Chương 160: Nút thắt quyết định
Đạt trầm mặc không nói nên lời.
Cậu không hiểu bàn cờ chính trị khổng lồ, nhưng cậu biết lý do vì sao Liên Xô lại chần chừ không giống như một siêu cường thế giới.
Tất cả bởi vì bản thân họ cũng đang bị suy yếu do giới trẻ Liên Xô bị lạc lối tư tưởng dưới thời một vài lãnh đạo thân phương tây, dẫn đến Liên Xô không còn giữ được phong thái của siêu cường thế giới.
Thời gian gần đây, sách báo, tranh ảnh khiêu dâm của phương tây được buôn lậu vào các nước đông âu và Liên Xô ngày càng nhiều và bản thân Đạt biết rõ điều ấy.
Nhưng cậu dám chắc ông Đặng không biết, ông ta chỉ gặp may mắn khi đánh liều và đặt cược thắng.
Trong lúc này Jimmy Carter tiếp tục nói về diễn biến của việc đàm phán:
– Mặc dù ông ấy đã cúi đầu cầu xin một thỏa thuận thống nhất với Đài Loan trong tương lai, cho dù là một quốc gia hai chế độ cũng được nhưng không có lý do gì chúng ta phải đồng ý khi chính Trung Quốc mới là kẻ phải cầu cạnh chúng ta.
– Nhược quốc không ngoại giao.
– Tôi nói không, và ông ta buộc phải chấp nhận phải tạm thời từ bỏ Đài Loan.
Đạt có thể nhìn thấy nụ cười tự tin của kẻ chiến thắng trên môi của Jimmy Carter.
Lúc này, điểm yếu về tầm nhìn chiến lược của ông Đặng bắt đầu lộ ra, cuộc chiến một khi bắt đầu thì Trung Quốc chỉ có từ hòa đến thua còn Mỹ thì thắng chắc trong tầm tay.
Các thế hệ sau của ông Đặng sẽ phải tốn vô số máu và nước mắt để tránh thế bị bao vây cô lập bởi một vành đai thép Đài Loan – Nhật Bản – Hàn Quốc do chính ông Đặng chấp nhận cho Mỹ tạo ra ngay sườn phía đông của Trung Quốc.
– Nhưng nếu vậy thì ông Đặng sẽ gặp vấn đề rất lớn về đối nội, Trung Quốc trải qua trăm năm quốc sỉ sẽ không đồng ý nhượng bộ lãnh thổ một cách dễ dàng.
Đây mới là vấn đề Đạt khó hiểu nhất, người dân Trung Quốc có lòng tự tôn về quốc gia rất lớn, cúi đầu trước Mỹ và Nhật, lùi bước về chủ quyền không hề dễ chấp nhận chút nào.
Chẳng lẽ ông Đặng không quan tâm tới ghế “thái thượng hoàng” của mình? Thật vô lý!
Jimmy Carter làm một điếu xì gà thật sâu, sau đó nói:
– Người dân Trung Quốc phản đối? Chỉ cần không để họ biết là được.
– Ý ngài là…
– Đầu tiên, về bề ngoài, tôi với vai trò tổng thống sẽ tuyên bố không đặt Đại Sứ Quán và rút quân khỏi Đài Loan nhưng không đi kèm với bất kỳ điều khoản nào nói về quá trình thống nhất với Đài Loan của Trung Quốc.
– Điều này sẽ khiến những người không hiểu tưởng rằng Hoa Kỳ phải nhượng bộ Trung Quốc, bỏ rơi Đài Loan, tự ông Đặng sẽ thu hồi lại Đài Loan sau.
– Trong khi thực tế quốc hội Mỹ sẽ vẽ ra những đạo luật khác cho phép Hoa Kỳ tiếp tục quan hệ ngoại giao “không chính thức” viện trợ cho Đài Loan và tiếp tục hiện diện quân sự tại đây, uy hiếp không cho Trung Quốc thống nhất với Đài Loan.
Đạt nghe xong mới hiểu được tính toán vòng vèo của chính khách Hoa Kỳ.
Tổng thống đứng ra làm “người tốt” giả vờ rút quân, sau đó lại để “quốc hội” làm “kẻ xấu” phá vỡ lời hứa, một chiêu cực kỳ quen thuộc mà bản thân Việt Nam cũng không ít lần dính phải.
Kết quả Đài Loan vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Mỹ trong khi người Trung Quốc lại tưởng nhầm rằng ông Đặng đã ép Mỹ phải từ bỏ Đài Loan, tạm thời giữ ghế của ông Đặng.
– Nhưng nếu sau này có người nhận ra, giải thích trên truyền thông thì sao?
– Vậy thì chúng ta sẽ phong tỏa truyền thông.
– Nước Mỹ thao túng truyền thông quốc tế, ông Đặng thao túng truyền thông trong Trung Quốc.
– Chỉ cần phối hợp thì sẽ người dân trong Trung Quốc không biết việc Hoa Kỳ cắt đứt ngoại giao với Đài Loan chỉ là mặt ngoài, còn thực tế vẫn tiếp tục hiện diện quân sự và hỗ trợ Đài Loan độc lập về chính trị trong âm thầm.
– Thậm chí chúng ta còn phải tung hô ông Đặng là nhà lãnh đạo vĩ đại nhất lịch sử của Trung Quốc, khiến vị trí của ông ta tiếp tục củng cố để làm lợi cho nước Mỹ.
– Khi người dân đã bị tẩy não, bát đại nguyên lão thì nắm giữ thượng tầng, ai có thể thay đổi được nữa?
– Cho dù sau này có thực sự nhận ra sai lầm tai hại ấy thì đó cũng là chuyện quá muộn, nước Mỹ chỉ cần cấm vận, chiến tranh thương mại, uy hiếp là nắn bóp Trung Quốc trong lòng bàn tay.
– Nếu Liên Xô có thêm một ông Đặng nữa thì lo gì siêu cường đơn cực sẽ không tái hiện.
Bát đại nguyên lão là hệ thống do ông Đặng lập ra nhằm duy trì quyền lực Thái Thượng Hoàng độc tôn của mình.
Để dễ hiểu, có thể xem nó là phiên bản vua lê chúa trịnh của Trung Quốc, trong đó ông Đặng sẽ là chúa trịnh, tổ chức “triều hội” tại nhà riêng của mình để đưa ra những quyết định thực thụ.
– Các ngài quả thật là vẽ ra một kế hoạch khổng lồ nhưng lại chi tiết kín kẽ không chỗ hở.
Đạt thở dài, phải công nhận giới tinh hoa của Mỹ quả thực kinh khủng đúng như dự đoán.
Họ luôn đặt bản thân vào thế luôn luôn có lợi và thao túng người khác hi sinh như những thằng ngốc.
Chẳng phải tự nhiên Hoa Kỳ lại là siêu cường số một thế giới, đều có lý do cả.
– Thực ra cũng không hoàn toàn kín kẽ.
– Vấn đề thực ra quay đi quay lại vẫn ở chỗ Việt Nam.
– Việt Nam?
Đạt ngạc nhiên.
– Bởi vì dù khóa chặt phía đông, Trung Quốc vẫn có thể mở một đường máu thoát thế bao vây cô lập xuống phía nam thông qua Việt Nam.
– Từ Việt Nam, Trung Quốc có thể mở rộng ảnh hưởng và thương mại ra toàn bộ vùng Đông Nam màu mỡ giàu tiềm năng, khôi phục giấc mơ Trung Hoa.
– Vậy nên Hoa Kỳ phải nghĩ cách ngăn cản không để Trung Quốc có được Việt Nam, qua đó nắn bóp Trung Quốc trong lòng bàn tay.
…
Lại một lần nữa, Đạt bắt đầu nhận ra sự phức tạp của chính trị.
Nhìn bề ngoài, rất dễ bị nhầm lẫn Hoa Kỳ ủng hộ Trung Quốc chiếm Việt Nam.
Nhưng sự thực không phải vậy, Hoa Kỳ muốn kích đểu cho Trung Quốc đánh với Việt Nam gây thù, sau đó nhảy vào ngăn cản, khóa chết Trung Quốc và đưa “cô gái đẹp” Việt Nam đanh đá mà kiêu kỳ về nhà mình.
– Vậy tức là trong tương lai, Hoa Kỳ vẫn sẽ bình thường hóa và tăng cường hợp tác với Việt Nam ư?
Đạt sáng mắt lên, cậu vốn đang lo lắng Hoa Kỳ sẽ vì từng thua trận mà ghét Việt Nam, không muốn hợp tác.
Nhưng nếu theo những gì Jimmy Carter nói, Hoa Kỳ sẽ không từ bỏ việc gia tăng sức ảnh hưởng lên Việt Nam, hợp tác đầu tư trong tương lai hoàn toàn có khả năng.
– Đúng vậy, thậm chí có thể nâng cấp lên tầm đối tác chiến lược toàn diện cũng không phải không có khả năng.
– Nhưng không phải hiện tại, mục tiêu hàng đầu của Hoa Kỳ lúc này vẫn là kìm kẹp Liên Xô.
Đạt gật đầu, cậu hiểu suy tính của các chính khách người Mỹ.
Liên Xô lúc này vẫn quá mạnh, ông Đặng lại đang sẵn sàng hi sinh mọi thứ để làm quân cờ tiên phong chống Liên Xô cho Mỹ.
Vậy nên tạm thời Hoa Kỳ sẽ “thả” cho Trung Quốc phát triển lên, chờ tới khi hết giá trị lợi dụng thì xoay trục chính sách ngay.
Ngày mà Liên Xô chính thức lộ ra sự suy yếu, cũng là ngày Hoa Kỳ quay sang thù địch với Trung Quốc và lôi kéo Việt Nam.
– À đúng rồi, cậu dự định đi viếng cựu phó tổng thống Nelson Rockefeller chứ?
Đột nhiên, Jimmy Carter nghĩ tới gì đó, nói với Đạt đầy ẩn ý.
Đạt nở nụ cười tươi roi rói:
– Đi!
– Phải đi chứ!
Cuối tháng 1 năm 1979, Nelson Rockefeller đã qua đời do một cơn đau tim.
Dự kiến lễ tang được thực hiện ở ngày mai, ngày 2 tháng 2 năm 1979 tại Nhà thờ Riverside ở Thượng Manhattan, New York.
Và Đạt cười là vì đã chờ ngày này rất lâu rồi, cơ hội để loại bỏ hoàn toàn uy hiếp đến từ Erich.
Quân tử trả thù, mười năm không muộn, Đạt tuy không phải quân tử nhưng cũng không quên ánh mắt của hắn ta dành cho vợ của mình.