Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
mieu-yeu-ben-trong-vu-su-the-gioi.jpg

Miêu Yêu Bên Trong Vu Sư Thế Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 1013. Yêu hành trình đồ Chương 1012. Vĩnh Hằng Minh Chủ chi vị
cac-nguoi-deu-truy-nu-chinh-nu-ma-dau-kia-ta-cuoi-di

Các Ngươi Đều Truy Nữ Chính? Nữ Ma Đầu Kia Ta Cưới Đi

Tháng 1 10, 2026
Chương 1105: Quỷ Diện tình huống Chương 1104: Hai người khác
dau-tu-nu-de-su-muoi-so-tai-sau-nang-mat-binh-tinh.jpg

Đầu Tư Nữ Đế Sư Muội, So Tài Sau Nàng Mất Bình Tĩnh

Tháng 1 2, 2026
Chương 884: tộc trưởng đại nhân, mỉm cười Cửu Tuyền! (2) Chương 884: tộc trưởng đại nhân, mỉm cười Cửu Tuyền! (1)
cao-vo-bien-than-tan-nat-nang-dua-vao-them-diem-manh-len.jpg

Cao Võ: Biến Thân Tan Nát Nàng, Dựa Vào Thêm Điểm Mạnh Lên

Tháng 1 10, 2026
Chương 335: Cứu Chương 334: Không cứu
ta-co-chung-vong-tuong-nguoi-de-ta-tham-gia-chuyen-la.jpg

Ta Có Chứng Vọng Tưởng, Ngươi Để Ta Tham Gia Chuyện Lạ?

Tháng 12 31, 2025
Chương 340: Đại kết cục Một chút hi vọng sống, lặng yên nở rộ! Chương 339: Thiên đạo ý chí chôn vùi, một khắc đồng hồ thời gian!
trung-sinh-chi-ta-muon-lam-ke-co-tien.jpg

Trùng Sinh Chi Ta Muốn Làm Kẻ Có Tiền

Tháng 2 3, 2025
Chương 1292. Cố sự hồi cuối Chương 1291. Khách tới ngoài ý muốn
bach-the-phi-thang.jpg

Bách Thế Phi Thăng

Tháng 1 15, 2026
Chương 511: Dân phong thuần phác cùng thu quỷ (2) Chương 510: Dân phong thuần phác cùng thu quỷ (1)
nhung-nam-kia-chung-ta-cung-mot-cho-chat-qua-tu-tien-gia.jpg

Những Năm Kia, Chúng Ta Cùng Một Chỗ Chặt Qua Tu Tiên Giả

Tháng 1 21, 2025
Chương 918. Lời cuối sách Chương 917. Bản hoàn tất cảm nghĩ
  1. Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
  2. Chương 157: Chiến tranh sắp tới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 157: Chiến tranh sắp tới

Đạt nhìn vào ánh mắt kiên nghị của Tiêu Phong, có thể tưởng tượng ra một nhân vật hiên ngang, chính trực, không khom lưng uốn gối trước cường quyền, vì lòng hào hiệp mà bảo vệ bạn bè, thân hữu.

Phải biết trong trại tập trung này, tất cả mọi người đều muốn nói xấu Việt Nam, nịnh bợ phương tây để xin vé tị nạn sang nước phát triển giàu có, bản thân Tiêu Phong hành sự khác với bọn họ như vậy sẽ bị cô lập, sỉ nhục, chửi rủa.

Khi đám đông đều đang cởi truồng, người mặc quần mới là kẻ bị định tội.

Dù vậy, cậu bé Tiêu Phong vẫn kiên trì, chứng tỏ tâm trí kiên định, không dễ bị lung lay trước các nhân tố bên ngoài.

“Đây là phẩm chất đáng quý mà không phải ai cũng có.”

“Con người là sinh vật xã hội, hầu hết đều sợ hãi trước sự cô lập và ánh mắt định kiến.”

“Chỉ có những người mang trái tim mạnh mẽ mới có còn đường riêng của mình và thành công.”

Đạt nghĩ thầm trong lòng, cúi thấp xuống ngang đầu cậu bé, nhỏ giọng nói:

– Cậu có thể giả vờ hùa theo bọn họ một chút rồi chờ khi ra ngoài sửa lại cũng được mà.

– Chỉ là vài lời nói dối, mất gì đâu!

Lại tiếp tục là những thử thách đối với sự kiên trì của Tiêu Phong.

– Em không nghĩ rằng bản thân có thể nói thật lại được sau khi nói dối.

– Nói dối dễ lắm, nói thật mới khó.

Không phải là những lời đạo lý bóng bẩy, Tiêu Phong nói với Đạt bằng câu từ chân chất đời thường, phản ánh đúng thực tế.

Ai cũng nghĩ là mình chỉ nói dối một lần rồi thôi, nhưng mọi thứ thường chỉ cần lần đầu tiên để tạo ra vô số lần khác.

– Hay thế này nhé, anh hứa với em, chỉ cần em bịa ra được một câu chuyện bị áp bức, đánh đập trước mặt phóng viên thì anh sẽ cấp cho em nhà lầu, xe hơi, một triệu đô la và cuộc sống sung túc từ giờ đến cuối đời.

– Em hãy nghĩ kỹ xem, biết bao nhiêu người tranh nhau đến tác đầu chảy máu chỉ vì mấy đồng đô la, một lời nói dối thôi mà, sao lại phải ngại.

Đạt vừa nói vừa chỉ xung quanh, lúc này, đám đông trong trại tập trung ngửi thấy mùi đô la liền sáng mắt lên bu lại, tranh nhau xin xỏ:

– Ông chủ! Chọn tôi này, tôi làm diễn viên hai mươi năm, khóc lóc, kêu gào gì cũng được, đảm bảo tốt hơn nhiều.

– Ông chủ! Tôi vừa trẻ vừa đẹp, chắc dẵn dễ hút tiền donate hơn.

– Ông chủ! Tôi không cần gì cả, chỉ cần một vé làm công dân hạng ba thôi.

– Ông chủ…

Đám đông cứ như thể Zombie trong ngày tận thế thấy thịt tươi, giương nanh múa vuốt cầu mong được đến gần Đạt để đoạt lấy cơ hội nhà lầu, xe hơi, ăn sung mặc sướng.

Đáng tiếc, Đạt hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ, cậu chỉ muốn thử cậu nhóc Tiêu Phong trước áp lực khổng lồ của thực tại và sự điên cuồng, thèm khát của đám đông có bị lay động hay không.

Quả nhiên, Tiêu Phong ít nhiều có nét mặt bối rối khi thấy hàng chục người giành nhau để nói láo.

Một cảm giác gọi là Fear Of Missing Out hiện lên trong lòng cậu.

“Mình có nên tiếp tục kiên trì hay không?”

“Bọn họ đều đang tranh giành vị trí của mình, lỡ mình từ chối thì lần sau không còn cơ hội nữa.”

“Liệu mình có đang bỏ lỡ cuộc sống tốt đẹp hơn hay không?”

“Một lời nói dối… liệu có đáng…”

Đây chính là một mánh lới tâm lý rất thường dùng trong bán hàng.

Một người dù không có ý định mua, nhưng thấy người khác tranh mua hàng sale sẽ dễ dàng bị dao động vì sợ “mất cơ hội” chiếm lấy món hời.

Ngay cả người trưởng thành còn bị dụ mua cả đống hàng sale, hàng giới hạn thì đừng nói tới Tiêu Phong mới chỉ mười tuổi, đang bị đói khát hành hạ.

Khi no đủ, ai cũng có thể là thánh nhân, tới lúc đói bụng thì mới biết người tốt khó làm thế nào.

Tuy nhiên, ngay lúc cậu dao động, hình ảnh về lời dặn của cha cùng ký ức tuổi thơ gắn liền với đất Việt ngăn cản cậu làm chuyện dại dột.

– Không! Tôi là người Việt Nam, tôi sẽ không phản bội lại đất nước của mình.

Tiêu Phong lắc đầu quyết tuyệt.

Nói xong, cậu lùi về phía sau, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Đạt với vẻ đề phòng.

Đạt thầm cười trong lòng, nhưng ngoài mặt giả vờ tức giận:

– Hừ! Đồ không biết điều!

– Cứ chết rục xương ở đây đi!

Nói xong, Đạt phẩy tay quay đầu bỏ đi.

– Đừng đi! Ông chủ! Hãy cứu tôi1

– Tôi có thể, hãy chọn tôi, ông chủ ơi!

Rất nhiều người cố gắng giữ chân Đạt lại nhưng trong đó không có Tiêu Phong.

Chờ đến khi ra cửa, Đạt mới âm thầm nhắc thuộc hạ:

– Đi làm thủ tục đưa đứa nhóc hồi nãy ra ngoài!

– Làm bí mật thôi, đừng để người ta biết.

– Vâng! Thưa chủ tịch.

Người đáp lời cúi đầu nhận lệnh mà không hỏi thăm thêm lý do tại sao.

Càng là thông minh, càng phải hiểu cái gì nên hỏi, cái gì không.

Anh ta tên là Mộ Dung Bác, một người gốc Hoa đi sang Mỹ và được Đạt thu nhận làm thuộc hạ vì không tham gia vào việc chửi bới Việt Nam nhận tiền Donate.

Trên thực tế, không nhiều người Hoa “được” hồi hương về Trung Quốc sống yên ổn mà luôn phải tìm cách trốn khỏi chính “quê hương” Trung Quốc của họ.

Nghiệt ngã ở chỗ dù những người này trốn khỏi Trung Quốc nhưng các tổ chức phương tây lúc này lại cứ tính là thuyền nhân Việt Nam vì không hiểu hoặc cố tình không hiểu.

Điều này vô tình giúp ông Đặng sử dụng mạng sống của Hoa Kiều để tuyên truyền chống phá Việt Nam trên trường quốc tế dễ dàng hơn nên ông ta càng muốn chèn ép Hoa Kiều “hồi hương” rời khỏi Trung Quốc dù trước cũng chính ông ta đòi đón Hoa Kiều về thông qua vở kịch nạn kiều.

Ông Đặng không quan tâm đến sống chết của Hoa Kiều, điều ông ta muốn là lợi dụng Hoa Kiều làm lý do lừa gạt quốc tế và kiếm cớ gây chuyện, phục vụ mưu đồ chính trị của mình.

Chưa nói tới những người bị chặn lại vì đóng cửa biên giới, buộc phải tìm đường khác.

Có rất nhiều người thực sự hồi hương về Trung Quốc cũng không thể chịu nổi cảnh bị dồn về nông trường, sống khắc khổ còn hơn tù nhân nên cũng sẽ tìm đường chạy trốn sang Hồng Kông, Singapore… sau khi biết bản thân bị lừa gạt.

Không có nhà lầu, không có xe hơi, cuộc sống sung túc càng không, chờ đợi họ chỉ là những ngày giam lỏng trong nông trường tại Trung Quốc, mọi lời hứa mơ mộng trước kia bỗng chốc hóa thành bọt biển.

Mà sang Hồng Kông cũng chưa chắc đã được yên ổn vì Hồng Kông cũng sử dụng nhà tù giam giữ tội phạm để “trông nom” người chạy trốn từ Trung Quốc, gây ra rất nhiều tệ nạn.

Vậy nên chỉ có thằng ngốc mới thực sự tin lời của ông ta đâm đầu vào chỗ chết, Hoa Kiều thực sự hiểu về toan tính của ông ta cho dù muốn rời Việt Nam vì e ngại chiến tranh cũng sẽ tìm tới quốc gia giàu có khác như Anh, Mỹ thông qua con đường chính quy.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là phải đủ giàu hoặc có gì đó để các nước đó lợi dụng, tư bản trước giờ không đãi bữa trưa miễn phí cho ai cả.

Mộ Dung Bác là người như vậy, dựa vào tay nghề kỹ sư cơ khí và 50 ngàn đô la để đưa cả nhà tới Mỹ thông qua con đường di cư chính quy.

Ông ấy rời Việt Nam đơn thuần là vì lo sợ chiến tranh, đây là nhân chi thường tình, dù sao không phải ai cũng đủ can đảm đối đầu với mưa bom, bão đạn, Đạt có thể hiểu được.

Nhưng ít nhất ông ta cũng nhớ ơn Việt Nam cứu mình khỏi sự truy sát của Pol Pot, từ chối bịa chuyện nói xấu Việt Nam nên Đạt mới thu nạp ông ta về đội, để ông ấy tìm ra những người Việt còn tự nhận mình là người Việt mà giúp đỡ.

Cậu muốn giúp đỡ những người này lập nghiệp trên đất Mỹ, sau này quay về hỗ trợ nước nhà khi chiến tranh kết thúc.

Đúng vậy, bóng dáng chiến tranh đã bắt đầu bao phủ trên mảnh đất hình chữ S và không thể tránh khỏi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b
Ta Có Thần Cấp Vô Địch Hệ Thống
Tháng 1 16, 2025
ta-nhan-loai-than-phan-bi-ac-linh-lao-ba-lo-ra-anh-sang-roi.jpg
Ta Nhân Loại Thân Phận, Bị Ác Linh Lão Bà Lộ Ra Ánh Sáng Rồi
Tháng 3 3, 2025
tuyet-lang-vuong-bat-dau-nhat-hai-cai-hai-nhi-lai-la-nu-de-chuyen-the.jpg
Tuyết Lang Vương: Bắt Đầu Nhặt Hai Cái Hài Nhi Lại Là Nữ Đế Chuyển Thế?
Tháng mười một 24, 2025
ty-ty-cua-ta-la-dai-minh-tinh.jpg
Tỷ Tỷ Của Ta Là Đại Minh Tinh
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved