiện một hành động đáp trả Trung Quốc.
Trong và sau khi Trung Quốc rút quân, Liên Xô tiếp tục thực hiện cuộc tập trận bằng đạn thật lớn chưa từng có ngay sát biên giới Trung Quốc vào tháng 3 như một lời cảnh cáo và thể hiện sự ủng hộ đối với dân tộc Việt Nam anh hùng.
Lúc này, tầm nhìn chiến lược yếu kém của ông Đặng bắt đầu gây ra hậu quả.
Bởi vì đã trở mặt với Liên Xô, Trung quốc buộc phải phụ thuộc vào phương tây, không thể mất đi sự bảo trợ của Mỹ.
Nếu là một lãnh đạo có tầm nhìn dài hạn, ông ta sẽ không đặt cược tính mạng của mình vào “lòng tốt” của người khác vì đối phương có thể dựa vào đó bắt chẹt mình.
Nhưng ông Đặng không tính trước được vấn đề này.
Sau khi Liên Xô tập trận, ông ta buộc phải sang thăm Nhật Bản, cúi đầu xin lỗi dù ngay trước đó Nhật Bản đã khiêu khích tại quần đảo Senkaku vì nếu căng thẳng với Nhật Bản sẽ làm mất lòng người Mỹ.
Bù lại, Hoa Kỳ và các nước phương tây hài lòng với thái độ của ông Đặng, đồng ý bỏ vốn đầu tư vào Trung Quốc như trước đó đã hứa.
Và trong số những nhà đầu tư từ Mỹ, có cả Đạt ở đó.
…
Đạt lúc này đang đứng ở Bắc Kinh, Trung Quốc.
Trước mặt cậu là một bức tường gạch dài, trên đó dán đầy những áp phích chửi rủa những đối thủ chính trị đã bị đánh bại của ông Đặng như tứ nhân bang, Hoa Quốc Phong, thậm chí cả Mao Trạch Đông.
Ở trong một quốc gia như Trung Quốc, hành động này hiển nhiên được sự cho phép và hậu thuẫn của lãnh đạo hiện tại là ông Đặng nhằm củng cố quyền lực và cái ghế của bản thân.
Tất nhiên, phương tây hậu thuẫn cho ông Đặng cũng ủng hộ phong trào này và lấy một cái tên mỹ miều là “bức tường dân chủ”.
– Quả nhiên là một đời vua, một đời thần, trèo càng cao thì té càng đau.
Đạt bùi ngùi thổn thức khi nhìn thấy cho dù có là lãnh tụ đời đầu, dẫn dắt Trung Quốc từ một đất nước hạng ba vươn tầm sánh vai với cường quốc như Mao Trạch Đông cũng bị chửi nhục nhã khi qua đời.
Trên thực tế, cậu chưa từng gặp Mao Trạch Đông bao giờ, cũng chẳng có tình cảm đặc biệt gì.
Nhưng cậu biết rằng trước khi ông ta lên cầm quyền, chỉ một thằng đệ của Mỹ như Nhật Bản thôi cũng đủ đấm cho cả Trung Quốc lăn quay ra đất thoi thóp chờ chết.
Chỉ trong 20 năm, Trung Quốc đã từ một quốc gia nông nghiệp lạc hậu đến khẩu súng cũng chẳng chế tạo nổi thành một cường quốc quân sự với vũ khí hạt nhân, bom khinh khí, tên lửa đạn đạo liên lục địa, công nghệ vệ tinh mà Nhật Bản thèm chảy nước dãi, ép cho Hoa Kỳ buộc phải công nhận vị thế cường quốc của Trung Quốc.
Dưới thời Mao Trạch Đông, Trung Quốc đã thoát khỏi quốc sỉ trăm năm kéo dài từ thời nhà Thanh, không để bản thân bị đế quốc hút máu, nô dịch.
Đơn thuần xét về mặt lợi ích quốc gia, những thành tựu này là cực kỳ lớn.
Tất nhiên, để đạt được thành tựu đó thì Trung Quốc phải hi sinh rất nhiều về kinh tế và bản thân Mao Trạch Đông cũng phạm phải một vài sai lầm nhưng rõ ràng không đáng để bị chính người dân Trung Quốc sỉ nhục tới mức này sau khi giúp họ thoát khỏi nguy cơ “quốc sỉ trăm năm”.
Nếu nói có ai ghét Mao Trạch Đông nhất thì chắc chắn là các nước đế quốc vì tổn hại đến lợi ích của họ, nhưng buồn cười là chính người dân Trung Quốc lại đang chửi ông ta hăng say nhất.
Và cái này chính là chủ nghĩa xét lại, một vũ khí âm thầm mà cực kỳ mạnh mẽ.